sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Quang_Ngọc

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Vòng Quay Cuộc Đời - Tâm Hồn Cao Thượng

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019


Vòng Quay Cuộc Đời - Tâm Hồn Cao Thượng:
"... Bây giờ thì tôi biết cảm giác được chia sẻ tình thương với người khác là như thế nào. Và tôi cũng đã hiểu được tình yêu thương, sự chia sẻ có sức mạnh thế nào. Nó đủ mạnh để đạp đổ mọi ngăn cách, đủ mạnh để con người dũng cảm hơn, gần nhau hơn và chia sẻ hơn...

Năm đó tôi 13 tuổi. Vào thứ bảy, ba thường cho tôi đi chơi công viên hay ra cầu cảng ngắm tàu thuyền. Trên đường về, ba thường dừng lại cửa hàng Dairy Queen để mua kem nón giá 10 xu. Không phải lần nào ba cũng ghé, tôi không dám yêu cầu mà chỉ hy vọng và hồi hộp chờ đợi ngay từ lúc ba lái xe về nhà. Tới góc đường, hoặc ba sẽ đi thẳng và mua kem, hoặc sẽ rẽ về với hai bàn tay trắng.
Thường thì ba sẽ hỏi:
- Con có muốn một cây kem nón không?
Tôi trả lời ngay:
- Muốn lắm, ba.
Tôi chọn kem Sôcôla, còn ba chọn kem vani. Chúng tôi ăn ngay trong xe. Tôi yêu ba và thích kem lạnh - đó chính là thiên đường.
Vào một ngày như thế, trên đường về nhà, ba hỏi:
- Hôm nay con có muốn một cây kem nón không?
- Muốn lắm, ba.
Nhưng rồi ba tiếp lời:
- Ba cũng muốn lắm. Vậy hôm nay con đãi nhé?
Trời? 20 xu? 20 xu cho hai cây kem! Đầu óc tôi quay cuồng. Tôi có thể trả được. Tôi được mẹ cho 25 xu một tuần nhưng việc để dành tiền rất quan trọng. Chính ba nói như vậy mà. Và khi tôi phải bỏ tiền mua thì kem chẳng ngon gì.
Tại sao tôi không nghĩ rằng đây là cơ hội bằng vàng để tặng lại một món gì đó cho ba? Tại sao tôi không nghĩ rằng ba đã mua cho tôi hàng trăm cây kem hình nón mà tôi chưa bao giờ mua lại cho ông một cây? Lúc đó tôi chỉ nghĩ tới 20 xu mà thôi!
Trong khoảnh khắc, khi sự bội ơn và ích kỷ che lấp trái tim, tôi lịa thốt ra một câu ghê gớm:
- Thôi ba, mình đi qua luôn.
Ba tôi chỉ nói:
- Được thôi.
Nhưng khi về nhà, tôi mới biết mình đã phạm sai lầm khủng khiếp. Tôi van nài ba quay lại:
- Con sẽ trả tiền mà.
Nhưng ba chỉ nhún vai:
- Không sao đâu, chúng ta không cần kem đâu.
Tôi thấy buồn khủng khiếp vì tính ích kỷ của mình. Ba tôi không nhắc lại, cũng không tỏ ra buồn bã nhưng tôi nghĩ ông rất thất vọng.
Tôi rút ra bài học rằng sự hào hiệp luôn phải có hai chiều và đôi khi sự biết ơn còn có giá trị hơn là cảm ơn. Trong ngày hôm đó, lòng biết ơn sẽ có giá 20 xu và nó sẽ là cây kem ngon nhất mà tôi từng ăn. Nhưng tôi đã không làm như vậy...".
Mục Lục:
Cái giá của lòng biết ơn
Tuổi trưởng thành
Ngày thử thách
Sparky
Những điều bất hạnh
17 tuổi
Anne
Can đảm trong đám cháy
Gãy cánh
Vượt qua số phận
Giấc mơ bục giảng
Khi trẻ con học
Hạt giống
Người thợ đóng giày
Những trái bắp tốt
Khi không nhìn thấy đích
Chiếc xe cứu hoả.
V.v...
Giá trị của bạn.
Mời bạn đón đọc.

trân trọng giới thiệu.

Tình Yêu Lung Linh - Những Giá Trị Tinh Thần

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019


Tình Yêu Lung Linh - Những Giá Trị Tinh Thần :
Khi nào bạn mang trong tim điều kỳ diệu được gọi là tình yêu và cảm nhận được sự sâu lắng, niềm vui thú, và nỗi hân hoan do tình yêu mang lại, khi ấy bạn sẽ nhận ra là thế giới đã thay đổi cho riêng mình bạn.
Tình yêu chỉ đến với những người còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.
Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ, tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói.
Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên mang lại được nụ cười trên môi của bạn vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm tối trong bạn.
Bạn hãy chọn một người mà muốn nhũng thứ tốt nhất đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ, trên cả sự vui vẻ của chính mình.
Mục Lục:
Valentime diệu kỳ
Có những điều thực sự đặc biệt
Em yêu, vì... anh!
Tản mạn về tình yêu
Góc dễ thương dành cho bạn gái
Bạn đã yêu
Những người bạn nên có
Yêu một người
Lý do cho một tình yêu
Thông điệp tình yêu
Cầu mong
Những điều trái tim chưa dám nói
Vì sao "yêu là khổ"
Không thể có...
7 cách để tình yêu bền vững
Yuê đương và lãng mạn
Cho nhau lại từ đầu
Điệp khúc tình yêu
Dù sao em vẫn yêu anh
Một khoảnh khắc tình yêu
Tôi yêu
I want to talk
Tình yêu của anh
Hoa cho ngày tình yêu
Ẩn số tình yêu
Niềm tin vào tình yêu
Danh ngôn tình yêu
Tình yêu
Quà tặng tình yêu
Lãng mạn không luôn là hoa hồng.
Mời bạn đón đọc.

Lãnh Đạo Và Nhân Lực Trong Thế Giới Phẳng

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019


Lãnh Đạo Và Nhân Lực Trong Thế Giới Phẳng:

Ngày nay, không có chuyện nhà lãnh đạo đơn phương đưa ra quyết định nữa. Hầu hết việc ra quyết định diễn ra trong nhóm. Lãnh đạo có thể lựa chọn trong số các kiểu hành vi như chỉ đạo, huấn luyện, hợp tác và uỷ thác để ra quyết định. Học giả Howard M.Guttman đã làm rõ bốn kiểu hành vi này.

Các nhà lãnh đạo hiệu quả phối hợp với nhóm để phát triển các lựa chọn của việc ra quyết định. Ví dụ, quyết định quan trọng sẽ được đưa ra như thế nào – đơn phương, hợp tác hay nhất trí? Ai sẽ được tư vấn cho thông tin hoặc các lựa chọn. Ai sẽ đưa ra quyết định cuối cùng? Ai sẽ thực thi nó? Và khi nào nhà lãnh đạo trao trách nhiệm ra quyết định cho các thành viên nhóm?

Các nhà lãnh đạo tập trung vào khả năng của nhóm và thay đổi hành vi ra quyết định của họ, dựa trên mức độ kỹ năng của mỗi thành viên. Họ có thể chỉ đạo và nói với mọi người phải làm điều gì, ở đâu, khi nào và như thế nào. Hoặc họ có thể huấn luyện, nhấn mạnh vào việc “làm như thế nào”, “tại sao”. Họ có thể lựa chọn cách hợp tác và đối xử với các thành viên nhóm như đối tác. Hoặc họ có thể uỷ thác, cho các thành viên nhóm quyền tự quyết.

Mỗi hành vi có những lợi thế riêng của nó. Hãy kiểm tra khi nào và tại sao một nhà lãnh đạo sẽ lựa chọn mỗi hành vi đó. Các nhà lãnh đạo phải phục vụ như các mẫu hình cho việc ra các quyết định có cân nhắc, cho phép mọi người thử sức trong việc ra quyết định, khen thưởng cho các quyết định thành công, và duy trì việc học từ những quyết định tồi.

Mục lục:

Lời nói đầu

Bốn hành vi lãnh đạo

Làm gì sau những cơn mơ?

Giảm stress cho lãnh đạo chỉ cần có biện pháp

Căng thẳng – kẻ thù của nhà lãnh đạo

Đối mặt với lựa chọn, hậu quả và tình huống khó xử

Những khó khăn của nhà quản lý mới

Một số bí quyết để trở thành người đứng đầu

Thoải mái hơn trước xung đột

Để thành công như các CEO

Khuyên nhân viên luôn tích cực

Thêm “gia vị” cho việc lãnh đạo

10 hướng dẫn để lãnh đạo thành công

Lợi ích của việc động viên

Điều hành những người khác

7 dấu chân trên “biển cát” thời gian

Đừng từ bỏ cá tính lãnh đạo!

Tạo ra các nhà vô địch

Tại sao phải thay đổi?

Chiến thuật đạt tầm nhìn

8 thói quen xấu của nhà lãnh đạo

Lãnh đạo thông qua sự hiểu biết sâu sắc

Bạn là ai, ông chủ hay nhà lãnh đạo?

Một ngày nào đó, bạn trở thành lãnh đạo

10 bước chuẩn bị cho một lãnh đạo lớn

…..

Mời bạn đón đọc.

Cao Hơn Đỉnh Thái

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019


Cao Hơn Đỉnh Thái - Tâm Hồn Cao Thượng


"Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sốn vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Mỗi ngày cha chỉ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi đã phạm phải trong ngày thì cha lại không tiếc lời rầy la chúng tôi.


Có lần tôi trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đích thân đem trả, đồng thời phải thú nhận với chủ tiệm rằng tôi đã ăn trộm cây kẹo. Không những phải đem kẹo trả lại, cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi.


Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha dùng xe hơi của ông trứơc cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đâu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?


Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc, hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi.


Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: Cha bạn đâu vậy? Chỉ có trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số.


Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha tập cho tôi đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa rồi. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy, còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy, tôi lập tức gắng leo lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở nụ cười...".


Mục Lục:



Người đàn ông ít lời


Dù không là cha ruột


Băng qua đại dương


Chiếc ghế của bố


Người cha hóm hỉnh


Món quà của bố


Người hùng thầm lặng


Bữa sáng cùng cha


Cha tôi


Tình thương của bố


Tình thương không lời


Đôi mắt người cha


Con gái ba... cuối cùng thì cũng...


Cha và con


Tôi là tấm gương cho các con tôi


Ngoảnh lại nhìn con


Giữ trọn lời hứa


Mình đi đi, ba


Con lớn nhanh bên cha mỗi ngày


Chúng con muốn giống cha


Chuyện kể về cha con Mary Lousie


Con gái cưng của Ba.


v.v...


Điều ba tôi đã dạy.



Mời bạn đón đọc.

Cần Lắm 1 Nụ Cười

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019


Các nhà nghiên cứu đã liệt kê ra được 19 kiểu cười khác nhau. Có những nụ cười rụt rè, những cái nhếch mép ranh mãnh, có nụ cười rạng rỡ của người đáng yêu, nụ cười khó chịu của người nhút nhát, nụ cười hăm dọa, nụ cười thanh thản, nụ cười khêu gợi của người đi chinh phục và còn nhiều nữa... Nói chung, cười là một trong những hình thức diễn đạt tinh tế của con người.


Mời bạn đón đọc.

Màu Tình Yêu - Tâm Hồn Cao Thượng

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019


Màu Tình Yêu - Tâm Hồn Cao Thượng:
"... Có thể màu đỏ tượng trưng cho tình cảm nồng nàn, nhưng đối với tôi, màu cam là màu tình yêu đích thực. Đối với tôi, màu cam - cam sáng rực, cam của bí ngô - nhất định là màu tình yêu...

Tôi bị mù! Chỉ có sáu tuần lễ mà tôi cảm giác như dài vô tận.
Ấy là thời gian tôi nằm ở bệnh viện Columbia. Lo sợ, cô đơn, nhớ chồng và năm đứa con thơ không nguôi. Đêm đến cảm giác đó càng dễ sợ. Tôi trải qua hàng giờ, thậm chí cả ngày tự hỏi liệu mình có còn được nhìn lại các con hay không. Mải miết thương xót cho thân phận mình đến nỗi khi nghe y tá thông báo trong phòng có thêm một bệnh nhân, tôi cũng chẳng màng. Trớ trêu là tôi lại không muốn ai thấy mình trong tình cảnh này. Nhưng dù thích hay không thì một lát sau bệnh nhân mới cũng nhập phòng, nằm trên chiếc giường đối diện tôi. Tên chị là Joni.
Dẫu cứ tự thu mình vào vỏ ốc nhưng hình như tôi đã tích Joni ngay từ những giây phút đầu tiên. Chị thật lạc quan, tươi cười, chẳng hó hé kêu ca gì về bệnh tình của mình. Xem ra chị cảm nhận được nỗi tuyệt vọng nơi tôi nên hay tìm cách an ủi. Chị bảo tôi may mắn vì không thể nhìn thấy mình trong gương. Đầu óc tôi rối bù vì suốt tuần nằm mẹp trên giường, thân hình béo bệu ra do hệ quả của việc tiêm hooc-môn vào tĩnh mạch. Joni luôn kể chuyện tiếu lâm khiến tôi phải phá lên cười.
.... Sau khi chồng tôi về, tôi nghe tiếng Joni cứ trằn trọc trở mình trên giường mãi.
- Chị còn thức không, Joni? - Tôi hỏi
- Chị có biết là chị rất may mắn khi có rất nhiều người yêu thương mình không? - Joni đáp sau một lúc im lặng - Chồng và các con chị thật tuyệt vời. Chi may mắn quá!
Tôi giật thót mình. Quả là đến lúc đó tôi mới lần đầu tiên nhận ra rằng Joni không có chồng, con hay bạn bè gì đến thăm. Thỉnh thoảng mẹ chị hoặc cha xứ mới đến thăm nhưng họ không nán lại lâu.
Nằm chung phòng đã lâu mà tôi chỉ lo bản thân mình chứ không hỏi han gì chị, cũng không cho chị cái dịp bày tỏ. Qua những lần bác sĩ khám bệnh, tôi chỉ biết mang máng là chị bị bệnh rất nặng chứ cũng chẳng buồn hỏi là bệnh gì. Thấy mình ích kỷ biết chừng nào, tôi úp mặt xuống giường, bật khóc. Cầu xin Chúa tha thứ cho sự vô tình của mình, định bụng sáng mai sẽ là hỏi thăm bệnh tình của Joni, cảm ơn chị vì tất cả những gì chị đã làm cho tôi và nói tôi thật sự mến chị.
Thế nhưng, tôi chẳng bao giờ còn có cơ hội thực hiện được những ý định của mình. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy thì khua trúng một bức màn ngăn giữa giường. Có tiếng xì xào, tôi cố vểnh tai nghe ngóng. Tiếng đức Cha đều đều: Cầu chúc cho cô ấy yên nghĩ bình an mãi mãi. Joni đã vĩnh viễn ra đi, trước khi tôi kịp bày tỏ lòng thương mến...".
Mục Lục:
Câu chuyện thánh Valentine
Màu tình yêu
Phép lạ từ viên phấn
Bàn tay nắm chặt
Da da
Người gửi thiệp Valentine suốt đời cho tôi
Sự che chở an toàn
Cảm nhận bằng trái tim
Thiên thần Nicholas
Chắp thêm đôi cánh
Dòng sông cuộc đời
Chỉ là vết xước
Trái tim Paris
Mỗi phụ nữ cần có một nhà vô địch
Lâu đài cát
Thiên thần bay qua đời tôi
Tôi đã "nghe thấy" tình yêu thươg
Khoảnh khắc ngọt ngào
Ngày tuyệt vời nhất của Jeffrey
Bữa tiệc giáng sinh
Cứu cả hai người
Dưới cái nhìn của tình yêu thương
Thiên thần may mắn của tôi
Nhớ về Marc
Ôi, tôi yêu cô ấy làm sao
Chức mừng giáng ainh Jennifer
Sự thông thái của trẻ thơ
Lời nhắc nhở
Người hùng của riêng tôi
Đại huynh
Chào tạo biệt lần cuối
Anh trai
Chú Paul của tôi.
Mời bạn đón đọc.

Mẹ Là Mắt Sáng Trăng Sao

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019



Mặc dù người khác có những bông hồng nguyên vẹn, bông hồng của mẹ vẫn là độc nhất. Tì vết nhỏ của nó nhắc cho mẹ nhớ một điều quan trọng hơn: Chỉ có tình yêu là bền vững mãi mãi...


"Vào một ngày thứ hai, nắng trời ấm áp của tháng tư, tôi có hai người bà thương yêu ở bên cạnh mình. Nhưng sang thứ ba, chỉ còn lại một người. Người bà thân yêu kia đã chết. Tôi từng có linh cảm chuyện này sẽ đến, thế rồi giờ đây nó đến thật, tôi chỉ muốn khóc mà thôi. Nhưng tôi không đủ can đảm nhỏ xuống một giọt nước mắt, vì tôi luôn được dạy rằng con trai không bao giờ nên khóc.


Trong buổi đám tang, khó khăn lắm tôi mới giấu nỗi buồn vào tận đáy lòng.


Chẳng bao lâu, bà con từ khắp nơi trong nước trở về viếng tang. Trước mặt họ, tôi phải kìm lại những giọt nước mắt, vì tôi không muốn mình "mít ướt" như một đứa con nít. Bởi cha mẹ tôi là những người duy nhất sống gần gũi bên cạnh bà, nên tôi cho rằng cái chết của bà khiến tôi đau buồn nhất. Trong khi sự mất mát này không tác động mấy đối với anh chị họ của tôi, vì họ không thân thích với bà bằng tôi.


Trong vòng hăm bốn tiếng, tất cả bà con của tôi tập trung tại nhà tang lễ. Vừa bước vào phòng để quan tài của bà, tim tôi bắt đầu chùng xuống. Đây sẽ là lần cuối cùng tôi nhìn mặt bà. Lúc đầu, tôi thật sự không muốn cùng gia đình tiến tới gần quan tài của bà, nhưng tôi biết sớm muộn gì tôi cũng phải thực hiện điều đó. Tôi nắm chặt tay mẹ tôi và nhắc nhở mình không được khóc.


Khi đến bên bà, mẹ tôi bắt tôi làm một việc mà suýt nữa tôi trào nước mắt. Mẹ bảo tôi chạm vào tay bà, vì đây là lần cuối cùng tôi có thể châm vào ngừơi bà. Tôi chầm chậm đưa tay ra. khi tay tôi chạm vào tay bà, tôi thở ra nhẹ nhõm. Bàn tay bà cũng vậy thôi, trừ việc nó lạnh hơn bình thường một chút.


Khi tôi ngước lên, mẹ tôi bắt đầu khóc nức nở. Tôi biết đây là lúc tôi cần phải mạnh mẽ. Tôi quàng tay ngang vai mẹ, và dìu mẹ trở về chỗ ngồi...".


Mời bạn đón đọc.

Mở Cửa Trái Tim - Tái bản 12/10/2010

Tác giả: #Quang_Ngọc Ngày cập nhật: 17-08-2019


Mở Cửa Trái Tim


"....Vài ngày sau đó, tôi tìm thấy cha mình với cây cọ vẽ trên tay, lấy làm kinh ngạc vì thứ ánh sáng rực rỡ mơ màng tuôn trào từ góc trên cùng của tấm vải bố giống như tiếng cười gột rửa núi non bằng màu vàng kim, lấp đầy dòng sông chói lòa bằng màu xanh lơ trong suốt như pha lê. Ánh nắng lấp lánh trên những con cá hồi nhấp nhô, trên những rặng thông óng biếc viền theo bờ sông, và trên cơ thể người câu cá đang tỏa ra sức khỏe tráng kiện khi ông ném cần câu cá ra xa xuôi theo dòng. Tôi nhìn kỹ hơn. Đó là cha tôi. Ông đã tìm thấy con đường đưa ông đến một nơi chốn không có sự đau đớn, ở nơi đó, một lần nữa, ông có được sự toàn vẹn đầy vẻ vang của mình.


"Lời gải đáp là gì hả bố?", tôi tự hỏi trong im lặng, thắc mắc về sự an bình nơi ông. Nhưng tôi biết câu trả lời. cha tôi đã học được cách ôm vào lòng cuộc đời mà mình có, chứ không phải một cuộc đời mà ông mong muốn. Tôi ngắm nhìn nụ cười của cha và biết rằng ông rất hạnh phúc. Ông đã vật ngã những ma quỷ trong lòng mình, nghiền chúng dưới đôi chân rung rẩy, ông đã vươn mình dậy từ hố sâu hủy diệt để chinh phục một khoảnh khắc cuối cùng huy hoàng rực rỡ. Tôi vĩnh viễn yêu thương ông biết bao. Và ông cũng yêu thương tôi biết bao. Tôi, cô công chúa bé bỏng của ông, đang tuyệt vọng vì ý nghĩ sẽ mất ông.


Ông tạm ngừng vẽ, lắc đầu và nói với vẻ buồn rầu, "Bố có quá ít thứ để lại cho con, Janet à."


Tội nghẹn họng khi chạm vào đôi vai cong vòng nhô xương của ông. "Bố, không phải vậy đâu", tôi thở hổn hển, kinh hoàng. "Căn bệnh dài và mệt mỏi của bố đã mang lại cho con điều gì đó mà không ai khác có thể đem lại cho con".


Ông có vẻ ngạc nhiên, và ông mỉm cười - nụ cười khiêm tốn nhất mà tôi từng được thấy. Ông đặt cây cọ xuống, chờ đợi với vẻ giễu cợt, rồi đột nhiên hỏi với tôi một chút hài hước. " Đó là gì thế nhỉ?...."


Mục lục:



Điều quan trọng nhất


Người họa sĩ


Những dòng lệ thầm kín


Lời biện hộ thông minh nhất


Cánh tay mặt của bố


Hãy tin bố


Người tử tế


Mở cửa trái tim


Con gái tôi, người thầy của tôi


Về nhà


Ngày mà tôi quá bận rộn


Tiên lượng.



...


Mời bạn đón đọc.