sách hay mới nhất!

Nhà xuất bản sách: #Nhà_Văn

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Cớ Sao Lại Yêu?

Tác giả: #Trần_Thị_Tuyết_Trinh Ngày cập nhật: 19-08-2019


"Cớ sao lại yêu" là những lát cắt nhỏ ghi lại những câu chuyện tình nhỏ của những người trẻ. Qua ống kính trong trẻo của Trần Thị Tuyết Trinh, các câu chuyện hiện lên với nhiều màu sắc và đa cảm xúc. Ở đó, người đọc lại được bước vào một không khí rất lạ, đó có thể là quán cà phê lãng mạn nơi góc hẻm của thành phố ồn ào và chứng kiến cuộc gặp gỡ đầy kì duyên giữa những con người tưởng xa lạ mà lại như đã là một phần của nhau, đó cũng có thể là một bờ vai run rấy của cô gái nhỏ dưới ánh đèn đường trong một buổi chiều muộn vì tình yêu đã ra đi theo ánh mặt trời. Qua mỗi một tác phẩm chúng ta lại chứng kiến sự phân vai tài tình của tác giả, cô gái cùng một lúc có thể trải nghiệm các cung bậc cảm xúc của cả hai nhân vật nam và nữ chính, để cảm nhận được những rung động nhỏ nhất, đôi khi là ngây ngô của những con tim mềm yếu trước những rung động đầu đời mà đôi khi phải tự hỏi đó có phải là tình yêu. Từ đó mà tình yêu của các bạn trẻ hiện lên thật trong trẻo và đáng yêu đến lạ kỳ.


Truyện thích hợp với những trái tim mới lần đầu rung động, tình huống trong các truyện củaTrần Thị Tuyết Trinh đều không lắt léo, oái oăm, mà trái lại nó lại rất gần gũi với các bạn trẻ. Đó đơn thuần là các câu chuyện xoay quanh các mối quan hệ gia đình, bạn bè, trường lớp, hàng xóm... Các nhân vật trong truyện cũng đều là những người trẻ, cũng có những giận hờn vu vơ, những rung động nhỏ nhoi đầu đời nhưng không tiết lộ. Nhưng họ vẫn được trang bị một lối đối đáp thông minh, trẻ trung, hài hước. Cách giải quyết vấn đề của cô gái cũng thật giản đơn, hầu hết những con tim thật thà với tình yêu cuối cùng cũng tìm được một hạnh phúc thực sự, tình yêu cuối cùng cũng có lời đáp thích hợp.


Mời bạn đón đọc.

Không Chốn Nương Thân (No Country For Old Men)

Tác giả: #Cormac_McCarthy Ngày cập nhật: 19-08-2019
  • Tác giả: #Cormac_McCarthy
  • Dịch giả: Diệp Minh Tâm
  • Nhà xuất bản: #Nxb_Hội_Nhà_Văn
  • Năm xuất bản: 01-11-2008
  • Công ty phát hành: #Youbook
  • Trọng lượng: 340.00 gam
  • Kích cỡ: 13x21 cm
  • Số trang: 304
  • ISBN: 8935201510220 (VI59625)
  • Giá bìa: 57,000 đ


Cuốn sách chứa đựng những vấn đề đương thời về cuộc chiến dai dẳng của loài người chống lại tội ác; sự cám dỗ, hy sinh và tồn tại; tình yêu và hy vọng... ngay lập tức thu được thành công đáng kể.

Câu chuyện bắt đầu khi Llewelyn Moss tình cờ tìm thấy chiếc xe tải chất đầy ma túy và hơn 2 triệu USD tiền mặt. Khi Moss quyết định lấy đi số tiền cũng là lúc anh ấn nút khởi động cho guồng quay tội ác mà thậm chí cả luật pháp - thứ luật pháp còn tồn tại bên trong cơ thể già nua của viên cảnh sát trưởng Bell- cũng không thể ngăn cản. Cũng vì số tiền đó Moss phải trốn chạy sự săn đuổi của những tên trùm ma túy và Chigurh, tên tội phạm máu lạnh vô cùng độc ác thích quyết định số phận nạn nhân bằng trò chơi tung đồng xu. Moss có thể dừng cuộc truy đổi lại bằng cách giao nộp tiền cho cảnh sát hoặt chấp nhận sự giúp đỡ của Wells nhưng sự cán dỗ và sự nghi ngờ đã khiến anh tiếp tục dấn thân vào cuộc chạy chốn sự truy đuổi mặc dù anh biết điều gì sẽ xảy ra phía trước cho anh và gia đình của mình.


"... Khi đứng lên khỏi chiếc ghế, anh rút ra xâu chìa khoá phòng giam. Anh đang cúi hơi thấp người thì Chigurh ngồi xổm luồn hai bàn tay bị còng phía dưới thân người mình cho đến phía sau đầu gối. Cùng lúc, hắn ngồi bật ra sau, luồn sợi dây xích dưới hai chân mình rồi lập tức đứng dậy mà không phải dùng nhiều sức. Đấy giống như là động tác hắn đã tập luyện nhiều lần. Hắn giáng hai bàn tay bị còng xuống đầu viên cảnh sát rồi nhảy lên, tống hai đầu gối vào sau gáy anh và kéo sợi dây xích lại.


Cả hai ngã xuống nền nhà. Viên cảnh cố đưa hai bàn tay vào bên trong sợi dây xích nhưng không được. Chigurh chỉ nằm đấy dùng hai đầu gối giữa hai cnáh tay kéo lên hai chiếc còng và quay mặt đi. Viên cảnh sát đang dãy dụa, bắt đầu xoay lòng vòng ngang người, hai chân đá văng giỏ rác, đá chiếc ghế bay đi. Anh đá cánh cửa cho đóng lại, quấn tấm thảm nhỏ quanh hai người. Miệng anh phát tiếng ùng ục vì máu đang chảy ra. Anh đang bị bóp nghẹt bởi chính dòng máu của mình. Chigurh chỉ cần giật cho mạnh thêm. Đôi còng mạ kền cấn thấu đến xương. Động mạch chủ bên phải của viên cảnh sát vỡ tung, một vòi máu phun ra, chạm đến tường rồi chảy ròng xuống. Hai chân viên cảnh sát cử động chậm dần rồi ngưng lại. Thân người anh co giật. Rồi trở nên bất động. Chigurh nằm thở nhè nhẹ, hai tay giữ lấy người viên cảnh sát. Rồi hắn đứng dậy, tháo chùm chìa kháo từ thắt lưng viên cảnh sát mà mở khoá còng cho mình, giắt khẩu súng lục của viên cảnh sát vào lưng quần, rồi đi vào buồng tắm.


Hắn cho vòi nước lạnh chảy trên hai cổ tay cho đến khi máu ngưng chảy, dùng răng xé tấm khăn lau tay băng bó hai cổ tay, rồi trở ra văn phòng. Hắn ngồi trên mặt bàn, dùng băng keo văn phòng băng bó vải khăn ở cổ tay, nhìn qua người đã chết đang há hốc mồm nằm trên sàn nhà. Xong xuôi, hắn rút chiếc ví của viên sảnh sát, lấy hết tiền cho vào túi áo mình rồi ném chiếc ví xuống sàn. Hắn nhặt lấy lọ khí của mình và khẩu súng gây bất tỉnh rồi đi ra ngoài cánh cửa, bước lên xe của viên cảnh sát, nổ máy, chạy ra con đường..." (Trích đoạn Không chốn nương thân)


- "Những sắc thái của Dostoyevsky, Hemingway, và Faulkner cộng hưởng với sự hoà quyền của McCarthy trong cách thuật truyện gây say mê, lời đối thoại dấm dẳn và những màn hành động đầy lửa đạn và máu" - Booklist - Hội Thư viện Hoa Kỳ


- "Tác giả là nhà văn đương thời vĩ đại nhất, và đây là quyển tiểu thuyết mà người ta phải đọc và nhớ mãi" - Houston Chronide


- "Một câu chuyện kể chạy hết tốc lực như điên cuồng trên những bánh xe trong một cuộc đua với quỷ dữ trên sân khấu rộng như bang Texas" - The New York Times


- "Tác phẩm giống như sự chẩn đoán cho một căn bệnh hậu thiên niên kỷ, một sự soi rọi hãi hùng của khoảng tăm tối đang lan đến" - Time


- "No Country for Old Men khiến người ta muốn đọc không ngừng nghỉ. Đây là một tiểu thuyết có tính giải trí cao của một trong những nhà văn hay nhất" - The Washington Post.


Mời bạn đón đọc.

Nếu Em Thấy Anh Bây Giờ

Tác giả: #Cecelia_Ahern Ngày cập nhật: 19-08-2019

Những người như anh được gọi là người bạn tưởng tượng, người bạn vô hình. Nhưng gọi như thế nào và tin hay không, điều đó không quan trọng. Thế giới Tỉn Phai của anh tồn tại không phải để người ta nói đến hay tán tụng, mà để đáp ứng nhu cầu của những ai cần đến nó. Và anh sẽ trở thành người thay đổi cuộc đời em… chỉ cần em nhìn thấy anh…

Thế giới của em là những mảnh ước mơ tan vỡ. Em đã tự đóng cửa trái tim, tự giết chết những mơ mộng và chôn vùi hy vọng của chính mình. Tất cả những gì em có, lẽ ra chỉ là những vết thương mãi mãi không thể lành… nếu em không nhìn thấy anh…

Gặp em, quen biết em, và hơn hết là yêu em…

Nhìn thấy anh, tin anh, và hơn hết là yêu anh…

Đó chính là bầu trời sau cơn mưa tươi sáng nhất…

“… Alizabeth từ từ đứng dậy. “Đúng, giúp sơn bức tường,” cô cảnh cáo.

“Vậy đấy, thật không may là em đã không nói rõ như thế khi em yêu cầu, nên anh e nó không được tính.” Anh nhúng cái chổi vào hộp sơn đỏ, cầm cái cán trong tay và vẩy sơn vào Elizabeth như một chiếc máy bắn đạm. Sơn bắn tung toé khắp mặt cô. “Ồ tệ quá em lại không đeo đồ bảo hộ trên mặt chứ,” anh trêu, nhìn đôi mắt mở to vì giận dữ và kinh ngạc của cô. “Nhưng điều đó cho thấy dù em cố gắng che đậy bằng vải vóc đến thế nào đi nữa, thì vẫn bị dính chưởng thôi”

“Ivan,” gọng cô đanh lại, “đẩy em xuống hố là một chuyện nhưng thế này thì thật là lố bịch,” cô thét lên. “Đây là ông việc của em. Em nói nghiêm túc đấy, em không muốn dính dáng chút gì đến anh nữa đâu. Ivan, Ivan… em thậm chí còn không biết họ của anh,” cô lắp bắp.

“Là Hinh Vồ”, anh từ tốn giải thích

“Anh là người gì vậy, Người Nga hả?” Cô hổn hển nói to. “Tỉn Phai cũng ở Nga đúng không. À nó có tồn tại không vậy?” Giờ thì cô hét lên, thở không ra hơi.

“Anh rất xin lỗi,” Ivan nói nghiêm nghị, nụ cười của anh biến mất. “Anh có thể cảm thấy em đang khó chịu. Anh sẽ đặt nó xuống.” Anh từ từ đạt chiếc chổi trở lại hộp sơn và để nó ở một góc ngay ngắn đúng như lúc ban đầu, thẳng hàng với những cái khác. “trò này thật quá đáng. Anh xin lỗi”.

Cơn giận của Elizabeth bắt đầu nguội đi.

“Có lẽ màu đỏ quá nóng đối với em,” anh nói tiếp. “Đáng lẽ anh phải tinh tế hơn mới phải.” Bỗng nhiên một chiếc chổi khác xuất hiện ngay trước mặt Elizabeth. Mắt cô trợn trừng.

“Có lẽ màu trắng nhỉ?” Anh ngoác miệng cười và lại vẩy sơn lên người cô.

“Ivan,” Elizabeth nửa cười nửa hét. “Được thôi”, cô cúi xuống những hộp sơn, “anh muốn nghịch phải không? Em sẽ nghịch cho xem. Anh sẽ nói mặt quần áo nhiều màu sắc là điều anh thích nhất bây giờ chứ?” Cô lẩm bẩm với chính mình. Cô nhúng chổi vào hộp sơn và đuổi Ivan vòng quanh phòng. “Màu anh là màu yêu thích nhất của anh phải không, Ngài Hinh Vồ?” Cô quệt một vết sơn xanh lên mặt và tóc anh, rồi bắt đầu cười đầy hiểm ý.

“Em nghĩ thế là hay lắm à?”

Cô gật đầu lia lịa.

“Tốt,” Ivan cười ôm eo đẩy cô ngã ra sàn, giữa chặt không cho cô cựa quậy rồi sơn lên mặt cô trong khi cô giãy giụa cố thoát ra. “Nếu em không ngừng la hét, Elizabeth, thì em sẽ có một cái lưỡi màu xanh đấy”, Ivan cảnh cáo…”.

- “Độc đáo và quyến rũ trong sự hoà trộn ấn tượng giữa Harry Potter và những cuốn sách dành cho thiếu nữ” - Library Journal

- “… Trong sáng, ấm áp và sâu sắc, cuốn tiểu thuyết thứ ba của Cecelia Ahern tràn ngập yêu thương, lãng mạn và sự diệu kỳ. Nếu em thấy anh bây giờ hiện đang được hãng Disney dựng thành him. Ahern cũng là người được Glamour, tờ báo hàng đầu tại Anh, trao tặng danh hiệu” – Nhà văn nữ của năm 2008

- “Ahern đang trong hành trình chinh phục các độc giả trung thành của Marian Keyes và Jane Green” – Library Journal

- “Ahern đã xoa dịu những trái tìm tan vỡ bằng niềm hy vọng và sự hài hước trong câu chuyện xúc động và cuốn hút này” – Publishers Weekly

- “Câu chuyện hấp dẫn và ấm áp về tình yêu và tình bạn” – Company

Nàng phù thủy thành Florence

Tác giả: #Salman_Rushdie Ngày cập nhật: 19-08-2019
  • Tác giả: #Salman_Rushdie
  • Dịch giả: Nguyễn Thị Hiền Thảo
  • Nhà xuất bản: #Hội_nhà_văn
  • Năm xuất bản: 25-11-2013
  • Công ty phát hành: #Nhã_Nam
  • Kích cỡ: 14 x 20.5cm
  • Số trang: 396
  • ISBN: 8935235200722 (NH59651)
  • Giá bìa: 100,000 đ
Giới thiệu sách
Sơ lược về tác phẩm
Nàng, người đàn bà bí ẩn, gần như không thể có thật, mỹ nhân tuyệt sắc được cho là có quyền năng quyến rũ siêu phàm và tài phù thủy, cố gắng làm chủ vận mệnh của mình trong một thế giới nơi đàn ông làm chủ. Ở thế giới đó có Akbar Đại đế của triều đình Mughal Ấn Độ luôn bị dằn vặt bởi những câu hỏi mang tính triết lý và đau khổ vì những tai ương luôn đe dọa song hành với phần số của bậc đế vương; ở đó có Niccolò Machiavelli, con người thông thái, tinh khôn, đứa con của thành Florence thời cực thịnh Phục hưng, kẻ từ chỗ một người thường dần leo lên vị trí nơi mình có thể gây ảnh hưởng đến những kẻ quyền lực nhất. Nàng, phù thủy thành Florence, bằng cách nào nàng có thể là người đàn bà kết nối số phận của hai người đàn ông xuất chúng và rất mực đáng yêu này?..
Đầy màu sắc, cảm xúc, trí tuệ, hấp dẫn khôn cưỡng, Nàng phù thủy thành Florence là thêm một tác phẩm khẳng định văn tài xuất chúng của Salman Rushdie, một trong các tác gia văn chương đáng kể nhất thế giới hiện nay.

"Tam ngôn", "Nhị phách" có nét mộc mạc của loại văn học thông tục song đọc rất hấp dẫn. Các tác phẩm ưu tú đều có cốt truyện hoàn chỉnh, tình tiết khúc chiết, chi tiết phong phú, khắc họa cá tính nhân vật rất rõ.

Về thủ pháp nghệ thuật, hai bộ sách này rõ ràng là tinh tế hơn loại thoại bản nhiều, có thể thấy sự gọt giũa kỹ lưỡng khi miêu tả hoàn cảnh, động tác, đối thoại, chi tiết, đặc biệt là có chú ý miêu tả tâm lý. Nhiều chỗ miêu tả hoạt động tâm lý rất sinh động.

Như chàng Tần Trọng trong "Độc chiếm hoa khôi", gặp người đẹp thấy mê mẩn tâm thần, thấy nàng thân ái, bụng cũng tự tin, song nghĩ thân phận mình lại thấy tự ti rất muốn cầu thân lại lo cầu chẳng được, cứ băn khoăn khắc khoải mãi, bao rối rắm phức tạp trong tận đáy lòng được khắc họa tường tận vừa hợp lý vừa hợp tình... Nghệ thuật miêu tả tâm lý là một bước tiến triển rất quan trọng, vì trước kia, các loại truyền kỳ, chí quái, các loại sử truyện, thoại bản thường chỉ chú trọng miêu tả ngôn hình bên ngoài, ít tả hoạt động tâm lý của các nhân vật. "Tam ngôn", "Nhị phách" đã mở ra một hướng khai thác mới cho nghệ thuật tiểu thuyết phát triển sau này.

Cô Gái Lai Da Trắng

Tác giả: #Kim_Lefèvre Ngày cập nhật: 19-08-2019

Là kết quả mối tình giữa một thiếu nữ Việt và một quân nhân người Pháp, lại bị cha đẻ bỏ rơi từ khi còn nằm trong bụng mẹ, cuộc đời của cô bé Kim trở thành một chuỗi những ngày tháng phiêu bạt không dứt từ vòng tay mẹ đến trại trẻ mồ côi đến trường nội trú, từ Bắc chí Nam... Trong bối cảnh Việt Nam vẫn còn nằm dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, thân phận vừa là con lai vừa là con hoang đã đặt trước Kim biết bao trở ngại, nhưng vẫn không thể khuất phục được ý chí cô vẫn nung nấu quyết tâm thay đổi vận mệnh mình, bằng con đường học vấn...

Với lối viết dung dị mà lôi cuốn, cộng thêm sức thuyết phục từ nhiều tình tiết chân thực và cảm động, Cô gái lai da trắng đã nhận được sự đồng cảm của độc giả qua nhiều thế hệ.

***

Đôi nét về tác giả

Kim Lefèvre chào đời ít lâu trước khi Thế chiến thứ hai bùng nổ, cha người Pháp, mẹ người Việt Nam. Sống trọn thời thơ ấu tại Việt Nam, năm 1961 bà sang Pháp làm luận văn tiến sĩ và bắt đầu giảng dạy văn chương tại nhiều trường trung học tại Paris. Cuốn tự truyện Cô gái lai da trắng là tác phẩm đầu tay của bà, ra mắt năm 1982 với lượng tiêu thụ khá ấn tượng tại Pháp. Ngoài viết văn, Kim Lefèvre còn dịch một số tác phẩm của các tác giả Việt Nam, đặc biệt là Nguyễn Huy Thiệp. Bà cũng thể hiện tài năng diễn xuất trong lĩnh vực sân khấu.

***

Đọc trước tác phẩm

Phiêu bạt

Tôi được sinh ra, hình như ở Hà Nội, vào một ngày mùa xuân, ít lâu trước cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai, kết quả của cuộc hôn phối chốc lát giữa một cô gái An Nam và một người Pháp.

Về chuyện này, tôi chẳng có bằng chứng gì xác thực, mà cũng chẳng ai làm giấy khai sinh cho mãi đến năm tôi mười lăm tuổi. Mà tôi cũng chẳng tìm hiểu làm gì. Điều đó có gì là quan trong đối với tôi hay đối với ai khác. Chúng tôi sống trogn một xã hội mà khái niệm thời gian định lượng không hề tồn tại. Cả đời người đàn bà chỉ cần chia làm mấy giai đoạn lớn: thời thơ ấu, rồi lúc thấy kinh – dấu hiệu có thể sinh con, và nghĩa là sắp lấy chồng được, rồi làm mẹ, mà nếu may mắn sinh được một đứa con trai thì sẽ làm mẹ chồng để có cái quyền áp chế một nàng dâu e lệ bước vào nhà mình… Cho nên có sớm hay muộn bốn hay năm năm cũng chẳng có nghĩa lý gì.

Tôi không biết cái ông sinh ra tôi trông giống ai. Mẹ tôi chẳng bao giờ nhắc đến ông ta. Trong những ngày buồn chán, tôi thích tưởng tượng, hình dung ông ta như một tay lính lê dương, không phải “chàng lê dương đẹp trai của em” như lời bài hát ở xứ Pháp này đâu, mà là một tay thực dân ngổ ngáo, đáng ghét, một kẻ thuộc phe kia. Tôi nung nấu mối hận thù mãnh liệt với người cha không hề biết mặt ấy, dường như chỉ những đứa con bị tổn thương đến cùng cực mới có thể hận thù được đến như vậy.

Tôi đã mang nhiều họ nối tiếp nhau, chúng giống như những cái bản lề trong cuộc đời tôi. Đầu tiên là họ Trần của mẹ, khi bà một mình vò võ nuôi con. Nhưng rồi , hoàng hốt vì ngày càng chứng kiến thêm nhiều hậu quả do sự tồn tại của tôi đè nặng lên cuộc đời bà, bà liền giao tôi vào tay một bà vú trước khi trốn lủi vào tận Sài Gòn, mảnh đất lạ lẫm với bà nhưng lại chất chứa nhiều hy vọng cho bà xây dựng lại tương lai. Tiếp đến là cái họ Tiffon của người đàn ông sinh ra tôi, vào giai đoạn mà tất cả họ hàng nhất trí đòi mẹ tôi đưa tôi vào trại mồ côi để “quẳng lại cho dòng giống nhà nó”. Bởi vì, nói đúng ra, tôi đã trở thành một con quái vật giữa cái xã hội hết sức dân tộc chủ nghĩa. Ông cậu tôi tham gia Việt Minh từ năm 1941 và hội họp thường xuyên trong các khu rừng thuộc Tuyên Quang. Tất cả mọi cái trên người tôi đều tương phản với những người trong gia đình: từ hình hài đứa con lai đến tính khí thất thường khó hiểu, tóm lại là trong người tôi rất ít chất Việt Nam. Người ta chụp lên đầu tôi đủ thứ xấu xa chỉ vì dòng máu Pháp chảy trong huyết quản tôi. Điều đó ngăn cản mọi sự ấu yếm dịu dàng dành cho tôi. Tôi thông cảm với họ. Tôi đồng tình với họ. Tôi cũng thế, cũng ghét cay ghét đắng cái thứ máu ấy trong người mình. Khi còn là một đứa con gái nhỏ, tôi đã khấn Trời khấn Phật xui khiến tôi gặp phải tai nạn gì đó cho cái thứ máu ấy, thứ máu đáng nguyền rủa ấy, chảy hết khỏi người tôi, để tôi được là đứa con gái Việt Nam thuần chung, hòa hợp với những người xung quanh và ngay với chính bản thân mình. Vì tôi yêu đất nước này, yêu những cánh đồng lúa, những lũy tre xanh, những cái ao làng nơi tôi vẫn thường vùng vẫy với đám trẻ cùng trang lứa.

Tôi không còn lưu giữ chút ký ức nào về những năm đầu của cuộc đời, ngoại trừ cái cảm giác rất sớm nhận ra rằng ở bất cứ chỗ nào mình cũng lạc lõng, xa lạ. Tôi rất đau lòng vì chuyện đó, không phải chỉ như chịu đựng một sự bất công, mà còn như phải mang trong mình một nét tật nguyền.

Tuổi ấu thơ của tôi chỉ còn là bóng đêm trong ký ức. Đêm di cư. Tôi vẫn còn giữ từng mảnh ký ức về những cuộc dịch chuyển từ nơi này sang nơi khác, hệt như gói bưu kiện không người nhận. Bà vú già - từ lâu không được ai trả công, và cũng không còn nuôi nổi tôi nữa - cõng tôi trên lưng để đi tìm một bà dì, ông cậu, hay bất cứ một người nào có dây mơ rễ má với tôi để trút sang họ cái gánh nặng này.

Vào một đêm thu ở Hà Nội. Tôi nhớ tiết trời dịu mát vì trận mưa phùn - cái thứ mưa nhẹ hạt ở Bắc Kỳ - nhớ cảm giác dìu dịu trên tấm lưng trần của bà vú, da thịt vừa nhão vừa đàn hồi. Tôi bám vào thịt da bà như bám vào tấm võng ấm áp và mịn mượt, tôi nhấm nháp tận hưởng niềm thích thú trên con đường bất tận ấy. Phải chi cuộc hành trình vô định ấy kéo dài suốt cả đời tôi, và tôi cứ được bám lấy tấm lưng trần ấm áp của bà vú, còn da thịt mình thì phó mặc cho những hạt mưa phùn với lòng biết ơn, như vậy thì thích biết mấy.

Trong ký ức xa xôi, tôi thấy Hồ Gươm hiện ra như một bức tranh Tàu mờ ảo trong sương. Vào năm nào? Tôi không thể nói chính xác. Bấy giờ các thiếu nữ đi dạo quanh bờ hồ, những mái tóc thề đen nhánh buông đến eo, và những tà áo mỏng phất phơ trước gió. Mấy đứa nhỏ chơi đùa trên bãi cỏ. Mấy bà hàng cốm bọc trong phiến lá sen những hạt cốm xanh rờn, mọng sữa, đượm hương lúa mới.

Tôi thấy lại ngôi trường mẫu giáo, sáng sáng bầy trẻ nhỏ xếp hàng ngay ngắn trước ngọn cờ tam tài của Pháp, hét đến váng óc bài Maréchal, nous voilà...

Người ta dạy lũ trẻ con chúng tôi sự ưu việt của trí tuệ so với bạo lực. Tôi còn nhớ bài hát kể chuyện Chú bé Tí Hon đã chiến thắng con quỷ ăn thịt người chỉ bằng mấy câu thế này:

Hỡi con quỷ kia, hãy tránh lối ta đi!

Bởi ra chẳng sợ gì mi

Mi chẳng làm gì được ta

Ta còn được học ở trường

Chứ mi thì mãi là tên dốt đặc.

[...]

Tôi Là Gay

Tác giả: #Angry_Chuột Ngày cập nhật: 19-08-2019



Trước lúc viết cuốn sách này, tôi đã chứng kiến nhiều điều không hay: một người anh lìa xứ, một cậu trai bị
cha hắt hủi… Họ vỡ tan ngay trong tổ ấm của mình, họ tìm thấy tình yêu thực sự
cho mình nhưng tình yêu ấy còn bị vấp phải sự cấm cản, dè bỉu. Những câu chuyện
rạc rời ấy nhiều lần quẫy lên trong tôi, làm tôi suy nghĩ, làm tôi buồn, và đôi
lần thấy thất vọng, thật nhiều.




Giữa tình cảnh đó, tưởng chán chường mà buông xuôi, tôi đã được thấy những bức
tranh đẹp, xán lạn. Là cha mẹ đón nhận con mình sau khi con come-out. Là người
bạn hòa đồng với bạn bè… Vốn không có khoảng cách giữa người với người, dị tính
với đồng tính, chuyển giới, song tính. Những tường rào chỉ là người ta dựng lên
với nhau. Tin yêu đang dần lấp đi những bức tường ấy, tôi biết, và tôi tin, giống
như tin vào nền tảng tốt đẹp giữa con người.




Trước đây, văn chương đối với tôi là một khoảng không trống rỗng. Tôi
chưa từng nghĩ, và từng tin rằng, mình sẽ viết được điều gì đó hẳn hòi. Kể cả
nhật ký, hay những bài tập làm văn thời mài đũng quần trên ghế nhà trường vẫn
là cái gì chưa thật cụ thể, đối với tôi. Một ngày tôi đọc quyển “Hành trình về
thị trấn Buồn Tênh” của những cây bút trên diễn đàn Tinhyeutraiviet, những bài
viết đa dạng, đặc sắc về đề tài đồng tính. Tôi đã bắt đầu có chút rục rịch. Rồi
đến một hôm, bạn tôi rủ tôi đi nhà sách Nguyễn Huệ, vừa lựa sách bạn vừa trầm
trồ bảo “Nhìn sách bắt ham. Giá tui cũng viết được một hai quyển trưng lên cái
kệ nầy chơi”. Lúc đó tôi nghĩ, trời đất, tự dưng rạo rực quá. Câu chữ của bạn
thấy bình thường hết sức mà tác động vào tôi ghê gớm. Như một vệt dầu rỏ xuống
vũng nước nhạt nhòa, đơn điệu, nó loang ra, bao vây, phủ kín tâm tôi. Như một
cú huých lớn lao vào lưng tôi, nó hối thúc tôi đứng dậy, và đi, và chạy. Tôi tự
nhủ, mình cũng nên viết một gì đó. Một câu chuyện. Một cuốn sách. Rồi tôi viết,
gom tất cả những ý tứ, những vệt sáng và, cả những vũng tối trong quá khứ ra mà
viết. Những gì từng chứng kiến, tôi trút ra hết trong câu chữ. Từ những câu
chuyện đắng lòng, nhức nhối, chuyện người cha đánh con bằng dây điện, người mẹ
mắng và tát vào mặt con, người anh mạt sát và đánh gãy chân người em, chỉ bởi
những người con, người em… ấy là người đồng tình hoặc song tính. Đến những câu
chuyện vui, và đẹp, như hai vị phụ huynh gât đầu đồng ý cho đứa con trai của họ
quen một đứa con trai khác, như đôi bạn ngày càng quý trọng và gắn khít với
nhau hơn, sau khi người kia come-out với bạn, với gia đình… Từ vế trước đến vế
sau là cả một đối lập đến choáng ngợp.








lần tôi nghĩ, sao người ta không thể sống với nhau như ở vế sau, mà thực tế còn
lắm câu chuyện đau lòng như ở vế trước? Sao mà giữa những đẹp đẽ, còn nhiều
điều bức bối như vậy? Tại sao, tại sao, và tại sạo? Điều gì đã chia rẽ người
ta, làm vụn rời người ta? Tôi dợm nghĩ. Vốn giữa người với người đâu có khoảng
cách nào đâu? Những bức tường, những thành lũy vây bủa đầy gai góc chúng ta
nhìn thấy là do người ta dựng nên với nhau. Người đi trước dựng lên. Người đi
sau đắp bồi, thêm thắt, củng cố. Rồi riết cũng quen, người ta lại nghĩ, và tin,
những bức tường kia là điều bình thường. Là sự hiển nhiên.








điều đó mà “Tôi là gay” của tôi chào đời. Chín truyện ngắn, chín câu chuyện của
những phận người khác nhau. Có người sẽ rùng mình vì cái chết quá bất ngờ của
nhân vật nam trong truyện “
Số đời”. Có người sẽ bắt gặp những thân phận
muốn được ngoi lên hòa mình vào dòng người nhưng bi kịch lại dìm họ xuống vực
thẳm trong truyện “
Phận”, “Miệng đời”. Có thể, người ta sẽ dở khóc dở
cười khi chứng kiến cuộc đối thoại giữa một vị xe ôm kiêm giáo sư với cô phóng
viên của tòa soạn XYZ ở “Cuộc phỏng vấn Mr. Kỳ Thị”. Hoặc có người sẽ rơi vào
chiều sâu suy nghĩ khi tiếp xúc với “Đà Lạt đắng” và “
Quán cà phê vô thường”.
Và có người sẽ mỉm cười, vì rút cùng cái đêm tối trong “
Đêm thánh vô cùng”,
“Mùa nhật thực”, nhất là “
Đêm cười” cũng bị khuấy tan bởi ánh sáng
của niềm tin, của hy vọng và nghị lực, để ánh sáng cứ thế mà tuôn, mà đổ vào
lấp đầy cái khoảng tĩnh mịch của bóng tối, của đớn đau. Chín truyện ngắn, nhưng
chỉ một mục đích duy nhất, một tham vọng lớn lao của tôi, là lay động cái bức
tường ngăn cách người với người và tâm hồn nhiều lớp người. Tôi không mơ hạ bệ
bức tường ấy, hay mơ làm thay đổi tâm hồn hàng hàng con người. Mà chỉ lay thôi.
Lay, và những người đi trước, song hành và cả những người đi sau tôi cũng lay.
Để tự cái bức tường ấy sụp đổ, để tự tâm hồn người ta biến chuyển. Tôi tin vào
sự biến chuyển ấy, trong tương lai gần, cũng như tin vào nền tảng tốt đẹp giữa
người với người. Rồi thì những đóa hồng, cúc, lan, mai, đào, mẫu đơn, những cái
đẹp cũng sẽ nở hoa. Phải không?




- Nguyễn Minh Đoàn


Mời bạn đón đọc.



Xác Ấm

Tác giả: #Isaac_Marion Ngày cập nhật: 19-08-2019

Xác Ấm



“… Kể từ hôm đó, mặc dù mọi chuyện vẫn như cũ trong căn nhà của chúng tôi, nhưng tôi luôn luôn cảm thấy mình bất tài nên bị đẩy ra ngoài. Những lúc ngồi bên bàn học, tôi chỉ muốn gục đầu xuống khóc.

Tôi chẳng tìm thấy ở tôi một năng khiếu gì. Và không hiểu vì sao tôi không thể than với Mèo như trước kia được nữa. Chỉ cần một lỗi nhỏ ở nó là tôi gắt um lên.

Tôi quyết định làm một việc mà tôi vẫn coi khinh: xem trộm những bức tranh của Mèo. Dường như mọi thứ có trong ngôi nhà của chúng tôi đều được nó đưa vào tranh. Mặc dù nó vẽ bằng những nét to tướng, nhưng ngay cả cái bát múc cám lợn sứt một miếng, cũng trở nên ngộ nghĩnh. Con mèo vằn vào tranh nó, to hơn cả con hổ nhưng nét mặt lại vô cùng dễ mến. Có cảm tưởng nó biết mọi việc chúng tôi làm và lơ đi vì không chấp trẻ con.

Gập lại những bức tranh của Mèo, tôi lén trút ra một tiếng thơ dài…

Bố mẹ tôi hào hứng mua sắm cho em gái tôi tất cả những gì cần cho công việc vẽ. Chú Tiến Lê tặng “đồng nghiệp” hẳn một hộp màu ngoại xịn. Chỉ có mặt Mèo là không thay đổi. Lúc nào cũng lem nhem, bị tôi quát thì xịu xuống, miệng dẫu ra. Tôi từng thấy nó rất ngộ với vẻ mặt ấy. Nhưng đấy là trước kia. Bây giờ tôi cảm thấy nó như chọc tức tôi…” (Trích đoạn trong “Bức tranh của em gái tôi).

Mục lục:

Quả trứng vàng

Bản nhạc con đà điểu

Con chiến mã

Người thợ săn và con dê núi

Bẫy cò

Chuyện dở hơi ngày bé

Ngọt ngào quê nội

Phép màu

Bức tranh của em gái tôi

Những mùa xuân trôi qua

Chàng Lười và con chuột nhắt

Quà tặng mẹ

Người đoạt chức vô địch

Giấc mơ vàng

Người thầy

Những con rồng đá

Niềm may mắn của người khác

Vó ngựa trở về.

Mời bạn đón đọc.

Thánh Nữ Evita (Santa Evita)

Tác giả: #Tomas_Eloy_Martinez Ngày cập nhật: 19-08-2019

Câu chuyện nói về Thánh nữ Evita, cựu đệ nhất phu nhân Argentina, một trong những người phụ nữ nổi tiếng nhất trong lịch sử. Lúc sinh thời, Evita là người hiến dâng tất cả cho cuộc sống của người nghèo. Thế nhưng tiểu thuyết này không xây dựng lại nhân vật này theo cách cổ điển. Nó bắt đầu bằng việc Evita cảm thấy mình đang hấp hối và từ chính cuộc phiêu lưu của xác ướp Evita, tác giả đã dựng lại cả cuộc đời nàng.

Thánh nữ, phía sau tất cả những danh xưng tươi đẹp đó, Evita Peron thực sự là một con người như thế nào ?

Tình tiết xoay quanh một con người huyền thoại, với lối viết đan xen giữa nội dung tiểu thuyết lẫn tường thuật quá trình viết chính tác phẩm này, Tomás Eloy đã đạt được một thành công nhất định, một thành công mà ngay chính Gabriel G. Macket cũng phải lên tiếng khen ngợi. Dù sao, đây là một cuốn sách rất đáng đọc.

Đây là cuốn tiểu thuyết viết về cuộc đời của Eva Perón, người vợ thứ hai của Tổng thống Argentina Juan Peron, hay nói đúng hơn là cuộc đời sau cái chết của nàng. Và ở đây, ranh giới giữa thật và ảo luôn được phân định rõ ràng. Và điều duy nhất mà bạn có thể chắc chắn ở đây là cuộc sống thực tế luôn luôn lạ lẫm hơn tưởng tượng.

Tomas Eloy Martínez đã quyết định viết cuốn tiểu thuyết có một không hai dựa trên những giai thoại về người phụ nữ kỳ lạ và bí ẩn này, đưa thi hài vào trung tâm của cốt truyện. Câu chuyện bắt đầu sau tất cả những thăng trầm vinh hiển mà số phận nàng Evita đã trải qua, từ một cô gái nghèo đến phu nhân Tổng thống, Bộ trưởng Bộ Lao động, từ tình yêu kỳ diệu đến những tham vọng chính trị tột bậc. Trung tâm của câu chuyện bắt đầu từ khi Eva bị ốm, từ giã cõi đời và quá trình bắt đầu ướp xác cho đến những cuộc phiêu lưu kì lạ của linh hồn, chiếc chìa khoá mở ra không chỉ cuộc đời của Eva Peron mà còn của cả một đất nước. Những dốt nát, những khát vọng, và những nỗi sợ hãi nhu nhược dần dần được hé lộ.

- “Đây là một câu chuyện đặc sắc về lòng đam mê và cuồng nhiệt của một nhà văn lớn. Tomás Eloy Martínez đã kể về số phận của Eva Perón - một nhân vật nữ thu hút được nhiều độc giả nhất và là một trong những nhà lãnh đạo chính trị tài ba với phong cách, sự hiểu biết tuyệt vời và hấp dẫn. Tác giả bị ám ảnh bởi Eva là nhà hoạt động chính trị và quân đội, nhưng điều đó không thể loại bỏ được hồn ma của nàng. Chuyến phiêu lưu của Eva sau khi chết cũng khó tin như cuộc sống thực vậy. Hãy tìm đọc truyện, đó là một điều cần thiết” – Isabel Allende.

- “Một tiểu thuyết Gotich gây chấn động. Một trang sử đáng kinh ngạc gây xúc động của dân tộc từ chốn đi đày” – Carlos Phuentes

- “Thánh nữ Evita phải bị cấm hoặc đọc hết ngay lập tức” – Maria Vargar Liosa.

- “Một hiện tượng văn học quan trọng ở Mỹ La tinh sau Trăm năm cô đơn của Gabriel Garcia Marquez” – The New York Times.