sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Cổ_Long

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Cô Nhi Tuyết Hận (Trọn Bộ 6 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019


“…Một giọng nói vẳng lên:

- Liệt Mã Cuồng Sinh! Ngươi đến đây ý định đoạt hai mảnh áo vấy máu đấy à?

Vờ ra kẻ kinh ngạc. Liệt Mã Cuồng Sinh đáp:

- Hừ! Không muốn chiếm vật ấy thì còn ai đến vào lúc giá buốt này làm gì?

Vừa thốt lời, y đảo mắt nhìn quanh bốn bề, tia mắt chói ngời như điện lạnh của y chợt dừng lại trên xác chết của gã áo đen bịt mặt, một tiếng hừ lạnh nhạt từ sau vuông lụa trắng vang ra…

Lại một giọng khác nói tiếp:

- Liệt Mã Cuồng Sinh, ngươi đến hơi trễ đấy! Nên bỏ ý định ấy là hơn!

Liệt Mã Cuồng Sinh cười to:

- Bình sinh ta chưa hể bỏ dở một ý định nào, muốn là nhất định phải làm ngay!

- Hừ! Hừ… ngươi cuồng ngạo đến mức xem thường cái chết…

Nhưng kẻ bí mật chưa kịp trọn lời, con tuấn mã lông trắng gáy hồng bỗng ngẩng đầu hí lên một tiếng dài, thanh âm lồng lộng như vút tận mây cao…

Liệt Mã Cuồng Sinh cũng bật ra một chuỗi cười ngạo nghễ!

- Liệt Mã Cuồng Sinh này, cái tên nêu cái nết, đã quen tính cuồng mất rồi, quen từ lâu lắm!

Chuỗi cười chàng vụt dứt ngang, con tuấn mã gáy hồng bỗng thình lình chồm cao bốn vó phóng thẳng vào ba xác chết nơi giữa hiện trường.

Vèo!

Soẹt…

Với một thủ pháp nhanh như điện xẹt, Liệt Mã Cuồng Sinh trong chớp mắt đã dứt phăng được hai mãnh áo trên thi hài hai bậc kỳ tài…

Rồi nhanh như chớp, con bạch mã gáy hồng lại cất vó lên cao bắn khỏi cuộc trường như bay.

Năm giọng hú quái dị tức thời cùng vang lên, thanh âm chứa đầy căm hờn phẫn uất…

Lồng theo đấy là năm luồng hào quang xanh, đen, lam, hồng, trắng, tua tủa vút theo chân bạch mã…

Nhưng vô ích!

Thớt bạch mã như chiếc lông hồng theo cơn gió lao đi vùn vụt, phút chốc đã vượt một quãng đường khá xa…

Chín tên khăn đen bịt mặt đùng đùng nổi giận, hét to một tiếng phóng mình đuổi theo…

Mười tám cánh tay của họ đồng thời đưa ra, mười tám đạo kình phong tua tủa lao vút tới trước…

Kinh khủng hơn nữa là mười tám đạo kình phong hợp lại thành một, tạo nên một sức mạnh phi phàm, ào ào như luồng bão quét…

Liệt Mã Cuồng Sinh đang thế vọt ngựa trên cao, trước sự tấn công bất ngờ ấy quả không sao tránh kịp…

Sau một tiếng hự nặng nề, chàng vọt ra một hơi mấy ngụm máu tươi, cúi rạp mình trên lưng ngựa, mặc cho luồng kình phong đẩy bắn xuống sườn núi…”

Mời bạn đón đọc.

Huyết Ma Vô Ảnh - Bộ 6 Cuốn

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019


Huyết Ma Vô Ảnh


Trọn bộ gồm 6 tập:



Huyết Ma Vô Ảnh - Tập 1


Huyết Ma Vô Ảnh - Tập 2


Huyết Ma Vô Ảnh - Tập 3


Huyết Ma Vô Ảnh - Tập 4


Huyết Ma Vô Ảnh - Tập 5


Huyết Ma Vô Ảnh - Tập 6



Mời bạn đón đọc.

Đạo Soái Lưu Hương (Trọn Bộ 3 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019


Đạo Soái Lưu Hương (Trọn Bộ 3 Tập) của tác giả Cổ Long.
"Nữ chưởng môn nhân các đời sau đều cẩn thận giữ gìn di huấn của Từ Thục Chân, hết sức thận trọng trong việc tuyển chọn môn đồ, thà thu nhân ít mà có được những môn nhân sáng giá hơn là thu nhận bừa bãi bất chấp kẻ thiếu tư cách.
Vào thời hưng thịnh nhất, Hoa Sơn phái có số môn nhân lên hơn bảy trăm, nhưng đến đời Ẩm Vũ đại sư thì số bảy trăm môn đồ thu hẹp lại chỉ còn vỏn vẹn bảy người.
Như vậy đủ thấy Ẩm Vũ đại sư chọn môn đồ cực kỳ khe khắt. Phàm ai là người giới võ lâm cũng đều biết như vậy.
Khô Mai đại sư là đệ tử chân truyền y bát của Ấm Vũ đại sư.
Theo truyền thuyết trên giang hồ thì năm mười ba tuổi, vì muốn gia nhập Hoa Sơn phái, Khô Mai đại sư không ngại hứng tuyết dầm sương luôn bốn ngày đêm quỳ tại Hoa Sơn"
(Trích đoạn trong Đạo Soái Lưu Hương)
Mời bạn đón đọc.

Ai cùng tôi cạn chén

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019
  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Dịch giả: Tây Phong
  • Nhà xuất bản: #Văn_học
  • Năm xuất bản: 07-03-2014
  • Công ty phát hành: #Nhã_Nam
  • Kích cỡ: 14 x 20.5cm
  • Số trang: 216
  • ISBN: 8935235201439 (NH12545)
  • Giá bìa: 60,000 đ
Giới thiệu sách
Sơ lược về tác phẩm
“Bạn bè và rượu đều cũ mới ngon.
Tôi cũng hiểu câu đó. Tôi thích bạn bè, thích uống rượu; chơi bời với một người bạn thân bao nhiêu năm nay, uống một ly Bạch Lan Địa để tám chục năm trời, thứ cảm giác ấy làm sao còn hình dung ra cho nổi? Chỉ tiếc là trong xã hội hiện đại này, cơ hội như thế càng lúc càng ít đi.
Xã hội càng tiến bộ, giao thông càng phát triển, chân trời xa nhau bỗng gần như mấy thước. Tối nay còn ở trong nhà người uống mấy ly, nói chuyện xa xưa với bạn bè, hôm sau rất có thể đã ở xa mãi tận chân trời.
Ai tới cùng tôi cạn chén?”
(Cổ Long)

Thất Chủng Vũ Khí - Trọn Bộ 7 Cuốn

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019
  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Dịch giả: Lê Khắc Tưởng
  • Nhà xuất bản: #Nxb_văn_học
  • Năm xuất bản: 01-08-2011
  • Công ty phát hành: #Nhã_Nam
  • Trọng lượng: 2100.00 gam
  • Kích cỡ: 14.5 x 20.5 cm
  • Số trang: 2000
  • ISBN: 8936024916619 (VI13118)
  • Giá bìa: 370,000 đ


Bộ Truyện Kiếm Hiệp: Thất Chủng Vũ Khí - Trọn Bộ 7 Cuốn


"Thất chủng vũ khí", bảy tiểu thuyết vừa, hợp thành bộ, là một trong những tác phẩm tiêu biểu của Cổ Long. Bảy loại vũ khí, bảy nhân vật chính, bảy câu chuyện hoàn toàn khác nhau, bảy phong cách viết nhanh, chậm, gấp gáp, thong thả, mềm mại, cứng rắn... "Thất chủng vũ khí" đến là khác nhau, song đều đặc sắc tột độ...


Chúng là bảy loại vũ khí tinh diệu tuyệt luân trên giang hồ.



Loại vũ khí thứ nhất, hình thức là Trường Sinh kiếm, song phải chăng là tiếng cười?


Loại vũ khí thứ hai, hình thức là Khổng Tước linh, song phải chăng là lòng tin?


Loại vũ khí thứ ba, hình thức là Bích Ngọc đao, song phải chăng là sự thành thật?


Loại vũ khí thứ tư, hình thức là Đa Tình hoàn, song phải chăng là thù hận?


Loại vũ khí thứ năm, hình thức là Ly Biệt câu, song phải chăng là không rời?


Loại vũ khí thứ sáu, hình thức là Bá Vương thương, song phải chăng là dũng khí?


Loại vũ khí thứ bảy là gì? Không có! Nhưng phải chăng không có vũ khí tức là có vũ khí, có vũ khí tức là không có vũ khí?



Thất chủng vũ khí - Trọn bộ 7 cuốn:



Đệ nhất truyền kỳ - Trường sinh kiếm


Đệ nhị truyền kỳ - Khổng tước linh


Đệ tam truyền kỳ - Bích ngọc đao


Đệ tứ truyền kỳ - Đa tình hoàn


Đệ ngũ truyền kỳ - Ly biệt câu


Đệ lục truyền kỳ - Bá vương thương


Đệ thất truyền kỳ - Quyền đầu



Mời bạn đón đọc.

Ma Đao Sát Tinh (Trọn Bộ 10 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019


“… Ai thế?

Người đàn ông mặt xanh liền cười sâu hiểm nói:

- Chính là tiên tổ của ngươi đây! Nếu không mau ra mở cửa đón tiếp các cụ vào nhà thì ta sẽ đánh cho một chưởng giết chết ngươi đó.

Tức thì, hai cánh cửa to liền hối hả mở toang rồi từ trong đó một võ sư lùn thất nhanh nhện lách mính bước ra, trợn mắt giận dữ định to tiếng quát hỏi. Nhưng vừa trông thấy năm người lạ mặt không khỏi sửng sốt, nhanh nhẹn đè nén những lời thô lỗ sắp thốt ra khỏi cửa miệng trở xuống, hạ giọng nói:

- Năm vị đến đây tìm ai?

- Tìm ai?

Người đàn ông mặt xanh cười nhạt rồi nói tiếp:

- Ngươi hỏi làm chi nữa? Các ngươi hãy mau vào kêu Đào Như Hải ra đây nghênh đón chúng ta!

Người võ sư ấy cố nén sự bực tức trong lòng nói:

- Năm vị là cao nhân phương nào, tất có tính danh, hãy nói cho biết hầu tôi vào trong bẩm lại?

Người đàn ông mặt xanh trợn mắt quát rằng:

- Đào Như Hải ra đây sẽ biết, ngươi còn đứng đó lải nhãi mãi bộ muốn chết hay sao?

Lửa giận trong người võ sư ấy đã cháy bừng bừng, không còn làm sao đè nén được nữa nên liền quát to một tiếng rồi vung hai chưởng xô mạnh ra. Người đàn ông mặt xanh thấy thế liền cất tiếng cười nhạt, rồi lách mình qua phía trái, trong khi tay mặt giương thẳng năm ngón tay ra, chụp lấy cổ tay phía mặt của người võ sư và siết mạnh lại. Tức thì người võ sư ấy cảm thấy tê dại khắp người. Y kinh hoàng kêu lên thành tiếng, trong khi cả người y bị đối phương vung bổng lên lưng chừng trời rồi bắt đầu rơi thẳng trở xuống giữa con đường trải đá.

Sau một tiếng “phịch” thật to, người võ sư ấy nằm yên chết tốt trên mặt đất, trán và mũi đều trào máu tươi.

Liền đó có bốn người từ sau cánh cửa đã nhanh nhẹn lao ra, đấy là Từ Long Tướng, người thanh niên họ Lư và hai võ sư khác ở trong phủ. Từ Long Tướng thấy thế liền nhướng cao đôi mày, mặt đầy sát khí cười nhạt nói:

- Tôn giá đến đây gây sự, quả thật ngông cuồng, không biết kiêng dè chi cả, nếu cậu đây không dạy cho ngươi một bài học thì ngươi nào biết trên đời này có lắm người tài.

Câu nói chưa dứt thì người đàn ông mặt xanh liền cất tiếng cười ngất.

Tiếng cười của y như tiếng chim cú kêu giữa đêm khuya, chướng tai vô cùng.

Từ Long Tướng bèn giận dữ hừ qua giọng mũi rồi vung lẹ chưởng mặt ra, nhằm đánh xéo vào vai người đàn ông mặt xanh. Trong khi thế chưởng chưa tới thì kình phong đã cuốn tời ào ào rồi. Người đàn ông mặt xanh vẫn không hề để Từ Long Tướng vào mắt, y khẽ tránh người qua rồi giương năm ngón tay dùng thế Liên vân bổ nguyệt chụp thẳng vào cánh tay của đối phương. Nào ngờ cánh tay của Từ Long Tướng đã nhanh nhẹn hạ thấp xuống rồi lại đổi thành ba thế võ, nhắm ngay ba huyệt đạo Khí hải, Phục kết, Đái mạch của đối phương, công thẳng tới như một luồng điện chớp. Người đàn ông mặt xanh không khỏi kinh hãi vì dường như y không ngờ võ công của Từ Long Tướng lại cao đến mức ấy. Bởi thế y nhanh nhẹn lùi xuống khỏi bậc thềm, rồi thừa lúc thế võ của Từ Long Tướng đã đánh hụt vào khoảng không, nhanh nhẹn tràn tới vung ngón tay chập chờn nơi nơi, rít gió vèo vèo, kình phong lạnh buốt chụp xuống khắp những huyệt mạch quan trọng trên thân thể của Từ Long Tướng.

Từ Long Tướng đánh hụt một chưởng nên đã tiên đoán người đàn ông mặt xanh thừa cơ phản công trở lại nên nhanh nhẹn lách mình qua phía mặt rồi lại vung chưởng đánh trở ra với một thế võ hết sức mạnh mẽ và nhanh chóng. Thế võ ấy của Từ Long Tướng đã nhanh hơn thế võ của người đàn ông mặt xanh nửa cánh tay.

Thế là hai người đánh nhau quyết liệt, nhất thời không thể phân rõ thắng bại. Đôi bên nhảy lên rơi xuống như tung bay lần lần đã từ bên cạnh cổng dời dần ra giữa đường, kình phong cuồn cát bụi tung bay mù mịt.

Bốn người đồng hành với người đàn ông mặt xanh có ý muốn nhảy vào vòng chiến để tiếp tay với đồng bạn nhưng vì trông thấy người thiếu niên họ Lư và ba võ sư trong Đào phủ đưa mắt ngó họ đăm đăm nên sợ số người này nhảy vào can thiệtp nên họ vẫn do dự đứng yên…”

Mời bạn đón đọc.



Sát Long Hổ Bang (Tiểu Thuyết Kiếm Hiệp - Trọn Bộ 6 Cuốn )
Mời bạn đón đọc.


Cô Lâu Quái Kiệt - Bảo Lục Bí Quyết (Trọn Bộ 6 Cuốn)
Mởi bạn đón đọc.

Tử Thành (Trọn Bộ 6 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019


“… Lãnh Tử Thu nổi giận mà rằng:

- Này cô nương! Vợ chồng ta đã quá biết điều với cô nương rồi đấy!

Thiếu nữ vẫn thản nhiên đáp:

- Xem ra các ngươi cũng có mặt đấy!

Câu nói cực kỳ kiêu ngạo, dường như không coi kiệu hoa Thuyền rồng nổi tiếng võ lâm này ra gì nữa.

Vì thấy cô gái xuất hiện một cách đột ngột, điệu bộ giọng nói dường như có ý đồ, nên hai người mới phá lệ đối đáp một lúc lâu như vậy. Lúc này nghe thấy câu nói không coi ai ra gì ấy, liền muốn ra tay.

Lãnh Tử Thu giận dữ:

- Cô nương tuổi còn trẻ, nên nghĩa phải sống thêm vài năm nữa chứ?

Thiếu nữ áo xanh chẳng những không nổi giận mà còn cười ha hả đáp:

- Đương nhiên, hiền nữ này đến đây không phải để tự sát!

- Đồ nhãi con già mồm!

Tiếng hét vang lên, rèm thuyền khẽ lay động, một luồng kình khí cuồn cuộn lướt về phía thiếu nữ.

Thiếu nữ khẽ vung tay áo, luồng kình khí cuồn cuộn mạnh tựa núi dời ấy lập tức biến mất dạng.

Vũ Văn Liệt tận mắt nhìn thấy mà kinh hồn, võ công của cô gái này quả thật đáng sợ.

Lãnh Tử Thu nổi giận đùng đùng, hét lên một lần nữa,Thuyền rồng vụt bay lên vù vù lao thẳng vào cô gái. Với thế này, không ai có thể thoát được.

Vũ Văn Việt đã từng nếm ngón đòn này bất giác lau mồ hôi, sợ thay cho cô gái.

Thiếu nữ áo xanh không biết dùng phép thuật nào mà chỉ nháy mắt đã thoát khỏi ngón đòn của Thuyền rồng, liền lúc đó tung ra một chưởng đánh mạnh vào đuôi thuyền. Kình khí đang bay vù vù lập tức biến mất, Thuyền rồng quay tít mấy vòng lao vào miếu.

Rầm! Một tiếng nổ vang, cả toà miếu sụp đổ, gần như đã chôn vùi Thuyền rồng trong đó…”.

Mời bạn đón đọc.

Hộ Hoa Kiếm Khách (Trọn Bộ 2 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 14-04-2019


“… Nam Cung Bình cảm thấy áp lực mỗi lúc càng thêm nặng hơn, thanh trường kiếm Diệp Thượng Thu Lộ rắn chắc là thế cũng thoáng cong đi.

Gió núi lồng lộng, y phục tung bay, hai người vẫn đứng bất động như phỗng đá.

Song đôi chân Nam Cung Bình khẽ di động, bởi nếu không sẽ bị lún sâu vào đá. Thế nhưng sự di động của chàng trong lúc này khó khăn đến dường nào.

Điều khó khăn nhất là chàng không dám để cho mũi kiếm xuyên thủng quan tài, bởi như vậy cỗ quan tài sẽ đè xuống chàng.

Gió núi từng cơn thổi qua, chàng chỉ cảm thấy thanh trường kiếm trong tay từ giá lạnh dần trở nên nóng rực.

Ánh mắt chàng mờ dần, bởi chàng đã tiêu hao hết chân lực.

Đạo sĩ mảnh khảnh ánh mắt càng thêm hung tợn, sắc mặt càng thêm tái mét, thấy khí lực Nam Cung Bình yếu dần, khoé môi lão hé nở nụ cười ghê rợn, bỗng lớn tiếng quát:

- Xuống dưới cho ta!

Nam Cung Bình ưỡn ngực:

- Chưa chắc!

Hai người lên tiếng đều không dám sử dụng sức nơi đan điền, chỉ phát ra từ nơi cổ họng.

Đạo sĩ mảnh khảnh lạnh lùng nói:

- Chưa chắc ư? Hắc hắc, chỉ nhiều không còn bao lâu nữa.

Nam Cung Bình cắn răng lặng thinh.

Lão đạo sĩ lại lạnh lùng nói tiếp:

- Ngươi còn trẻ mà lại chết thế này, không có người lượm xác, thật là tội nghiệp.

Nam Cung Bình dằn mạnh từng tiếng:

- Chỉ e kẻ chết là lão đấy.

Song lòng thầm buông tiếng thở dài tự nhủ:

- Không có người lượm xác…

Chàng ước gì mình có thể quay lại nhìn xem các huynh đệ đồng môn có đến hay không?

- Vì sao họ không đến nhỉ?

Chàng chằm chặp nhìn vào thanh kiếm xanh biếc do ân sư để lại, lòng chợt dâng lên niềm đau tủi bị bỏ quên.

- Vì lẽ gì họ lại không đến? Chả lẽ…

Bỗng cảm thấy áp lực nặng hơn, chàng kinh hãi, vội ổn định lại tâm thần, thầm nhủ:

- Thì ra lão đạo sĩ này định nhiễu loạn tâm thần mình, sao mình lại mắc mưu lão nhỉ.

Chợt thấy trán lão đạo sĩ đã ướt đẫm mồ hôi, lòng liền phấn chấn nhủ thầm:

- Thì ra lão ta đã gần kiệt sức, chỉ cần mình cố gắng chịu đựng thêm lát nữa, chắc chắn có thể chuyển bại thành thắng!

Đoạn bèn ngưng thần định khí, bảo nguyên thủ nhất, song lại chậm rãi nói:

- Lão dồn hết sức lực định đánh liều một cú, tưởng ta không biết hay sao?

Lão đại sĩ sắc mặt vốn đã tái xanh, bỗng lại biến đổi, cỗ quan tài bất giác giảm nhẹ, Nam Cung Bình hít sâu một hơi dài, đẩy trường kiếm lên được ba phân, miệng lại nói:

- Công lực của lão có lẽ thâm hậu hơn ta một chút, song trong lúc hoảng hốt bỏ chạy, tay lại phải bợ vật nặng, nên công lực đã bị tiêu hao hơn ta nhiều, hiện tuy ta đã đuối sức, song lão chẳng khác nào ngọn đèn sắp cạn dầu.

Cỗ quan tài lại khẽ rung động, thanh trường kiếm Nam Cung Bình lại đẩy thêm lên hai phân, cánh tay gầy guộc của lão đạo sĩ từ trắng hoá đỏ, từ đỏ hoá tím.

Nam Cung Bình thầm thở pháo, đôi mày thư giãn, chậm rãi nói:

- Nếu cứ tiếp tục thế này, ta tuy nguy hiểm cũng chẳng đến nỗi nào, còn lão thì khó thoát khỏi cái chết!

Chàng cố tình kéo dài tiếng “chết”, đoạn lại nói tiếp:

- Vì một cỗ quan tài vô tri vô dụng mà táng mạng nơi xứ lạ quê người thì rõ là không đáng, võ công lão chẳng kém, tu luyện đến mức ấy không phải là dễ, ta niệm tình cùng chung giới võ lâm với nhau, chỉ cần lão buông tay, ta sẽ để lão tự do rời khỏi.

Lời lẽ của chàng tuy với dụng ý làm giảm đấu chí, nhiễu loạn tâm thần đối phương song cũng xuất phát bởi lòng chân thành…”

Mời bạn đón đọc.