sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Anh_Khang

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Buồn Làm Sao Buông (Tái Bản 2017)

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 27-03-2019



Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình?


Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi. Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm.


Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả. Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về.


Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt... Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy.


Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?


Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một người. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận.


Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong.


Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay.


Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc? Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...


Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!


Mời bạn đón đọc.

THƯƠNG MẤY CŨNG LÀ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 27-03-2019
Thương Mấy Cũng Là Người Dưng (Tái Bản)
Anh Khang (Tác giả sách bán chạy nhất Hội sách TP.HCM lần VIII - 2014) chính thức ra mắt tập tản văn Thương mấy cũng là người dưng trong khuôn khổ Hội sách TP.HCM lần IX - 2016.
Đây là cuốn sách thứ năm của tác giả 8X này sau thành công của các tựa sách trước. Tổng số bản in cho các tác phẩm của anh đã vượt mức 250.000 bản; riêng tựa "Buồn làm sao buông" - “Cuốn sách bán chạy nhất” Hội sách TP.HCM vào 2 năm trước - đến nay đã tiêu thụ hơn 100.000 bản. Đến Hội sách lần này với tác phẩm mới Thương mấy cũng là người dưng, Anh Khang cho biết đây là một sự đánh dấu hành trình trưởng thành cảm xúc của mình. Chạm ngõ văn chương từ năm 2012, đến nay đã có một thế hệ độc giả trẻ 8X, 9X đồng hành và lớn lên cùng những câu chữ, tâm tư của Anh Khang qua trang sách. Vì lẽ đó, với cuốn sách thứ 5 này, Anh Khang hy vọng sẽ cùng người đọc bước sang một giai đoạn mới trên chặng đường dung dưỡng và nuôi lớn tâm hồn mình.
Thương mấy cũng là người dưng được tác giả viết “trong những ngày tủi thân nhất của thanh xuân mình. Cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh, bình bình đạm đạm đi đến cuối. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm vĩnh viễn như mình mong đợi. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ hết yêu”.
Một thực tế là giới trẻ ngày nay khá dễ yêu, dễ chán và vì thế, dễ buồn. Thế nên với tựa sách Thương mấy cũng là người dưng, Anh Khang xem đó như là một lời trấn an và động viên tinh thần những người từng có một thời tuổi trẻ đi qua đổ vỡ tình cảm. Và câu nói “thương mấy cũng là người dưng” như nhắc lại danh phận của chúng ta với nhau trong cuộc đời này và xoa dịu những nỗi buồn mà thanh xuân ai cũng vài lần đối diện. Bởi như chính tác giả đã viết trong lời mở đầu: “tình thương dành cho một người dưng xa lạ, ngay từ đầu đã định sẵn là hoang phí bất khả vãn hồi. Người dưng thôi mà, sao lại cưỡng cầu họ phải có trách nhiệm với thương nhớ yêu ái của bạn dành trao cho. Người dưng thôi mà, có thương nhiều bao nhiêu cũng đâu thể xoay chiều sự thật hiển nhiên ở đời rằng, máu thịt ruột rà còn chưa chắc sống đời với nhau, huống hồ là người dưng nước lã”.
Với tâm thế đó, Anh Khang hy vọng cuốn sách này sẽ giúp trang bị cho những người trẻ một hành trang tâm lý vững vàng để đối diện với những “sầu khổ dịu dàng” khi bước vào tình cảm, và cả khi buộc phải… bước ra. Bởi suy cho cùng, tình thương dù nhiều đến mấy thì cũng sẽ đến lúc những người trẻ đủ lớn, đủ chín chắn, đủ trải nghiệm… để nhận ra người bên cạnh dẫu gì cũng là một người dưng quen thuộc. Cho nên đừng mong cầu quá nhiều để tránh thất vọng về sau, cũng như đừng trách cứ hằn học quá nhiều nếu cuộc tình chẳng may không trọn vẹn. Anh Khang cho biết: “Cứ xem như tôi viết ra những dòng văn này để báo trước với bạn những nguy cơ cảm xúc mà ai-từng-trẻ cũng phải trải qua. Biết đâu những câu chữ trong cuốn sách sẽ giúp bạn đọc đồng trang lứa tiết kiệm nỗi buồn, tiết kiệm vấp ngã… Vì họ đã nhận ra tôi buồn vì đâu, ngã ở chỗ nào, để biết cách tránh né những đổ vỡ tiềm tàng trên quãng đường trưởng thành cảm xúc của chính mình”.

Đường Hai Ngả - Người Thương Thành Lạ

Như anh đã chia sẻ về tác phẩm mới thì sau khi đã "trôi" miên man về những ngày cũ, cũng đã đến lúc chúng ta neo dừng lại với hiện tại và hiện thực, để nhận ra rằng, lúc này đây, con đường xưa cùng bước đã rẽ về hai ngả và những người mà ta yêu thương nhất đó, cũng trở thành xa lạ - dửng dưng như mưa tan thành nước, xuôi dòng ra biển cả...

Nếu như với Ngày trôi về phía cũ, Anh Khang kể chuyện chính mình để nói thay lòng những người đồng cảnh ngộ, thì với Đường hai ngả, người thương thành lạ, anh lại kể chuyện của thiên hạ để nói hộ lòng mình. Và dù là chuyện người hay chuyện mình, thì đều là những chuyện buồn của những mối tình lưng chừng giữa níu kéo - bỏ buông.

Đường hai ngả, người thương thành lạ gồm 10 truyện ngắn về 10 thành phố và đất nước mà tác giả đặt chân đến, từ Cairo, Yangon, Bali đến Thượng Hải, Chiang Mai, Singapore... Lấy bối cảnh về văn hóa bản địa và lối sống sinh hoạt của người dân địa phương, Anh Khang đã kể lại những câu chuyện tình man mác và phảng phất bóng dáng của những mối tình mà bất kỳ ai sống dưới bất kỳ khoảng trời nào cũng từng đã trải qua. Đó có thể là chuyện tình "đúng lúc - sai người" của người thứ ba trên đất Phật Myanmar để từ đó ngẫm lại lời dạy về Duyên nợ và Nghiệp báo (truyện "Ba lần là Duyên - Ba người là Nghiệp"). Hoặc câu chuyện về cách xây dựng Kim tự kháp ngày xưa để kết nối các phiến gạch cổ qua đó gợi nhắc cho con người ở hiện tại về cách kết nối hai tâm hồn (truyện "Cả khi thành tro bụi, vẫn thổi về phương anh"). Hay thậm chí từ câu chuyện thả lồng đèn trời ở Thái Lan để chiêm nghiệm về triết lý "Lửa đã cháy bỏng đến độ buộc phải buông, cũng như nỗi đau này, cứ đau đến tận cùng, tự khắc biết cách từ bỏ" (truyện "Lỗi hẹn với Thiên đăng").

Trên hết, Đường hai ngả, người thương thành lạ, như chính tác giả chia sẻ: "Là tất cả những gì mà bản thân muốn viết cho một người-thương-đau-nhất. Một người mà mỗi lần nghĩ về là ngay lập tức lại nghĩ về những ký ức dịu dàng nhất, dẫu cho rằng chỉ là sự dịu dàng thoáng chốc để khỏa lấp một nỗi đau dong dài…

Nhưng nhớ cho rằng, Trái đất vẫn quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, có khóc như trẻ dại thì sáng mai khi mặt trời thức dậy, chúng ta vẫn phải bước tiếp trên con đường còn quá rộng dài đã chia làm hai..."

Thương Mấy Cũng Là Người Dưng (Tái Bản 2017)

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 27-03-2019



Tôi viết "Thương mấy cũng là người dưng" trong những ngày tủi thân cùng cực nhất của thanh xuân mình. Cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh, bình bình đạm đạm đi đến cuối. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm "vĩnh viễn" như mình mong đợi. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ "hết yêu".


Chớp mắt đã thành chuyện cũ. Quay lưng đã là người xưa. Duyên phận, cuối cùng cũng như vầng dương lúc chiều tà, nấn ná cách mấy cũng không thể cản nổi vận mệnh phải lặn về Tây.


Chúng ta đã khép lại cuộc yêu này. Dù nhẹ nhàng. Dù bão nổi. Thì vẫn là chuyện đã qua. Dĩ vãng có bao giờ sống lại. Quá khứ đã là nước đổ khó thu. Chúng ta còn lựa chọn nào khác ngoại trừ gọi nhau hai tiếng "người dưng"?


Thứ tâm trạng ấy quả thật không hề dễ chịu. Những câu hỏi tại sao cứ chực trào ra như lũ tràn thác đổ, còn bạn trân người hứng chịu đủ mọi lạnh băng bế tắc và thở dốc trong từng hồi nấc nghẹn của thương thân. Tại sao lại lìa bỏ? Tại sao nỡ lãng quên? Tại sao xưa thương nhiều mà giờ đã lạ xa? Tại sao người không còn yêu ta? Tại sao lại chối từ làm phần đời còn lại duy nhất của nhau?...


Hỏi đã đời, rồi cũng có ai trả lời cho mình đâu? Nên đành tự trấn an lòng: Thương mấy cũng là người dưng!


Chẳng phải thế sao? Trước lúc chúng ta từng có với nhau những gì gọi là kỷ niệm, tụi mình cũng chỉ là hai người dưng điềm nhiên băng qua đoạn đời nhau cả. Và khi cuộc yêu này đã khép lại xong xuôi phận sự, chúng ta trở về thân phận cũ trước đó của mình. Đơn giản thế mà sao cứ chấp nhất so đo?


Dẫu gì cũng chỉ là một danh xưng, một tên gọi. Cái quan trọng hơn cả vẫn là hiểu ra, tình thương dành cho một người dưng xa lạ, ngay từ đầu đã định sẵn là hoang phí bất khả vãn hồi. Người dưng thôi mà, sao lại cưỡng cầu họ phải có trách nhiệm với thương nhớ yêu ái của bạn dành trao cho. Người dưng thôi mà, có thương nhiều bao nhiêu cũng đâu thể xoay chiều sự thật hiển nhiên ở đời rằng, máu thịt ruột rà còn chưa chắc sống đời với nhau, huống hồ là người dưng nước lã. Người dưng thôi mà, nên là còn có thể làm gì hơn ngoài tự nhủ "mà thôi...".


Nên nhớ, chân ái bất khả cầu là như vậy đó!


Nhưng tình cảm vẫn luôn là một thứ lỗi lầm tinh khôi và hoàn toàn cam tâm của tuổi trẻ. Thế nên bất kể bao lần sai, bao lần tổn hại chính lòng mình, thì chúng ta vẫn bất chấp yêu và bất hối tiếc!


Và dẫu có phải tự ủi an lòng mình "Thương mấy cũng là người dưng" bao nhiêu lần chăng nữa, chúng ta rồi cũng sẽ thương. Còn thương. Nhiều như đã từng!


- Anh Khang


Mời bạn đón đọc.

Mạnh Tử Mưu Lược Tung Hoành

Tác giả: #Phạm_Vân_&_Thành_Khang Ngày cập nhật: 27-03-2019
Mạnh Tử từng dùng sở học du thuyết chư hầu, đến đâu ông cũng được kính trọng, có thời gian làm khách của Tề Tuyên Vương . Nhưng cuối cùng, vì thấy không được trọng dụng nên lui về mở trường nhận học trò dạy học; ngồi luận đàm đạo lý với các cao đồ Vạn Chương, Công Tôn Xá … viết sách lập thuyết để truyền cho đời sau, đó chính là sách “Mạnh Tử” gồm có 7 thiên. Về căn bản, trí tuệ mưu lược của Mạnh Tử ẩn trong các lời bàn của ông về sách lược chính trị, mưu lược bảo vệ dân, đạo tu dưỡng, phương pháp giáo dục. Nói chung, phần lớn Mạnh Tử trình bày tư tưởng hàm chứa nhân sinh quan và đạo làm người: vận dụng thế nào cho phù hợp và hiệu quả từ chính trong cuộc sống. Sách Mạnh Tử mưu lược tung hoành tập trung trình bày tư tưởng mưu lược của ông thông qua tác phẩm “Mạnh Tử”, được minh họa bằng những câu truyện cổ kim với mục đích có thể đóng góp một khía cạnh nào đó trong việc nghiên cứu Mạnh Tử.

Đường Hai Ngả - Người Thương Thành Lạ (Tái Bản Lần 3)

Như anh đã chia sẻ về tác phẩm mới thì sau khi đã "trôi" miên man về những ngày cũ, cũng đã đến lúc chúng ta neo dừng lại với hiện tại và hiện thực, để nhận ra rằng, lúc này đây, con đường xưa cùng bước đã rẽ về hai ngả và những người mà ta yêu thương nhất đó, cũng trở thành xa lạ - dửng dưng như mưa tan thành nước, xuôi dòng ra biển cả...

Nếu như với Ngày trôi về phía cũ, Anh Khang kể chuyện chính mình để nói thay lòng những người đồng cảnh ngộ, thì với Đường hai ngả, người thương thành lạ, anh lại kể chuyện của thiên hạ để nói hộ lòng mình. Và dù là chuyện người hay chuyện mình, thì đều là những chuyện buồn của những mối tình lưng chừng giữa níu kéo - bỏ buông.

Đường hai ngả, người thương thành lạ gồm 10 truyện ngắn về 10 thành phố và đất nước mà tác giả đặt chân đến, từ Cairo, Yangon, Bali đến Thượng Hải, Chiang Mai, Singapore... Lấy bối cảnh về văn hóa bản địa và lối sống sinh hoạt của người dân địa phương, Anh Khang đã kể lại những câu chuyện tình man mác và phảng phất bóng dáng của những mối tình mà bất kỳ ai sống dưới bất kỳ khoảng trời nào cũng từng đã trải qua. Đó có thể là chuyện tình "đúng lúc - sai người" của người thứ ba trên đất Phật Myanmar để từ đó ngẫm lại lời dạy về Duyên nợ và Nghiệp báo (truyện "Ba lần là Duyên - Ba người là Nghiệp"). Hoặc câu chuyện về cách xây dựng Kim tự kháp ngày xưa để kết nối các phiến gạch cổ qua đó gợi nhắc cho con người ở hiện tại về cách kết nối hai tâm hồn (truyện "Cả khi thành tro bụi, vẫn thổi về phương anh"). Hay thậm chí từ câu chuyện thả lồng đèn trời ở Thái Lan để chiêm nghiệm về triết lý "Lửa đã cháy bỏng đến độ buộc phải buông, cũng như nỗi đau này, cứ đau đến tận cùng, tự khắc biết cách từ bỏ" (truyện "Lỗi hẹn với Thiên đăng").

Trên hết, Đường hai ngả, người thương thành lạ, như chính tác giả chia sẻ: "Là tất cả những gì mà bản thân muốn viết cho một người-thương-đau-nhất. Một người mà mỗi lần nghĩ về là ngay lập tức lại nghĩ về những ký ức dịu dàng nhất, dẫu cho rằng chỉ là sự dịu dàng thoáng chốc để khỏa lấp một nỗi đau dong dài…

Nhưng nhớ cho rằng, Trái đất vẫn quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, có khóc như trẻ dại thì sáng mai khi mặt trời thức dậy, chúng ta vẫn phải bước tiếp trên con đường còn quá rộng dài đã chia làm hai..."

Thương Mấy Cũng Là Người Dưng 

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 27-03-2019
Giới thiệu sách : Thương Mấy Cũng Là Người Dưng

Tôi viết "Thương mấy cũng là người dưng" trong những ngày tủi thân cùng cực nhất của thanh xuân mình. Cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh, bình bình đạm đạm đi đến cuối. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm "vĩnh viễn" như mình mong đợi. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ "hết yêu".

Chớp mắt đã thành chuyện cũ. Quay lưng đã là người xưa. Duyên phận, cuối cùng cũng như vầng dương lúc chiều tà, nấn ná cách mấy cũng không thể cản nổi vận mệnh phải lặn về Tây.

Chúng ta đã khép lại cuộc yêu này. Dù nhẹ nhàng. Dù bão nổi. Thì vẫn là chuyện đã qua. Dĩ vãng có bao giờ sống lại. Quá khứ đã là nước đổ khó thu. Chúng ta còn lựa chọn nào khác ngoại trừ gọi nhau hai tiếng "người dưng"?

Thứ tâm trạng ấy quả thật không hề dễ chịu. Những câu hỏi tại sao cứ chực trào ra như lũ tràn thác đổ, còn bạn trân người hứng chịu đủ mọi lạnh băng bế tắc và thở dốc trong từng hồi nấc nghẹn của thương thân. Tại sao lại lìa bỏ? Tại sao nỡ lãng quên? Tại sao xưa thương nhiều mà giờ đã lạ xa? Tại sao người không còn yêu ta? Tại sao lại chối từ làm phần đời còn lại duy nhất của nhau?...

Hỏi đã đời, rồi cũng có ai trả lời cho mình đâu? Nên đành tự trấn an lòng: Thương mấy cũng là người dưng!

Chẳng phải thế sao? Trước lúc chúng ta từng có với nhau những gì gọi là kỷ niệm, tụi mình cũng chỉ là hai người dưng điềm nhiên băng qua đoạn đời nhau cả. Và khi cuộc yêu này đã khép lại xong xuôi phận sự, chúng ta trở về thân phận cũ trước đó của mình. Đơn giản thế mà sao cứ chấp nhất so đo?

Dẫu gì cũng chỉ là một danh xưng, một tên gọi. Cái quan trọng hơn cả vẫn là hiểu ra, tình thương dành cho một người dưng xa lạ, ngay từ đầu đã định sẵn là hoang phí bất khả vãn hồi. Người dưng thôi mà, sao lại cưỡng cầu họ phải có trách nhiệm với thương nhớ yêu ái của bạn dành trao cho. Người dưng thôi mà, có thương nhiều bao nhiêu cũng đâu thể xoay chiều sự thật hiển nhiên ở đời rằng, máu thịt ruột rà còn chưa chắc sống đời với nhau, huống hồ là người dưng nước lã. Người dưng thôi mà, nên là còn có thể làm gì hơn ngoài tự nhủ "mà thôi...".

Nên nhớ, chân ái bất khả cầu là như vậy đó!

Nhưng tình cảm vẫn luôn là một thứ lỗi lầm tinh khôi và hoàn toàn cam tâm của tuổi trẻ. Thế nên bất kể bao lần sai, bao lần tổn hại chính lòng mình, thì chúng ta vẫn bất chấp yêu và bất hối tiếc!

Và dẫu có phải tự ủi an lòng mình "Thương mấy cũng là người dưng" bao nhiêu lần chăng nữa, chúng ta rồi cũng sẽ thương. Còn thương. Nhiều như đã từng!

- Anh Khang

Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và... Em 

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 27-03-2019
Giới thiệu sách : Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và... Em

Với Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và …Em, bạn đọc sẽ thấy một Anh Khang rất khác và rất mới. Độc giả thân quen của Anh Khang hẳn đều biết, anh đã bỏ rất nhiều thời gian cho những chuyến rong ruổi từ Đông sang Tây, từ Á sang Âu để tìm cảm hứng viết nên “đứa con tinh thần” thứ tư. Và anh đã thu được những thành quả hoàn toàn xứng đáng cho sự đầu tư nghiêm túc của mình. Sách được minh hoạ qua nét vẽ mang phong cách cổ tích của Trọng Lee - người vừa thành công vang dội với tập sách Sài Gòn Xưa - Màu Hoài Niệm.

Phần đầu cuốn sách mang tên "Tim mỗi người là quê nhà nhỏ". Đó là tất cả hoài niệm về Sài Gòn xưa, về gia đình, về nơi chốn neo lòng và về những người từng khiến thanh xuân của chúng ta xao động. Đó cũng có thể là tâm sự của bất kỳ đứa con nào cho quê hương đẹp đẽ đang dần thay lớp áo mới. Đó cũng là tất cả kỷ niệm về một tình yêu đầu đời trong lành và rất đỗi hồn nhiên, để đến khi rời xa rồi con người ta mới nhận ra chúng ta yêu một thành phố là bởi vì ở đó có một-ai-đó thân thương nhất của mình.

Với phần 2 "Ai qua bao chốn xa" - những trang viết du ký về những thành phố, vùng đất Anh Khang đã đi qua, có thể nói là phần hấp dẫn nhất của cuốn sách. Bạn hãy chuẩn bị trên tay chiếc di động, để có thể dễ dàng "Google" những vùng đất, những địa danh, những thức quà mà Anh Khang kể. Bởi chắc chắn chẳng ai có thể cầm lòng được trước những lời văn đầy cuốn hút được viết trải dài từ Cựu lục địa ở trời Âu cho đến các vùng cát nóng ở Trung Đông.

Phần 3 mang tên "Thấy vui đâu cho bằng mái nhà" khép lại cho nỗi nhớ "Sài Gòn và Em". Bởi lẽ, "hạnh phúc của mọi cuộc hành trình rốt cục không nằm ở đoạn đường đã đi, mà chính ở khi quay về. Thấy vẫn có một bóng hình đứng chờ lặng lẽ, những kỷ niệm be bé ban sơ vẫn mỉm cười đón mình trở lại. Rưng rưng nhận ra, những thân thương xưa cũ hình như vẫn chưa một lần bội bạc. Dẫu mình đã khác lắm sau ngần ấy tháng năm."

"Nghĩ về những ngày trẻ, trong tôi luôn mê mải với những chuyến đi xa. Đi là để thấy mình trẻ mãi với những trải nghiệm mới cứ dung nạp mỗi ngày. Đi là để được tái sinh thêm một cuộc đời khác, ở miền xứ khác, với lối sống khác, nhìn-nghe-thấu khác. Và đi, còn là để biết nơi đâu thật sự là chốn mình luôn mong trở về.

Nhưng trên hết, tôi nghĩ, ngọn ngành đích đáng của mỗi chuyến đi, vốn chỉ là để biết có ai nhớ mình… Vì đâu ai muốn sống một cuộc đời bị lãng quên và trở nên trong suốt trong ký ức của một ai đó? Thành ra người ta cứ dáo dác trong những chuyến rong ruổi để đi tìm một điều mà vốn dĩ đã-có-sẵn ở ngay nơi bắt đầu. Là người ở lại. Là chốn rời đi. Bởi lẽ, có xa xôi mới biết những thứ từng gần gũi thân thuộc cạnh mình mới thật sự là chân trời mà bấy lâu nay ta hằng dõi mắt kiếm. Xa thương, gần thường. Cũng từ đó mà ra.

Tôi gọi những trang viết này là Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và… Em, nhưng kỳ thực cũng chính là để cho mỗi chúng ta hiểu ra lòng mình luôn có riêng một phía nhớ - dành cho một chốn thân, một người thương nào đó. Tuổi trẻ sẽ hoài phí biết bao nếu thiếu đi một nơi chốn để chúng ta quay đầu, và vắng mất một ai đó để chúng ta tựa đầu. Không hẳn là Sài Gòn, không nhất thiết là Em, mỗi người đã luôn có riêng một hình dung cho nỗi nhớ của mình. Để tự lòng rưng rưng.Vậy thì, bạn có thể cùng tôi lên đường qua trang giấy, không phải để đi và thấy những kỳ quan đâu đó của nhân sinh tứ xứ, mà để cùng nhau trân trọng hơn nơi chốn hiện tại, con người hiện tại, tình thương hiện tại. Vì nếu không phải là lúc này, không phải là nơi đây, thì còn khoảnh khắc nào nữa để chúng ta yêu thêm và giữ chặt những gần-gũi-thiêng-liêng của đời mình? Là thành phố đã dung dưỡng và chứng kiến hết thảy vui buồn đời ta. Là người thân, bạn bè, và cả người thương ta lạc tay đánh mất đâu đó giữa ba bảy ngả rẽ. Là những ngày trẻ không trở lại bao giờ dẫu ngoái nhìn trăm bận, gọi khản giọng trăm lần.

Thế nên, cảm ơn nỗi nhớ, vì đã cho ta biết dù đi xa đến đâu, cách trở bao lâu, thì thương yêu vẫn còn lại, tròn vẹn như thuở ban đầu. Bởi, đi xa cách mấy, cũng đâu thể nào thoát khỏi trái tim mình, có phải không?"

(Anh Khang)

Điều hành một công ty là nhiệm vụ đem lại nhiều vinh quang và danh vọng. Thế nhưng, đây là một công việc vô cùng khó khăn và đầy thử thách.
Các giám đốc điều hanh là người phải luôn đưa ra những chiến lược kinh doanh hiệu quả. Họ phải sách suốt, quyết đoán và đôi lúc phải can đảm. Và cuối cùng, họ phải làm cho giá trị cổ phẩn và lợi nguận của công ty tăng lên.
Ngay cả các nhà lãnh đạo kỳ cựu, thành đạt cũng có thể nhận kết cục đáng buồn do chính sự tự cao tự đại của họ. Do đó, kinh nghiệm lãnh đạo từ những người đi trước luôn là bài học quý giá mà các nhà quản lý trẻ cần suy ngẫm và học hỏi. Jack Welch & 11 chuẩn mực điều hanh của nhà lãnh đạo sẽ mang đến cho các nhà quản lý trẻ nhiều bài học tâm đắc, có thể ứng dụng trong thực tế công việc, gặt hái thành công.

NGÀY TRÔI VỀ PHÍA CŨ (TÁI BẢN 2017)

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 27-03-2019
Ngày Trôi Về Phía Cũ (Tái Bản 2017)
Bản 2014 của "Ngày trôi về phía cũ" đã có trên ngăn sách của quý bạn đọc chưa? Cuốn sách của tác giả Anh Khang đã được tái bản một cách trân trọng. Đặc biệt kèm AUDIOBOOK với giọng đọc của tác giả. Cả sách và AUDIOBOOK đều đựng trong một chiếc hộp xinh xắn; giúp quý bạn đọc làm quà tặng hay lưu giữ một cách “điệu nghệ” thân thiết nhất.
Ngày Trôi Về Phía Cũ
Tác giả Anh Khang khá trẻ mới 24 tuổi, nguyên là học sinh chuyên Văn trường THPT Lê Hồng Phong, sinh viên khoa Báo chí & Truyền thông trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn Tp. Hồ Chí Minh. "Ngày trôi về phía cũ" như tác giả viết, “Chỉ là những cảm xúc góp nhặt sau một-vài-lần-yêu (...). Có niềm tin và thất vọng, có ngọt ngào lẫn cực đoan, nhưng tất cả rồi cũng trôi về phía sau và yên bình khép mắt, ngủ một giấc say nồng trong chăn ấm nệm êm mang tên “kỷ niệm”.
Tác phẩm này như lời của tác giả “Chưa đủ dày dặn để gọi là “hồi ký của yêu thương” cũng chưa hẳn là những lời hoa mỹ để dán mác “thư tình”, tất cả chỉ là những cảm xúc lửng lơ của những người trẻ vừa bước vào yêu”. Tuy nhiên, với anh “... nhớ nhung không phải để níu chân hay làm lòng bổng dưng chùng lại, chỉ là để dặn dò hiện tại rằng hãy biết sống xứng đáng với quãng thời gian đã trôi về phía sau...”. Và điều thu hút người đọc chính là “chỉ còn bắt gặp những tiếng lòng rất thật...”
Quý bạn đọc đã sở hữu cuốn sách này chưa?
Vâng, quý bạn đọc có thể dễ dàng tìm thấy ở đây!