sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Từ Yêu Đến Thương

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018
Từ Yêu Đến Thương

Nếu cuộc đời này suôn sẻ nước mắt biết dành cho ai

Nếu như Đi Qua Thương Nhớ để lại trong bạn nỗi ám ảnh, sự cay đắng, thì đến với Từ Yêu Đến Thương sẽ mang lại cho bạn những thi vị ngọt ngào đó là sự bao dung, mạnh mẽ và nhiều niềm tin hơn, để từ đó những áng thơ như dòng nước chảy vào lòng người mát rượi, làm dịu đi cuộc sống bộn bề hiện nay.

Dù như thế nào thì sau những đau khổ, cũng đến lúc người ta phải đứng dậy, có chọn lựa khác thích hợp hơn cho mình. Hãy vướt bỏ những điều không hay để tìm thấy cuộc sống của chúng ta còn nhiều ý nghĩa và đáng để nghỉ hơn.

Lẻ loi

Nếu lẻ loi ấy là một phần trong cuộc đời

vậy thì cho hỏi đến bao giờ người sẽ vui?

Đến bao giờ người sẽ không còn chua chát trong nụ cười

đến bao giờ trên hai vai chỉ còn là cơn gió

đến bao giờ trong đức tin sẽ thôi làm đứa trẻ

đến bao giờ mới thấy bình yên dù đang trong phút giây quỵ ngã

không còn ai đứng chung quanh…

Làm một con người nghiệt ngã nhất là phải cầu xin

cho bản thân đừng bao giờ tuyệt vọng

lấy nỗi đau ra rồi tạc thành hình hài của thù hận

cũng không giúp mình vui hơn với những vết thương chưa lành lặn

đã trót sinh ra bởi cuộc đời…

Nếu lẻ loi ấy là một phần để được làm người

sao không ai nói trước cho mình được biết

để khỏi phải lo toan sao có người chỉ toàn là hạnh phúc

có người chỉ nhìn thấy những gì đẹp đẽ nhất

mà không cần hoang mang…

Mà không cần ngồi xuống để ôm chặt lấy đôi chân

mà không cần giật mình mỗi khi trời làm bão

mà không cần lắng nghe mọi người nói gì về cơm áo

mà không cần lặng im lúc trái tim đang huyên náo

vì một yêu thương…

Nếu lẻ loi ấy chỉ là một phần của con người bình thường

thì phần nào sẽ sum vầy trong ấm cúng

mỗi ngày đi qua như một chặng đường quá sức

hằn từng dấu tay lên lồng ngực

vì tự ôm lấy mình quá lâu…

Vì tự chống tay lên mặt đất để không phải gục đầu

vì tự nhìn trời sao đoán ngày mai sẽ khác

vì tự liếm vành môi rồi thứ tha cho mất mát

vì tự đất trời biết cách làm khô đi nước mắt

sau khi khóc cạn cùng…

Nếu lẻ loi ấy là một phần trong cuộc đời

vậy thì cho hỏi đến bao giờ người với người đi chung?

Thông tin tác giả:

Nguyễn Phong Việt sinh Năm 1980 tại Tuy Hoà, Phú Yên (cựu học sinh chuyên ban Nguyễn Huệ).

Lĩnh vực sáng tác: thơ, văn.

Thành viên Hội bút Vòm Me Xanh - Báo Mực Tím. Biệt danh Me Quê (1998, Bút trưởng năm 2002). Ba lần đoạt giải thưởng Bút mới của báo Tuổi trẻ.

Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ - Tin học Thành phố Hồ Chí Minh.

Hiện là Content Manager của website về điện ảnh Phimchieurap.vn.

Nhà thơ trẻ gốc Phú Yên đang làm sôi sục giới trẻ yêu thơ trong cộng đồng mạng, mang lại cho thơ một lượng độc giả giàu tiềm năng, và hơn hết, anh đang góp phần chứng minh rằng thơ vẫn có sức sống mãnh liệt bằng tâm thế và vẻ đẹp riêng mình giữa thời đại bùng nổ nhiều loại hình công nghệ giải trí.

Tài năng và khiêm tốn, nỗ lực làm việc và sáng tạo hết mình, nhà thơ trẻ Nguyễn Phong Việt được Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đề cử tham dự Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 8.

Đi Qua Thương Nhớ (Bản Đặc Biệt)

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018
Đi Qua Thương Nhớ gây ấn tượng với người đọc bởi vẻ ngoài giản đơn và còn bởi câu hỏi tựa như đang thủ thỉ 'Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?'
Một tập thơ mỏng ghi lại những cảm xúc của cuộc sống là những điều tác giả Nguyễn Phong Việt muốn gửi đến độc giả trên những trang giấy giữa bộn bề, xuôi ngược. Đi Qua Thương Nhớ, vì lẽ đó nên đồng cảm đến lạ, với bất kỳ ai, ở bất kỳ lứa tuổi nào về ngày đã qua chất chứa nỗi niềm.
Mùa đông đó bắt đầu bằng một tiếng cười
của một người lấy nỗi đau làm niềm vui...
Thơ Nguyễn Phong Việt có u buồn nhưng cũng có lời khích lệ, để người với người bên nhau không phải để quên mà để vẫn nhớ và hoài niệm.
Trong dòng chảy cảm xúc của mạch thơ, Đi Qua Thương Nhớ như một hành trình, gặp gỡ, chạm rồi chia xa, đơn giản như mạch chảy cuộc sống với hàng trăm cung bậc cảm xúc. Ừ, Đi Qua Thương Nhớ.... để nhớ.... để thương.
©
Đi Qua Thương Nhớ (Bản Đặc Biệt)
*
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!
*
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
*
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…
*
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
*
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
*
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
*
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
*
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
*
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
23/1/2009
Nguyễn Phong Việt
Tác giả:
Nguyễn Phong Việt sinh Năm 1980 tại Tuy Hoà, Phú Yên (cựu học sinh chuyên ban Nguyễn Huệ).
Lĩnh vực sáng tác: thơ, văn.
Thành viên Hội bút Vòm Me Xanh - Báo Mực Tím. Biệt danh Me Quê (1998, Bút trưởng năm 2002). Ba lần đoạt giải thưởng Bút mới của báo Tuổi trẻ.
Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ-Tin học Thành phố Hồ Chí Minh.
Hiện là phóng viên mảng Văn hoá-Nghệ thuật báo Mực tím thuộc Thành đoàn Thành phố Hồ Chí Minh.
Nhà thơ trẻ gốc Phú Yên đang làm sôi sục giới trẻ yêu thơ trong cộng đồng mạng, mang lại cho thơ một lượng độc giả giàu tiềm năng, và hơn hết, anh đang góp phần chứng minh rằng thơ vẫn có sức sống mãnh liệt bằng tâm thế và vẻ đẹp riêng mình giữa thời đại bùng nổ nhiều loại hình công nghệ giải trí.
Tài năng và khiêm tốn, nỗ lực làm việc và sáng tạo hết mình, nhà thơ trẻ Nguyễn Phong Việt được Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đề cử tham dự Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 8.
-----------
Bản đặc biệt Đi Qua Thương Nhớ:
+ Sách sẽ in bìa dài và gấp lại, những hình ảnh trên trang bìa gấp sẽ được in màu.
+ Khổ sách 18x18 (khổ bản thường là 17x17)
+ Tổng cộng sẽ có thêm 16 trang mới trong bản đặc biệt được in màu hoàn toàn: trong đó có những hình ảnh của cuốn sách được chụp ở Paris và Singapore, những hình ảnh giao lưu trong 4 buổi off ở Hà Nội và Sài Gòn, những chia sẻ của bạn bè và độc giả trên FB, những chia sẻ từ báo chí về cuốn sách, 2 trang tự sự của tác giả lý giải vì sao viết ra Đi qua thương nhớ, bài thơ mới với tựa: Sao phía cuối con đường không là một cành hoa?
Sao Phải Đau Đến Như Vậy
Tháng 12 này, Nguyễn Phong Việt lại tái ngộ cùng bạn đọc với tập thơ “Sao phải đau đến như vậy”, do Saigon Books và NXB văn hóa - Văn nghệ ấn hành.
Trong “Đi qua thương nhớ” thơ Nguyễn Phong Việt chỉ da diết nỗi đau của hoài vọng, với “Về đâu những vết thương” thơ Nguyễn Phong Việt lại là nỗi đau mênh mông, quẫn bách, muốn trốn chạy lại chẳng biết đi đâu về đâu. Còn trong “Sao phải đau đến như vậy”, nỗi đau của thơ Phong Việt đã mệt nhoài, đã tự chấp nhận, tự tha thứ. Nỗi đau đó đã chín đượm để biết thương lấy mình.
“mình biết
phải tự tha thứ cho mình…
Rồi ai cũng phải chọn riêng trái tim một hành trình
để đi đến cuối dù phải qua bao dâu bể”
(Bản thân sợ nhất là lúc này)
Hay:
“Dù chỉ là một mình thì vẫn phải đi cùng với đám đông
không ai biết ai nên sẽ yên tâm lòng mình xa lạ
bỏ mặc một con người đôi khi lại biến con người ta thành mạnh mẽ
mình vừa là cái cây cũng vừa là chiếc lá
tự chăm sóc cho mình…”
(Đừng dừng lại)
Vẫn với giọng thơ đi thẳng vào lòng người, phơi bày tâm can những nỗi niềm thổn thức. “Sao phải đau đến như vậy” dễ dàng chạm vào những vết thương chung của tuổi trẻ.
“Chúng ta chỉ sợ mình lạc lối trong cuộc đời như đi đến cùng tận một cơn say
không còn nhận ra mình của năm tháng thanh xuân ngày đó
bàn chân tự do và tâm hồn để ngỏ
những sớm mai bao giờ cũng ngước nhìn mặt trời như một ngọn cỏ
dù ngày bình yên hay sóng gió
cũng tin rằng đủ sức đi qua…”
(Thì ra trong suốt những tháng năm này)
Dấu ấn năm tháng, từng trải, trưởng thành xuất hiện trong tập thơ mới của Nguyễn Phong Việt. Với những tâm tình như thủ thỉ cho người, cũng giống như cho riêng mình:
“Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi
để còn biết có thể đương đầu với cay đắng hay niềm vui?
Để còn biết đã trưởng thành chưa sau những đêm khóc đến nghẹn lời
và sáng ra vẫn đầu bù tóc rối
hay thản nhiên trước gương mỉm cười rồi nói
-Mình sẽ không sao!”
(Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi?)
Hồn thơ ấy đã gan góc hơn, dù đớn đau dường như sâu sắc hơn. Có lẽ như nước mắt đã biết chảy ngược vào trong lòng mình:
“Hôm nay mình mệt lắm
nên có thể cho mình khóc
dù không bật ra âm thanh…”
(Hôm nay mình mệt lắm… (version 1))
Thơ Nguyễn Phong Việt là một hồn thơ đau - sâu đậm, một bản trường ca bất tận về nỗi tuyệt vọng của tình yêu vỡ tan, giá lạnh. “Sao phải đau đến như vậy” là dấu chấm lặng cho nỗi đau dường như chẳng thể nào buông bỏ ấy. Đọc “Sao phải đau đến như vậy” không phải để mỉm cười chua chát, cũng không thể nào nhẹ cười thong dong, mà là cười phớt thoáng qua môi bởi đã hiểu rõ trắng đen của năm tháng, cuộc đời. Tập thơ là nốt nhạc như câm, nhưng chứa đựng trọn vẹn đoạn cuối của những cõi lòng đã tổn thương sâu sắc ở những người đã từng tha thiết yêu, tha thiết đau.
Với 5.000 bản in cho đợt đầu của “Sao phải đau đến như vậy”, đến nay Nguyễn Phong Việt đã có 120.000 bản thơ được tiêu thụ trên thị trường. Cụ thể: Đi qua thương nhớ: 55.000 bản; Từ yêu đến thương: 20.000 bản; Sinh ra để cô đơn: 15.000 bản; Sống một cuộc đời bình thường: 15.000 bản và Về đâu những vết thương: 10.000 bản.
Chi tiết
Tháng 12/2012, tập thơ đầu tiên của Nguyễn Phong Việt được xuất bản với tựa đề Đi qua thương nhớ - Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?, tháng 12/2013 tập thơ Từ yêu đến thương - Nếu cuộc đời này suôn sẻ, nước mắt còn biết dành cho ai của anh cũng được phát hành. Và đến tháng 12 năm nay, Nguyễn Phong Việt sẽ trở lại với bạn đọc cùng tập thơ thứ ba nối tiếp 2 chủ đề trước đó của mình - tập thơ Như một dòng chảy ngược, sinh ra để cô đơn.
Thơ của Nguyễn Phong Việt có một cách kể rất bình dị, từng lời thơ của anh dễ dàng chạm đến những xúc cảm ẩn sâu nhất trong lòng người đọc bởi sự đồng cảm ẩn chứa trong những câu từ tưởng chừng giản đơn mà lại vô cùng tinh tế ấy. Và Sinh ra để cô đơn cũng là một tập thơ mang trong mình sự đồng cảm sâu sắc như vậy. Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: “Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình” lại như một lời nhận định chắc nịch: “Chúng ta sinh ra là để cô đơn!”.
Với Sinh ra để cô đơn, Nguyễn Phong Việt đã dẫn người đọc bước vào một cuộc hành trình nỗi cô đơn bằng những lời thơ thật dung dị, chúng ta cứ vô thức bước theo những vần thơ ấy để rồi cuối cùng bản thân chúng ta cũng phải hoài nghi. Muôn hình vạn trạng của nỗi cô đơn trở nên hữu hình trong thơ của Nguyễn Phong Việt. Đó là nỗi cô đơn của những trái tim đang chờ được lấp đầy, là sự đơn côi của những yêu thương không trọn vẹn, là sự lẻ loi của những tâm hồn khao khát được thấu hiểu và có khi chỉ là một nỗi buồn đơn lẻ - nỗi cô đơn của một hạt cát trong hoang mạc mênh mông. Nỗi cô đơn đến với mỗi người, thường nhật như một tách café buổi sáng, uống “vì cần một vị đắng cho trái tim”, cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa, cũng có khi là ngày ngày tháng tháng nỗi cô đơn ở bên ta như một điều quen thuộc mà đến nước mắt cũng nhận ra. Cô đơn chất chồng cô đơn, nhưng tại sao, tại sao chúng ta phải mang vác những cô đơn này? Là từ giây phút nào, những cô đơn ấy đã bắt đầu?

Đi Qua Thương Nhớ (Tái Bản 2016)

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018



Như tựa đề của cuốn sách, "Đi qua thương nhớ" mang hơi hướng của một câu chuyện kể: "Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?"


Thơ Nguyễn Phong Việt là những lời thủ thỉ nhỏ nhẹ nhưng lại "vỡ" trong ta rất nhiều điều về cuộc sống bề bộn, nhiều hứng thú nhưng cũng không ít bất trắc này, như: "Khi ta mỉm cười và nói - thật sự rất đau/ là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại..." ...


"Đi qua thương nhớ" là sự tập hợp hầu hết những tác phẩm của Nguyễn Phong Việt đã post trên Facebook, ngoài ra còn có những bài thơ mới chưa từng được công bố.


***


"Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?"


Những câu chữ da diết của Phong Việt đã góp phần trả lời câu hỏi ấy:


"Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ những luống hoa hồng vàng rạng rỡ đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ mọi điều ước ao?..."


"Như nhiều người đã nói, tập sách này của tôi mang ý nghĩa lưu giữ những kỷ niệm và kí ức của họ nên chuyện có bài mới hay không có bài mới không quan trọng lắm, quan trọng là họ được cầm trên tay một cuốn sách - như một món quà - dành tặng cho cảm xúc của những người đã và đang yêu"


- Nguyễn Phong Việt


"Cơn sốt" này đã góp phần chứng minh rằng thơ vẫn có sức sống mãnh liệt bằng tâm thế và vẻ đẹp riêng mình giữa thời đại bùng nổ nhiều loại hình công nghệ giải trí. Đây cũng là một tín hiệu vui cho văn học trẻ Việt Nam ở thời điểm này.


Mời bạn đón đọc.

Sao phải đau đến như vậy

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018
Nguyễn Phong Việt là cái tên hết sức quen thuộc với những độc giả yêu thơ trong những năm trở lại đây. Thơ của anh mang một sự dung dị, sâu sắc và những nỗi day dứt hoài niệm. Mỗi một trang thơ giống như một câu chuyện kể mang theo mọi đủ cung bậc của cảm xúc.
Kể từ ngày tập thơ đầu tiên - “Đi qua thương nhớ” được xuất bản, tính đến nay, anh đã cho ra mắt được 5 tập thơ và tất cả đều nhận được sự đón nhận rất nhiệt tình từ phía độc giả mỗi lần ra mắt, minh chứng cho sự thành công này là con số 120.000 bản thơ đã được tiêu thụ trên thị trường. Tháng 12 này, Nguyễn Phong Việt lại tiếp tục tái ngộ cùng bạn đọc với tập thơ mới: "Sao phải đau đến như vậy".

Vẫn với giọng thơ đi thẳng vào lòng người, phơi bày tâm can những nỗi niềm thổn thức. Sao phải đau đến như vậy dễ dàng chạm vào những vết thương chung của tuổi trẻ. Nếu như trong “Đi qua thương nhớ” chỉ da diết nỗi đau của hoài vọng, với “Về đâu những vết thương” là nỗi đau mênh mông, quẫn bách, muốn trốn chạy lại chẳng biết đi đâu về đâu, thì trong Sao phải đau đến như vậy, nỗi đau của thơ Phong Việt đã mệt nhoài, đã tự chấp nhận, tự tha thứ. Nỗi đau đó đã chín đượm để biết thương lấy mình.
"Sao phải đau đến như vậy" là dấu chấm lặng cho nỗi đau dường như chẳng thể nào buông bỏ ấy. Tập thơ là nốt nhạc như câm, nhưng chứa đựng trọn vẹn đoạn cuối của những cõi lòng đã tổn thương sâu sắc ở những người đã từng tha thiết yêu, tha thiết đau.

Sống Một Cuộc Đời Bình Thường

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018

Một tập thơ mỏng ghi lại những cảm xúc của cuộc sống là những điều tác giả Nguyễn Phong Việt muốn gửi đến độc giả trên những trang giấy giữa bộn bề, xuôi ngược. Sống Một Cuộc Đời Bình Thường, vì lẽ đó nên đồng cảm đến lạ, với bất kỳ ai, ở bất kỳ lứa tuổi nào về ngày đã qua chất chứa nỗi niềm.

Thơ Nguyễn Phong Việt có u buồn nhưng cũng có lời khích lệ, để người với người bên nhau không phải để quên mà để vẫn nhớ và hoài niệm.

"Bầu trời bắt đầu ngày tháng ấy với những cơn mưa

để cho người biết dành riêng trong lòng một chổ trú

để chúng ta bàng hoàng nhìn thấy hoàng hôn khi bình minh ngoài kia vừa mới tỉnh ngủ

muốn ngăn lại những tiếng thở dài nhưng tiếng thở đã dài hơn dòng sông mùa lũ

chúng ta như bông hoa chỉ muốn sống một cuộc đời bất tử…

từ lúc mới gặp nhau?"

Về đâu những vết thương

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018
Về đâu những vết thương không đơn thuần là cuốn thơ thứ 5 của Nguyễn Phong Việt, mà đó còn là món quà dành cho những độc giả đã yêu quý thơ anh suốt 5 năm qua. Phong Việt chia sẻ: “Để có thể thực hiện lời hứa mỗi năm ra mắt 1 cuốn thơ, đương nhiên tôi gặp không ít áp lực. Bởi vì việc sáng tác chỉ là một trong những công việc mà tôi đang làm. Hơn nữa, tôi không phải là người viết chuyên nghiệp để có thể mỗi ngày lại ngồi vào bàn viết, viết liên tục. Nhưng trên tất cả, đó là niềm vui lớn của tôi, nhất là khi thấy bạn đọc chờ đợi và lựa chọn cuốn thơ của mình làm quà tặng cho chính bản thân mình hay những người thân yêu vào dịp Giáng sinh hàng năm. Chỉ với ý nghĩa ấy thôi thì chuyện áp lực hay đôi khi là những mệt mỏi trên trang viết chỉ còn là chuyện vặt vãnh…
Ngoài ra, đây đã là cuốn sách thứ 5, chắc chắn mọi người vẫn sẽ chờ đợi xem Nguyễn Phong Việt có gì mới mẻ so với các tập trước hay không? Phong cách viết của một Nguyễn Phong Việt vẫn vậy, đó là điều tôi dám khẳng định, nhưng từng câu chuyện, từng cảm xúc trong cuốn sách mới nhất này là những trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ hoặc chưa bao giờ tôi có cơ hội chạm vào cho đến khi bắt tay vào viết Về đâu những vết thương. Tôi vẫn đang tự tin vào cảm hứng của bản thân, vào những gì mình đang viết”.
Tựa đề tập thơ lần này – Về đâu những vết thương dễ khiến người đọc liên tưởng tới một câu hỏi tự vấn với lòng mình: Những vết thương trong tâm hồn của năm tháng tuổi thanh xuân của chúng ta đã và đang ở đâu? Chúng đã bị lãng quên hay vẫn còn hiện diện ở một góc nào đó nhưng không còn muốn lên tiếng? Chúng giúp chúng ta trưởng thành hơn hay chai sạn dần đi? Với 60 bài thơ mới nhất, vẫn theo phong cách thơ của Nguyễn Phong Việt xuyên suốt từ tập đầu tiên tới nay, nhưng tác giả đã truyền tải tới bạn đọc những cảm xúc tích cực nhất. Cho dù chúng ta từng như thế nào, những vết thương kia có tuyệt vọng ra sao… chúng ta vẫn phải sống tiếp và sống tốt với bản thân mình. Một khi chúng ta đối xử công bằng với trái tim thì những yêu thương chân thật nhất trong cuộc đời một lúc nào đó sẽ tìm đến. Luôn luôn là như vậy…
Sau những yêu thương không thành, liệu có mấy ai vui? Những đau khổ, muộn phiền cũng nảy sinh từ đó… Nhưng với Nguyễn Phong Việt, hậu chia ly lại là một lời cảm ơn lịch thiệp và văn minh:
“Chúng ta từ chối để người này nhìn người kia mà nước mắt không ngăn lại được một giây nào
cả thế gian như riêng mình cô độc
mình từng là… và giờ mình chỉ là sợi tóc
rơi xuống trong lãng quên!”.

(Trích – Cảm ơn vì chúng ta đã từ chối nhau)

SAO PHẢI ĐAU ĐẾN NHƯ VẬY

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018
Sao Phải Đau Đến Như Vậy
Tháng 12 này, Nguyễn Phong Việt lại tái ngộ cùng bạn đọc với tập thơ “Sao phải đau đến như vậy”, do Saigon Books và NXB văn hóa - Văn nghệ ấn hành.
Trong “Đi qua thương nhớ” thơ Nguyễn Phong Việt chỉ da diết nỗi đau của hoài vọng, với “Về đâu những vết thương” thơ Nguyễn Phong Việt lại là nỗi đau mênh mông, quẫn bách, muốn trốn chạy lại chẳng biết đi đâu về đâu. Còn trong “Sao phải đau đến như vậy”, nỗi đau của thơ Phong Việt đã mệt nhoài, đã tự chấp nhận, tự tha thứ. Nỗi đau đó đã chín đượm để biết thương lấy mình.
“mình biết
phải tự tha thứ cho mình…
Rồi ai cũng phải chọn riêng trái tim một hành trình
để đi đến cuối dù phải qua bao dâu bể”
(Bản thân sợ nhất là lúc này)
Hay:
“Dù chỉ là một mình thì vẫn phải đi cùng với đám đông
không ai biết ai nên sẽ yên tâm lòng mình xa lạ
bỏ mặc một con người đôi khi lại biến con người ta thành mạnh mẽ
mình vừa là cái cây cũng vừa là chiếc lá
tự chăm sóc cho mình…”
(Đừng dừng lại)
Vẫn với giọng thơ đi thẳng vào lòng người, phơi bày tâm can những nỗi niềm thổn thức. “Sao phải đau đến như vậy” dễ dàng chạm vào những vết thương chung của tuổi trẻ.
“Chúng ta chỉ sợ mình lạc lối trong cuộc đời như đi đến cùng tận một cơn say
không còn nhận ra mình của năm tháng thanh xuân ngày đó
bàn chân tự do và tâm hồn để ngỏ
những sớm mai bao giờ cũng ngước nhìn mặt trời như một ngọn cỏ
dù ngày bình yên hay sóng gió
cũng tin rằng đủ sức đi qua…”
(Thì ra trong suốt những tháng năm này)
Dấu ấn năm tháng, từng trải, trưởng thành xuất hiện trong tập thơ mới của Nguyễn Phong Việt. Với những tâm tình như thủ thỉ cho người, cũng giống như cho riêng mình:
“Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi
để còn biết có thể đương đầu với cay đắng hay niềm vui?
Để còn biết đã trưởng thành chưa sau những đêm khóc đến nghẹn lời
và sáng ra vẫn đầu bù tóc rối
hay thản nhiên trước gương mỉm cười rồi nói
-Mình sẽ không sao!”
(Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi?)
Hồn thơ ấy đã gan góc hơn, dù đớn đau dường như sâu sắc hơn. Có lẽ như nước mắt đã biết chảy ngược vào trong lòng mình:
“Hôm nay mình mệt lắm
nên có thể cho mình khóc
dù không bật ra âm thanh…”
(Hôm nay mình mệt lắm… (version 1))
Thơ Nguyễn Phong Việt là một hồn thơ đau - sâu đậm, một bản trường ca bất tận về nỗi tuyệt vọng của tình yêu vỡ tan, giá lạnh. “Sao phải đau đến như vậy” là dấu chấm lặng cho nỗi đau dường như chẳng thể nào buông bỏ ấy. Đọc “Sao phải đau đến như vậy” không phải để mỉm cười chua chát, cũng không thể nào nhẹ cười thong dong, mà là cười phớt thoáng qua môi bởi đã hiểu rõ trắng đen của năm tháng, cuộc đời. Tập thơ là nốt nhạc như câm, nhưng chứa đựng trọn vẹn đoạn cuối của những cõi lòng đã tổn thương sâu sắc ở những người đã từng tha thiết yêu, tha thiết đau.
Với 5.000 bản in cho đợt đầu của “Sao phải đau đến như vậy”, đến nay Nguyễn Phong Việt đã có 120.000 bản thơ được tiêu thụ trên thị trường. Cụ thể: Đi qua thương nhớ: 55.000 bản; Từ yêu đến thương: 20.000 bản; Sinh ra để cô đơn: 15.000 bản; Sống một cuộc đời bình thường: 15.000 bản và Về đâu những vết thương: 10.000 bản.

Xin Chào Những Buổi Sáng (Song Ngữ)

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-12-2018



Xin chào những buổi sáng
Tiếng chim hot trên đường
Hàng cây xanh màu lá
Hoa trên cành tỏa hương...


Ánh mặt trời ấm áp
Đi cùng những bước chân
Nhẹ nhàng nhưng háo hức
Dù quen đến bao lần...


Là thầy cô, bè bạn
Đợi phía sau cổng trường
Có bao điều học hỏi
Mỗi ngày trưởng thành lên...


Đặc biệt, tác giả còn thiết kế những trang vô cùng đáng yêu để bé và mẹ cùng sáng tác bài thơ cho riêng mình.


Mời bạn đón đọc.