sách hay mới nhất!

Hash tag: #Truyện_ngắn

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Đời Chẳng Có Ai Là Hoàn Hảo

Tác giả: #An_Lâm Ngày cập nhật: 20-04-2019



Bài học mà tôi học được từ họ bất cứ khi nào có cơ hội, người Mỹ sẽ nâng niu sự ảo diệu của ngôn từ bằng tất cả sự tử tế có thể. Rằng công cuộc làm người vốn đã khó nhọc, chúng ta không cần phải giày xéo, chỉ trích nhau bằng ngôn ngữ thô lậu, ác ý.


Thay vào đó, từ ngữ nhẹ nhàng cùng với thái độ cảm thông, chân thành chính là công cụ đắc lực truyền đạt điều trái tim muốn nói. Đời chẳng có ai là hoàn hảo, ai cũng có lúc cần được huých vào vai một cái, nhất là lúc mình lan man, liêng biêng, hoài nghi, lầm lạc.


Tôi những tưởng sau bao nhiêu năm sống và làm việc ở các thành phố khác nhau, từ châu Âu cổ kính diễm lệ, Trung Đông kỳ bí đến châu Á phồn hoa thịnh vượng, tôi sẽ không còn ngạc nhiên, bỡ ngỡ gì khi đặt chân lên lục địa mới - nước Mỹ. Vậy mà tôi nhầm.


Nước mỹ như một chiếc túi thần kỳ không đáy, bên trong chứa đầy những điều thú vị, làm kẻ nhập cư xa lạ như tôi lắm lúc phải bật cười “A, thì ra đây là mới là lối suy nghĩ kiểu Mỹ, đây mới là giá trị Mỹ”.


Nước Mỹ thật không như người bên ngoài vẫn nhầm tưởng! Không tin ư? Cứ thử đọc “Đời chẳng có ai là hoàn hảo” của tôi, bạn sẽ thấy ngay mà!


Mời bạn đón đọc.



Dưới bầu trời này, mọi nỗi đau đều chỉ có riêng mình thấu.


Nỗi cô đơn và một mình của mỗi con người trong thế giới này cũng giống như khói. Lơ lửng, chơi vơi và bất định. Và để chạm vào nỗi cô đơn của một người, ta sẽ luôn phải cay mắt trước.


Tình yêu, tưởng chừng như đã hiểu tất cả, hóa ra toàn hiểu lầm.


Kí ức, tưởng chừng như đã nhớ rất rõ, hóa ra toàn là tưởng tượng đấy thôi.


Mời bạn đón đọc.

Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà (Tái Bản)

Tác giả: #Tửu_Tiểu_Thất Ngày cập nhật: 20-04-2019

Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà (Tái Bản)

Kết hôn có gì thú vị???

Chẳng có gì thú vị! Vì thế Quan Tiểu Yến mới quyết định… kết hôn trước để tránh khỏi những buổi xem mắt nhàm chán. Xin đừng nhầm, là kết - hôn - giả thôi!!!

Kết hôn có gì vui???

Trái lại, vô cùng phiền phức!!! Nhất là với một người không hứng thú với giới tính còn lại như Giang Ly. Vì thế, còn gì hợp lý hơn một đám cưới? Đương nhiên, đám - cưới - giả rồi!!!

Hai con người, hai kế hoạch, một mục tiêu đã tạo thành một tổ hợp kì lạ như vậy. Trước mặt người ngoài, họ là một cặp vợ chồng kiểu mẫu. Đóng cửa lại, tôi trêu chọc anh, anh châm chọc tôi chẳng bao giờ ngưng nghỉ. Rắc rối chỉ bắt đầu khi Quan Tiểu Yến thấy mình thật thê thảm khi lỡ yêu anh chồng hờ, còn Giang Ly thì phát hiện bản thân chẳng căm ghét phụ nữ như anh vẫn tưởng.

Vì thế mới có một đoạn hội thoại như thế này:

"Chúng ta ly hôn đi.

Tại sao?

Bởi vì tôi không muốn chìm đắm nữa.

Không được, cô phải chìm đắm.

Tại sao?

Bởi vì tôi đã chìm đắm mất rồi! "

Hai Chậu Lan Tố Tâm

Tác giả: #Phan_Du Ngày cập nhật: 20-04-2019
  • Tác giả: #Phan_Du
  • Nhà xuất bản: #Nxb_văn_học
  • Năm xuất bản: 07/03/2017
  • Công ty phát hành: #Tao_Đàn
  • Trọng lượng: 330.00 gam
  • Kích cỡ: 13.5 x 20.5 cm
  • Số trang: 292
  • ISBN: 9786046999584 (VI446307)
  • Giá bìa: 78,000 đ



Nhà văn Phan Du luôn giữ được nét thuần nhất trong một thái độ về đời. Ông vẫn tiếp tục nụ cười chua xót trước những cảnh đời giả dối, vụ lợi, và vẫn tuyên truyền tình thương, phả khuyến từ thiện một cách rộng rãi, tuy vẫn không quên thỉnh thoảng bày tỏ đôi chút bất bình. Qua những cái nhìn thương hại, qua những nụ cười xót xa, chúng ta thấy được một ý bảo tồn, một chút an ủi, một niềm tin tưởng ở cái tính thiện cũng như lương tâm con người.


Chúng ta có thể tìm gặp ở nơi Phan Du những nguồn rung cảm lớn lao của một tâm hồn hướng thiện đã bắt gặp được ở trong sự sinh hoạt bình thường khá nhiều sự thực cao quý vốn là lẽ phải chân chính của đời: ở trong tác phẩm của ông, bao giờ hai cái sức mạnh Thiện, Ác cũng được đối đầu mãnh liệt, và sau nhiều phen tranh chấp gay go, cái Thiện vẫn nắm được phần thắng lợi, cũng như nó phải giành lấy thắng lợi ngoài đời.


Giữa lúc nhiều người văn nghệ không rút chân khỏi đầm lầy cá nhân với những suy tư bất lực, nhà văn Phan Du vẫn giữ sáng được tấm lòng, vẫn cố hướng về những ý chí cao cả, trong một khuôn điệu nghệ thuật vững vàng đạt đến mực thước tinh vi cổ điển. Không đuổi theo những bong bóng sặc sỡ của các ảo tưởng gọi là “văn chương thời đại”, không tự mê hoặc, và không mê hoặc người khác, nhà văn Phan Du vẫn cứ tiếp tục đều đặn con đường sáng sủa của mình. Và dầu mặt trời tuổi tác có quay chiều xuống chân mây, bước đường từ tốn của ông vẫn đang đi lên, vẫn cố đi lên mãi mãi theo với cuộc đời dân tộc.


Mời bạn đón đọc.

Pho Mát & Đậu Bắp - Làm Trẻ Con Ở Thụy Sĩ

Tác giả: #Quỳnh_Lê Ngày cập nhật: 20-04-2019
  • Tác giả: #Quỳnh_Lê
  • Nhà xuất bản: #Nxb_Trẻ
  • Năm xuất bản: 03/2018
  • Công ty phát hành: #NXB_Trẻ
  • Trọng lượng: 198.00 gam
  • Kích cỡ: 13 x 20 cm
  • Số trang: 188
  • ISBN: 8934974154907 (VI446594)
  • Giá bìa: 68,000 đ



Pho Mát và Đậu Bắp có hai lý lịch đặc biệt. Một bạn được “sản xuất tại Thụy Sĩ”, một bạn được “sản xuất tại Congo”, đều “50% Pháp, 50% Việt”, thích món ăn Việt Nam và “100% yêu thương”.


Là hai chị em, hai bạn nghĩ về nhau thế nào? Cô chị Đậu Bắp nghĩ “Bọn em trai chỉ dễ thương lúc còn đóng bỉm. Thằng Pho Mát kể từ khi biết nói là một thằng khùng, tính nết trập trùng”, còn cậu em Pho Mát lại bảo “Chị gái là một dạng sinh vật béo, động cái là léo nhéo nhưng luôn được lấy ra làm ví dụ cho chúng ta noi theo”.


Người mẹ kể lại câu chuyện của hai bạn nhỏ sống ở một thành phố Thụy Sĩ, những câu chuyện về cách dạy trẻ làm quen với thế giới xung quanh của nền giáo dục nơi đây, những câu hỏi hóc búa bằng chính trải nghiệm thực tế của tác giả trong một không gian giáo dục tiên tiến. Toàn những điều mơ ước của bất cứ trẻ em nào: không áp lực điểm số, không bài tập về nhà bắt buộc, nhưng rất nhiều hoạt động ngoại khóa: từ âm nhạc, mỹ thuật, thể thao, tìm hiểu lịch sử và tự nhiên… cốt sao khơi dậy được hứng thú của trẻ. Triết lý giáo dục vẫn là tôn trọng những lựa chọn của trẻ và không làm thay, không định nghĩa thế giới thay trẻ. Điều quan trọng nhất là mọi điều bắt đầu bằng tình yêu thương tuyệt đối.


Mời bạn đón đọc.

Tình Yêu Không Bằng Lời Nói

Tác giả: #Mai_HươngVĩnh_Thắng Ngày cập nhật: 20-04-2019



Mục lục


Có bao giờ


Hãy biết quý trọng


Câu cá


Suy nghĩ tích cực


Thượng Đế hỏi gì?


Hạnh phúc ở đâu?


Đừng vội bỏ cuộc!


Phỏng vấn Thượng đế


Tha thứ cho bản thân


Sự sống và cái chết


...


Mời bạn đón đọc.

Saigon Vẫn Hát

Tác giả: #Ubee_HoàngMạc_Thụy Ngày cập nhật: 20-04-2019


"... Rồi đại lộ nằm im thênh thang trong đêm vắng. Chúng tôi không nhìn thấy những hoang phế chung quanh. Chỉ nghe văng vẳng hoài một bản hòa âm đa sắc của phố xá và hàng quán đô thành Sài Gòn. Nhìn ở đâu, chốn này, cũng đều thấy nhạc tính tràn đầy. Và trên hết nữa là lòng ái hữu hòa lành ở nơi đây."


- Trích Sài Gòn vẫn hát


"... Hãy mang trái tim chân tình vào đời, những nhân hậu, những khuyến khích vun xới cho nhau. Đó là sự vượt qua, là khắc phục chính mình với những khiếm khuyết quá khứ.


Hôm qua đi rồi trở lại, ngày mai chưa tới chớ vội chờ.


Hiện tại đang ở với ta. Hãy trân quý phút giây tốt đẹp mà ta xứng đáng đón nhận."


- Kim Anh


Tiếng hát Mùa thu lá bay


Mời bạn đón đọc.

THỎA HIỆP VỚI DỊU DÀNG

Tác giả: #Phương_Rong Ngày cập nhật: 20-04-2019
  • Tác giả: #Phương_Rong
  • Nhà xuất bản: #Văn_học
  • Năm xuất bản: 1/2015
  • Công ty phát hành: #Lim_Books
  • Trọng lượng: 450 gr
  • Kích cỡ: 13x20,5 cm
  • Số trang: 400
  • ISBN: 8936071850645 (MI196053)
  • Giá bìa: 99,000 đ
Chào bạn! Không rõ bạn đang ở đâu khi cầm trên tay quyển sách này, trong hiệu sách, trên ghế đá sân trường, lúc tản bộ trên vỉa hè, ngồi cà phê cùng bạn bè, một mình trong phòng vắng? Cũng không rõ một ngày dài trước đó của bạn đã trôi qua như thế nào, đầy nụ cười, ướt nước mắt, bình lặng và an nhiên, chậm chạp và rã rời? Dù có thế nào đi nữa, mong rằng bạn sẽ nghe thấy, những gì tôi đang nói. Quyển sách bạn đang cầm trên tay là quyển sách thứ hai của tôi. Một tập văn bao gồm nhiều câu chuyện, xoay quanh những cô gái rất khác nhau. Có người mang linh hồn của hoa hướng dương. Có kẻ năm nay chỉ vừa mới lên bảy. Có người đi muôn phương muôn hướng. Có kẻ ngày qua ngày chỉ ở mãi một nơi. Có người đậm sâu trong lòng một mối tình. Có kẻ chỉ bởi vì nỗi cô đơn mà thôi...Cô đơn, cô đơn, lại cô đơn. Tôi biết, chúng ta đã nói quá nhiều về cô đơn. Trong các câu chuyện, trong những buổi nhàn đàm, trong những tập tản văn mông lung và lơ lửng, trong những entry ở góc khuất của một trang blog vắng người. Nhưng biết làm sao đây, đó dường như đã là căn bệnh bắt nguồn từ cội rễ trong mỗi con người chúng ta, một dấu chỉ chung cho một thế hệ người. Dù muốn hay không, chúng ta vẫn phải nghe và cảm thấy nó. Cô đơn. Tôi thích ngắm ánh mắt của những người đang yêu. Chúng trong sáng, mơ màng và chân thành như thể họ đang bước đi trên một lớp vải nhung êm ái. Trông họ rất giống một chú mèo ngoan, có thể vui vẻ cả ngày vì một ánh nắng hay một cái vuốt ve của ai đó. Nhưng tôi cũng thích những dấu hiệu gợi tả về nỗi đơn độc của con người. Loài người quá nhạy cảm. Vì thế mà họ trở thành sinh vật dễ dàng cảm thấy cô đơn nhất trên thế gian này. Tôi yêu những nỗi đơn côi trầm tĩnh. Ở một khía cạnh nào đó, chúng giống như biểu tượng của sự tốt lành. Gợi cho người ta nghĩ đến sự kiêu hãnh và tự do của một con người. Giống như chim ưng sải cánh giữa bầu trời, mặc kệ hết thảy những thứ khác, cứ độc hành mà bay. Trong những buổi đêm khác nhau, tôi viết nên những câu chuyện khác nhau. Những ngón tay đặt trên bàn phím, cơn mưa đêm rỉ rả như chuyện trò, hơi lạnh len qua khe cửa tìm vào, tiếng thạch sùng tắc lưỡi trong đêm, quầng sáng trắng của ngọn đèn bàn hình cây nấm, màn hình word nằm ngay ngắn lặng im không lời. Từ lúc nhân vật đầu tiên xuất hiện, đi đứng, nói cười, yêu đương, buồn vui, đau đớn... cho đến khi câu chuyện khép lại, viên mãn hoặc dở dang, với dấu chấm sau cùng, là một quá trình dài. Vất vả nhưng vui sướng. Lắm lúc trống rỗng nhưng cũng nhiều khi đầy tràn. Cảm giác lúc đang viết cũng giống như đang bước đi trên sóng. Dập dềnh và chênh chao. Ta chẳng thể nào biết được ngọn sóng nào sẽ nâng mình lên cao và ngọn sóng nào sẽ vùi mình xuống đáy sâu khôn cùng. Ta chỉ là một người đang đi trên sóng, mỗi bước chân đi, ngọn sóng dưới chân mình mới là điều quan trọng nhất. Trong những buổi đêm khác nhau, tôi đã viết nên những câu chuyện khác nhau. Khởi nguồn cho động lực viết lách của tuổi thanh xuân không gì khác hơn chính bản thân mình. Mang tất cả những mộng tưởng vô vọng nhất, những mơ ước sâu xa nhất, những hứa hẹn thầm kín nhất, gửi vào trang viết. Tất cả các nhân vật vừa giống như tấm gương soi phản chiếu, vừa giống như người bạn thân thiết nhất, tôi tự tạo ra cho mình.Nhìn lại thời gian hoàn tất câu chuyện đầu tiên cho đến nay, đã là một quãng thời gian dài. Bảy năm đã trôi qua. Bất biến là tính từ không tưởng. Cô gái năm xưa đã thay đổi. Độc giả năm xưa cũng đã đổi thay. Người đứng trong nắng chiều nở nụ cười sáng trong nay đã cất bước sang ngang theo chồng. Cơn mưa rào năm nào rơi tí tách trên lá sen nay đập mình vỡ tan trên mặt đường phẳng lì vươn dài xa tắp. Bao mùa hoa nở, bấy mùa hoa tàn. Bao mùa đông sang, chỉ để gột trời chờ xuân đến. Tôi sẽ mừng vui biết bao nếu được gặp lại người quen cũ qua cuốn sách này. Cũng như đầy lo âu mà chờ đón những bạn đọc mới. Thời gian khiến mọi thứ xoay vần nhưng văn chương chữ nghĩa là chuyện thuộc về thời điểm. Chỉ có kẻ đến trước, người đến sau. Chỉ có kẻ đúng lúc, người lỡ làng. Để rồi dừng lại hay bước qua nhau. Mong rằng chúng ta sẽ gặp được nhau, mùa thu này. (Phương Rong)

Nín Đi Con

Tác giả: #Lê_Nguyễn_Nhật_Linh Ngày cập nhật: 20-04-2019



“Nín đi con” là lời của một cô gái trẻ gửi những đứa con trong tương lai của mình. Ghi lại những vấp váp, trải nghiệm, cảm xúc tuổi trẻ của mình qua những từ khóa như một cuốn từ điển cảm xúc đặc biệt cho trái tim, “người mẹ trẻ” hi vọng, sau này trên đường đời con mình có thể lật mở cuốn từ điển, tìm đến từ khóa con cần, lặng lẽ vài khoảnh khắc, để vững bước.


“Nín đi con” là cuốn sách không có quá nhiều lí lẽ, mà đầy những chia sẻ, suy tư, và yêu thương, như tác giả chia sẻ: “Dù có lúc con làm sai và bị mẹ mắng giận. Thì mong con nhớ, đó vẫn luôn là yêu thương. Và chỉ vì yêu thương. Sự nóng dữ, là nhất thời thôi. Một lúc nào đó, xin hãy hiểu, mẹ không nuông chiều con, mà là mẹ nâng niu con. Mẹ không nghiêm khắc, nhưng mẹ sẽ dạy con một cách nghiêm túc. Mẹ sẽ không đề cao con, dù mẹ tự hào đến mấy đi nữa, mẹ chỉ cổ vũ và tôn trọng con.


Mẹ không phải là một bà mẹ hoàn hảo. Trên đời, không có bà mẹ nào tuyệt đối hoàn hảo. Nhưng tình cảm dành cho con cái là thứ không bao giờ sứt mẻ. Và nguyên khối chân thành. Chúng ta đều là con người, sẽ có chỗ chưa tốt, có điểm còn thiếu, có khi bị sai, có lần nhầm lẫn… Rồi để hiểu, để yêu, để chia sẻ và bên cạnh nhau. Đi ngang dọc năm cùng tháng tận. Suốt cuộc đời.”


Mời bạn đón đọc.

Lênh Đênh Tuổi 20

Tác giả: #Ngô_Thuận Ngày cập nhật: 20-04-2019



Một ngày u buồn, khủng khiếp, thật đáng sợ nơi này, hình bóng Sun như lúc ẩn lúc hiện trước mắt anh. Anh như chực trào, khóc thương cho số phận người bạn đồng hành cùng mình từ những ngày đầu, nhưng uất ức quá, không một giọt nước mắt rơi. Anh như chết đứng không tin là điều đó lại xảy ra một cách chóng vánh và phũ phàng như thế với một thanh niên ngoài đôi mươi, chắc chắn hồn Sun sẽ mãi lênh đênh cùng sóng biển với bao điều uất ức, bế tắc. Than ôi, Sun ơi, cầu mong bạn hãy yên nghỉ, hãy để hồn bạn được nhẹ nhàng hơn khi về nơi chín suối...


... Anh muốn thoát ra cảnh tượng đó, muốn tìm một không gian nào chạy trốn sự ngột ngạt và đầu óc rối rắm bủa vây. Đứng ở một góc tàu, giờ đây anh mới cảm nhận được màn đêm đang vây quanh mình. Ngoài chút ánh đèn điện le lói men lối đi, tất cả dường như tối mịt, một không gian ghê rợn, chẳng có thứ âm thanh nào khác ngoài tiếng con tàu đang xé nước lao về phía trước. Đại dương, nước biển một màu đen ngòm, bầu trời tối sậm, anh không nghĩ là mình đang có mặt và tồn tại trên trái đất. Có lẽ anh đang ở một xứ sở, hành tinh nào khác cùng với người bạn vừa từ giã cõi trần kia. Chỉ một bước thôi, một cái nhún chân thôi, là anh hòa mình vào dòng nước, vĩnh viễn theo bạn, vĩnh viễn xa rời miền đất hứa này...


(Trích truyện Cái Chết)


Mời bạn đón đọc.