sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Sinh Ra Để Cô Đơn (Bìa Mềm)

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018




Thơ của Nguyễn Phong Việt có một cách kể rất bình dị, từng lời thơ của anh dễ dàng chạm đến những xúc cảm ẩn sâu nhất trong lòng người đọc bởi sự đồng cảm ẩn chứa trong những câu từ tưởng chừng giản đơn mà lại vô cùng tinh tế ấy. Và “Sinh ra để cô đơn” cũng là một tập thơ mang trong mình sự đồng cảm sâu sắc như vậy.


Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: “Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình” lại như một lời nhận định chắc nịch: “Chúng ta sinh ra là để cô đơn!”.


Với “Sinh ra để cô đơn”, Nguyễn Phong Việt đã dẫn người đọc bước vào một cuộc hành trình nỗi cô đơn bằng những lời thơ thật dung dị, chúng ta cứ vô thức bước theo những vần thơ ấy để rồi cuối cùng bản thân chúng ta cũng phải hoài nghi chúng ta “sinh ra để cô đơn”?


Muôn hình vạn trạng của nỗi cô đơn trở nên hữu hình trong thơ của Nguyễn Phong Việt, đó là nỗi cô đơn của những trái tim đang chờ được lấp đầy, là sự đơn côi của những yêu thương không trọn vẹn, là sự lẻ loi của những tâm hồn khao khát được thấu hiểu và có khi chỉ là một nỗi buồn đơn lẻ - nỗi cô đơn của một hạt cát trong hoang mạc mênh mông.


Nỗi cô đơn đến với mỗi người, thường nhật như một tách café buổi sáng, uống “vì cần một vị đắng cho trái tim”, cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa, cũng có khi là ngày ngày tháng tháng nỗi cô đơn ở bên ta như một điều quen thuộc mà đến nước mắt cũng nhận ra. Cô đơn chất chồng cô đơn, nhưng tại sao, tại sao chúng ta phải mang vác những cô đơn này? Là từ giây phút nào, những cô đơn ấy đã bắt đầu?


“chúng ta đã lẻ loi ngay từ phút giây đầu tiên biết than thở


trẻ con, lớn lên rồi già đi trong trăm ngàn nỗi nhớ


phải mang theo...”


(- Trích “Đêm về khuya tối IV”)


Trong “Sinh ra để cô đơn” dường như tồn tại một vòng tuần hoàn của nỗi cô đơn. Chúng ta sinh ra là để cô đơn, vì cô đơn nên chúng ta khao khát được lấp đầy, khao khát được yêu thương, khao khát được thấu hiểu, khao khát được sẻ chia. Do đó, cô đơn chính là thứ sẽ khiến con người ta sát lại gần nhau, cần đến nhau, mang trong nhau nỗi đau đáu về yêu, mong được yêu, được ấm êm, được đan tay, được bao bọc. Sinh ra để cô đơn, cô đơn để sát lại gần nhau, để yêu thương và được yêu thương.


Nhưng những yêu thương chẳng bao giờ là đủ và muôn vàn tình yêu chẳng khi nào trọn vẹn đến tận cùng, hạnh phúc thì mong manh nên chúng ta càng khao khát đủ đầy thì lại càng cô đơn.


"Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu


không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc


đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc


cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt


như một dòng chảy ngược


sinh ra để cô đơn!"


(- Trích “Một bàn tay để nắm một thương nhớ”)


Sau nỗi ám ảnh, đau đớn của những cuộc tình không trọn vẹn trong “Đi qua thương nhớ” là “Từ yêu đến thương” với hương vị ngọt ngào của sự bao dung và niềm tin mạnh mẽ vào con người, vào cuộc sống. Và giờ đây, với “Sinh ra để cô đơn” Nguyễn Phong Việt dường như đã thay độc giả kể lại từng nỗi cô đơn của mỗi người bằng những lời thơ chân thực nhất, hữu hình nhất, có đôi khi, chính người đọc cũng phải tự đặt câu hỏi: “Biết bao dáng hình của nỗi cô đơn lại chân thực đến thế, liệu người viết ra đã cô đơn đến vậy sao?”


Mời bạn đón đọc.

Sao Phải Đau Đến Như Vậy

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018
Sao Phải Đau Đến Như Vậy
Tháng 12 này, Nguyễn Phong Việt lại tái ngộ cùng bạn đọc với tập thơ “Sao phải đau đến như vậy”, do Saigon Books và NXB văn hóa - Văn nghệ ấn hành.
Trong “Đi qua thương nhớ” thơ Nguyễn Phong Việt chỉ da diết nỗi đau của hoài vọng, với “Về đâu những vết thương” thơ Nguyễn Phong Việt lại là nỗi đau mênh mông, quẫn bách, muốn trốn chạy lại chẳng biết đi đâu về đâu. Còn trong “Sao phải đau đến như vậy”, nỗi đau của thơ Phong Việt đã mệt nhoài, đã tự chấp nhận, tự tha thứ. Nỗi đau đó đã chín đượm để biết thương lấy mình.
“mình biết
phải tự tha thứ cho mình…
Rồi ai cũng phải chọn riêng trái tim một hành trình
để đi đến cuối dù phải qua bao dâu bể”
(Bản thân sợ nhất là lúc này)
Hay:
“Dù chỉ là một mình thì vẫn phải đi cùng với đám đông
không ai biết ai nên sẽ yên tâm lòng mình xa lạ
bỏ mặc một con người đôi khi lại biến con người ta thành mạnh mẽ
mình vừa là cái cây cũng vừa là chiếc lá
tự chăm sóc cho mình…”
(Đừng dừng lại)
Vẫn với giọng thơ đi thẳng vào lòng người, phơi bày tâm can những nỗi niềm thổn thức. “Sao phải đau đến như vậy” dễ dàng chạm vào những vết thương chung của tuổi trẻ.
“Chúng ta chỉ sợ mình lạc lối trong cuộc đời như đi đến cùng tận một cơn say
không còn nhận ra mình của năm tháng thanh xuân ngày đó
bàn chân tự do và tâm hồn để ngỏ
những sớm mai bao giờ cũng ngước nhìn mặt trời như một ngọn cỏ
dù ngày bình yên hay sóng gió
cũng tin rằng đủ sức đi qua…”
(Thì ra trong suốt những tháng năm này)
Dấu ấn năm tháng, từng trải, trưởng thành xuất hiện trong tập thơ mới của Nguyễn Phong Việt. Với những tâm tình như thủ thỉ cho người, cũng giống như cho riêng mình:
“Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi
để còn biết có thể đương đầu với cay đắng hay niềm vui?
Để còn biết đã trưởng thành chưa sau những đêm khóc đến nghẹn lời
và sáng ra vẫn đầu bù tóc rối
hay thản nhiên trước gương mỉm cười rồi nói
-Mình sẽ không sao!”
(Cho tôi hỏi người bao nhiêu tuổi rồi?)
Hồn thơ ấy đã gan góc hơn, dù đớn đau dường như sâu sắc hơn. Có lẽ như nước mắt đã biết chảy ngược vào trong lòng mình:
“Hôm nay mình mệt lắm
nên có thể cho mình khóc
dù không bật ra âm thanh…”
(Hôm nay mình mệt lắm… (version 1))
Thơ Nguyễn Phong Việt là một hồn thơ đau - sâu đậm, một bản trường ca bất tận về nỗi tuyệt vọng của tình yêu vỡ tan, giá lạnh. “Sao phải đau đến như vậy” là dấu chấm lặng cho nỗi đau dường như chẳng thể nào buông bỏ ấy. Đọc “Sao phải đau đến như vậy” không phải để mỉm cười chua chát, cũng không thể nào nhẹ cười thong dong, mà là cười phớt thoáng qua môi bởi đã hiểu rõ trắng đen của năm tháng, cuộc đời. Tập thơ là nốt nhạc như câm, nhưng chứa đựng trọn vẹn đoạn cuối của những cõi lòng đã tổn thương sâu sắc ở những người đã từng tha thiết yêu, tha thiết đau.
Với 5.000 bản in cho đợt đầu của “Sao phải đau đến như vậy”, đến nay Nguyễn Phong Việt đã có 120.000 bản thơ được tiêu thụ trên thị trường. Cụ thể: Đi qua thương nhớ: 55.000 bản; Từ yêu đến thương: 20.000 bản; Sinh ra để cô đơn: 15.000 bản; Sống một cuộc đời bình thường: 15.000 bản và Về đâu những vết thương: 10.000 bản.

Sao Phải Đau Đến Như Vậy

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018

Sao Phải Đau Đến Như Vậy

Bản thân sợ nhất là lúc này
không muốn nhìn vào đâu nữa vì có quá nhiều đắng cay…

Nếu có thể cho mình dừng lại tất cả mọi giác quan trong một ngày
để cúi xuống trở về như đứa trẻ
thế giới lặng im giống lần đầu tiên nhìn thấy một con người xa lạ
và trái tim sau nhiều năm hóa đá
bỗng vỡ đến tan tành…

Sẽ cảm nhận tất cả màu sắc chỉ còn là màu xanh
thứ hy vọng nhỏ nhoi để thấy mình sinh ra còn ý nghĩa
những ác mộng dưới gối chăn giờ có thêm một bầu trời nương tựa
dù mình lẻ loi đến mức nào đi nữa
cũng không sao!

Có những ánh sáng luôn ở đấy nhưng chẳng thể chạm vào
chỉ để tin mình sẽ có một vùng da ấm áp
khi đưa mặt ra nhưng nhận về là một giọt nước mắt
mình biết
phải tự tha thứ cho mình…

Rồi ai cũng phải chọn riêng trái tim một hành trình
để đi đến cuối dù phải qua bao dâu bể
hết một ngày thôi và mình trở lại là mình với ngập ngừng từng hơi thở
nếu cuộc đời này chỉ ngồi xuống để nhớ
sẽ vô nghĩa đến bao nhiêu?

Bản thân sợ nhất là lúc này
ước mơ chưa kịp nhìn thấy nắng đã phải tắt cho kịp buổi chiều!

- Trích Bản thân sợ nhất là lúc này -

Sinh Ra Để Cô Đơn 

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018
Giới thiệu sách : Sinh Ra Để Cô Đơn

Tháng 12/2012, tập thơ đầu tiên của Nguyễn Phong Việt được xuất bản với tựa đề Đi qua thương nhớ - Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?, tháng 12/2013 tập thơ Từ yêu đến thương - Nếu cuộc đời này suôn sẻ, nước mắt còn biết dành cho ai của anh cũng được phát hành. Và đến tháng 12 năm 2014, Nguyễn Phong Việt sẽ trở lại với bạn đọc cùng tập thơ thứ ba nối tiếp 2 chủ đề trước đó của mình - tập thơ Như một dòng chảy ngược, sinh ra để cô đơn.

Thơ của Nguyễn Phong Việt có một cách kể rất bình dị, từng lời thơ của anh dễ dàng chạm đến những xúc cảm ẩn sâu nhất trong lòng người đọc bởi sự đồng cảm ẩn chứa trong những câu từ tưởng chừng giản đơn mà lại vô cùng tinh tế ấy. Và Sinh ra để cô đơn cũng là một tập thơ mang trong mình sự đồng cảm sâu sắc như vậy. Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: “Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình” lại như một lời nhận định chắc nịch: “Chúng ta sinh ra là để cô đơn!”.

Với Sinh ra để cô đơn, Nguyễn Phong Việt đã dẫn người đọc bước vào một cuộc hành trình nỗi cô đơn bằng những lời thơ thật dung dị, chúng ta cứ vô thức bước theo những vần thơ ấy để rồi cuối cùng bản thân chúng ta cũng phải hoài nghi. Muôn hình vạn trạng của nỗi cô đơn trở nên hữu hình trong thơ của Nguyễn Phong Việt. Đó là nỗi cô đơn của những trái tim đang chờ được lấp đầy, là sự đơn côi của những yêu thương không trọn vẹn, là sự lẻ loi của những tâm hồn khao khát được thấu hiểu và có khi chỉ là một nỗi buồn đơn lẻ - nỗi cô đơn của một hạt cát trong hoang mạc mênh mông. Nỗi cô đơn đến với mỗi người, thường nhật như một tách café buổi sáng, uống “vì cần một vị đắng cho trái tim”, cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa, cũng có khi là ngày ngày tháng tháng nỗi cô đơn ở bên ta như một điều quen thuộc mà đến nước mắt cũng nhận ra. Cô đơn chất chồng cô đơn, nhưng tại sao, tại sao chúng ta phải mang vác những cô đơn này? Là từ giây phút nào, những cô đơn ấy đã bắt đầu?:

“chúng ta đã lẻ loi ngay từ phút giây đầu tiên biết than thở trẻ con, lớn lên rồi già đi trong trăm ngàn nỗi nhớ

phải mang theo...”

(Trích “Đêm về khuya tối IV”)

Trong Sinh ra để cô đơn dường như tồn tại một vòng tuần hoàn của nỗi cô đơn. Chúng ta sinh ra là để cô đơn, vì cô đơn nên chúng ta khao khát được lấp đầy, khao khát được yêu thương, khao khát được thấu hiểu, khao khát được sẻ chia. Do đó, cô đơn chính là thứ sẽ khiến con người ta sát lại gần nhau, cần đến nhau, mang trong nhau nỗi đau đáu về yêu, mong được yêu, được ấm êm, được đan tay, được bao bọc. Sinh ra để cô đơn, cô đơn để sát lại gần nhau, để yêu thương và được yêu thương. Nhưng những yêu thương chẳng bao giờ là đủ và muôn vàn tình yêu chẳng khi nào trọn vẹn đến tận cùng, hạnh phúc thì mong manh nên chúng ta càng khao khát đủ đầy thì lại càng cô đơn.

“Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu

không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc

đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộccố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốtnhư một dòng chảy ngược

sinh ra để cô đơn!”

(Trích “Một bàn tay để nắm một thương nhớ”)

Sau nỗi ám ảnh, đau đớn của những cuộc tình không trọn vẹn trong Đi qua thương nhớ là Từ yêu đến thương với hương vị ngọt ngào của sự bao dung và niềm tin mạnh mẽ vào con người, vào cuộc sống. Và giờ đây, với Sinh ra để cô đơn Nguyễn Phong Việt dường như đã thay độc giả kể lại từng nỗi cô đơn của mỗi người bằng những lời thơ chân thực nhất, hữu hình nhất, có đôi khi, chính người đọc cũng phải tự đặt câu hỏi: “Biết bao dáng hình của nỗi cô đơn lại chân thực đến thế, liệu người viết ra đã cô đơn đến vậy sao?”

Tập Thơ: Sinh Ra Để Cô Đơn

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018

Tập Thơ: Sinh Ra Để Cô Đơn

Tháng 12/2012, tập thơ đầu tiên của Nguyễn Phong Việt được xuất bản với tựa đề Đi qua thương nhớ - Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?, tháng 12/2013 tập thơ Từ yêu đến thương - Nếu cuộc đời này suôn sẻ, nước mắt còn biết dành cho ai của anh cũng được phát hành. Và đến tháng 12 năm nay, Nguyễn Phong Việt sẽ trở lại với bạn đọc cùng tập thơ thứ ba nối tiếp 2 chủ đề trước đó của mình - tập thơ Như một dòng chảy ngược, sinh ra để cô đơn.

Thơ của Nguyễn Phong Việt có một cách kể rất bình dị, từng lời thơ của anh dễ dàng chạm đến những xúc cảm ẩn sâu nhất trong lòng người đọc bởi sự đồng cảm ẩn chứa trong những câu từ tưởng chừng giản đơn mà lại vô cùng tinh tế ấy. Và Sinh ra để cô đơn cũng là một tập thơ mang trong mình sự đồng cảm sâu sắc như vậy. Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: “Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình” lại như một lời nhận định chắc nịch: “Chúng ta sinh ra là để cô đơn!”.

Với Sinh ra để cô đơn, Nguyễn Phong Việt đã dẫn người đọc bước vào một cuộc hành trình nỗi cô đơn bằng những lời thơ thật dung dị, chúng ta cứ vô thức bước theo những vần thơ ấy để rồi cuối cùng bản thân chúng ta cũng phải hoài nghi. Muôn hình vạn trạng của nỗi cô đơn trở nên hữu hình trong thơ của Nguyễn Phong Việt. Đó là nỗi cô đơn của những trái tim đang chờ được lấp đầy, là sự đơn côi của những yêu thương không trọn vẹn, là sự lẻ loi của những tâm hồn khao khát được thấu hiểu và có khi chỉ là một nỗi buồn đơn lẻ - nỗi cô đơn của một hạt cát trong hoang mạc mênh mông. Nỗi cô đơn đến với mỗi người, thường nhật như một tách café buổi sáng, uống “vì cần một vị đắng cho trái tim”, cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa, cũng có khi là ngày ngày tháng tháng nỗi cô đơn ở bên ta như một điều quen thuộc mà đến nước mắt cũng nhận ra. Cô đơn chất chồng cô đơn, nhưng tại sao, tại sao chúng ta phải mang vác những cô đơn này? Là từ giây phút nào, những cô đơn ấy đã bắt đầu?:

“chúng ta đã lẻ loi ngay từ phút giây đầu tiên biết than thở trẻ con, lớn lên rồi già đi trong trăm ngàn nỗi nhớ

phải mang theo...”

(Trích “Đêm về khuya tối IV”)

Trong Sinh ra để cô đơn dường như tồn tại một vòng tuần hoàn của nỗi cô đơn. Chúng ta sinh ra là để cô đơn, vì cô đơn nên chúng ta khao khát được lấp đầy, khao khát được yêu thương, khao khát được thấu hiểu, khao khát được sẻ chia. Do đó, cô đơn chính là thứ sẽ khiến con người ta sát lại gần nhau, cần đến nhau, mang trong nhau nỗi đau đáu về yêu, mong được yêu, được ấm êm, được đan tay, được bao bọc. Sinh ra để cô đơn, cô đơn để sát lại gần nhau, để yêu thương và được yêu thương. Nhưng những yêu thương chẳng bao giờ là đủ và muôn vàn tình yêu chẳng khi nào trọn vẹn đến tận cùng, hạnh phúc thì mong manh nên chúng ta càng khao khát đủ đầy thì lại càng cô đơn.

“Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu

không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc

đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộccố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốtnhư một dòng chảy ngược

sinh ra để cô đơn!”

(Trích “Một bàn tay để nắm một thương nhớ”)

Sau nỗi ám ảnh, đau đớn của những cuộc tình không trọn vẹn trong Đi qua thương nhớ là Từ yêu đến thương với hương vị ngọt ngào của sự bao dung và niềm tin mạnh mẽ vào con người, vào cuộc sống. Và giờ đây, với Sinh ra để cô đơn Nguyễn Phong Việt dường như đã thay độc giả kể lại từng nỗi cô đơn của mỗi người bằng những lời thơ chân thực nhất, hữu hình nhất, có đôi khi, chính người đọc cũng phải tự đặt câu hỏi: “Biết bao dáng hình của nỗi cô đơn lại chân thực đến thế, liệu người viết ra đã cô đơn đến vậy sao?”



Thơ của Nguyễn Phong Việt có một cách kể rất bình dị, từng lời thơ của anh dễ dàng chạm đến những xúc cảm ẩn sâu nhất trong lòng người đọc bởi sự đồng cảm ẩn chứa trong những câu từ tưởng chừng giản đơn mà lại vô cùng tinh tế ấy.


"Từ yêu đến thương" phủ tràn những xúc cảm, từ yên ấm đến đau đáu nỗi niềm “Nếu cuộc đời này suôn sẻ, nước mắt còn biết dành cho ai?” Thơ Nguyễn Phong Việt là những lời thủ thỉ nhỏ nhẹ nhưng lại “vỡ” trong ta rất nhiều điều về cuộc sống, về tình yêu cũng như cảm quan suy nghĩ trong mỗi con người.


Với “Sinh ra để cô đơn”, Nguyễn Phong Việt đã dẫn người đọc bước vào một cuộc hành trình nỗi cô đơn bằng những lời thơ thật dung dị, chúng ta cứ vô thức bước theo những vần thơ ấy để rồi cuối cùng bản thân chúng ta cũng phải hoài nghi chúng ta “sinh ra để cô đơn”?


Mời bạn đón đọc.

Đi Qua Thương Nhớ (Tái Bản 2015)

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018
Đi Qua Thương Nhớ gây ấn tượng với người đọc bởi vẻ ngoài giản đơn và còn bởi câu hỏi tựa như đang thủ thỉ "Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?"
Một tập thơ mỏng ghi lại những cảm xúc của cuộc sống là những điều tác giả Nguyễn Phong Việt muốn gửi đến độc giả trên những trang giấy giữa bộn bề, xuôi ngược. Đi Qua Thương Nhớ, vì lẽ đó nên đồng cảm đến lạ, với bất kỳ ai, ở bất kỳ lứa tuổi nào về ngày đã qua chất chứa nỗi niềm.
"Mùa đông đó bắt đầu bằng một tiếng cười
của một người lấy nỗi đau làm niềm vui..."
Thơ Nguyễn Phong Việt có u buồn nhưng cũng có lời khích lệ, để người với người bên nhau không phải để quên mà để vẫn nhớ và hoài niệm.
Trong dòng chảy cảm xúc của mạch thơ, Đi Qua Thương Nhớ như một hành trình, gặp gỡ, chạm rồi chia xa, đơn giản như mạch chảy cuộc sống với hàng trăm cung bậc cảm xúc. Ừ, Đi Qua Thương Nhớ.... để nhớ.... để thương.
"Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…"

Về Đâu Những Vết Thương

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018
Về Đâu Những Vết Thương
Tựa đề tập thơ Về đâu những vết thương dễ khiến người đọc liên tưởng tới một câu hỏi tự vấn với lòng mình: Những vết thương trong tâm hồn của năm tháng tuổi thanh xuân của chúng ta đã và đang ở đâu? Chúng đã bị lãng quên hay vẫn còn hiện diện ở một góc nào đó nhưng không còn muốn lên tiếng? Chúng giúp chúng ta trưởng thành hơn hay chai sạn dần đi? Với 60 bài thơ mới nhất, vẫn theo phong cách thơ của Nguyễn Phong Việt xuyên suốt từ tập đầu tiên tới nay, nhưng tác giả đã truyền tải tới bạn đọc những cảm xúc tích cực nhất. Cho dù chúng ta từng như thế nào, những vết thương kia có tuyệt vọng ra sao… chúng ta vẫn phải sống tiếp và sống tốt với bản thân mình. Một khi chúng ta đối xử công bằng với trái tim thì những yêu thương chân thật nhất trong cuộc đời một lúc nào đó sẽ tìm đến. Luôn luôn là như vậy…
Về đâu những vết thương không đơn thuần là cuốn thơ thứ 5 của Nguyễn Phong Việt, mà đó còn là món quà dành cho những độc giả đã yêu quý thơ anh suốt 5 năm qua.
Phong Việt chia sẻ:
"Để có thể thực hiện lời hứa mỗi năm ra mắt 1 cuốn thơ, đương nhiên tôi gặp không ít áp lực. Bởi vì việc sáng tác chỉ là một trong những công việc mà tôi đang làm. Hơn nữa, tôi không phải là người viết chuyên nghiệp để có thể mỗi ngày lại ngồi vào bàn viết, viết liên tục. Nhưng trên tất cả, đó là niềm vui lớn của tôi, nhất là khi thấy bạn đọc chờ đợi và lựa chọn cuốn thơ của mình làm quà tặng cho chính bản thân mình hay những người thân yêu vào dịp Giáng sinh hàng năm. Chỉ với ý nghĩa ấy thôi thì chuyện áp lực hay đôi khi là những mệt mỏi trên trang viết chỉ còn là chuyện vặt vãnh…

Ngoài ra, đây đã là cuốn sách thứ 5, chắc chắn mọi người vẫn sẽ chờ đợi xem Nguyễn Phong Việt có gì mới mẻ so với các tập trước hay không? Phong cách viết của một Nguyễn Phong Việt vẫn vậy, đó là điều tôi dám khẳng định, nhưng từng câu chuyện, từng cảm xúc trong cuốn sách mới nhất này là những trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ hoặc chưa bao giờ tôi có cơ hội chạm vào cho đến khi bắt tay vào viết Về đâu những vết thương. Tôi vẫn đang tự tin vào cảm hứng của bản thân, vào những gì mình đang viết".
Một số trích dẫn:
"Có người trách tình yêu đừng gõ cửa ngôi nhà
thì hoa hồng vàng vẫn vàng tươi như từng có năm tháng…
thì người con gái cứ vô tư mà vui sống…
thì nắng, mưa, bão cũng chỉ như một mặt hồ thoáng xao động…
thì tiếng cười vẫn trong veo dù có lẫn nước mắt
hồn nhiên".
(Trích - Không phải lỗi của hoa hồng)
"Không ai mang những nỗi đau ra so sánh trong tình yêu
bởi vết thương nào trong tim người cũng không đáy
có người cần nỗi buồn để soi mình có trẻ dại
nhưng có những nỗi buồn làm bạc tóc con người ta mãi mãi
(như ta đang bạc tóc mỗi ngày…)".
(Trích - Bên kia là nắng ấm)

Sinh Ra Để Cô Đơn (Bìa Cứng)

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018



Thơ của Nguyễn Phong Việt có một cách kể rất bình dị, từng lời thơ của anh dễ dàng chạm đến những xúc cảm ẩn sâu nhất trong lòng người đọc bởi sự đồng cảm ẩn chứa trong những câu từ tưởng chừng giản đơn mà lại vô cùng tinh tế ấy. Và “Sinh ra để cô đơn” cũng là một tập thơ mang trong mình sự đồng cảm sâu sắc như vậy.


Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: “Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình” lại như một lời nhận định chắc nịch: “Chúng ta sinh ra là để cô đơn!”.


Với “Sinh ra để cô đơn”, Nguyễn Phong Việt đã dẫn người đọc bước vào một cuộc hành trình nỗi cô đơn bằng những lời thơ thật dung dị, chúng ta cứ vô thức bước theo những vần thơ ấy để rồi cuối cùng bản thân chúng ta cũng phải hoài nghi chúng ta “sinh ra để cô đơn”?


Muôn hình vạn trạng của nỗi cô đơn trở nên hữu hình trong thơ của Nguyễn Phong Việt, đó là nỗi cô đơn của những trái tim đang chờ được lấp đầy, là sự đơn côi của những yêu thương không trọn vẹn, là sự lẻ loi của những tâm hồn khao khát được thấu hiểu và có khi chỉ là một nỗi buồn đơn lẻ - nỗi cô đơn của một hạt cát trong hoang mạc mênh mông.


Nỗi cô đơn đến với mỗi người, thường nhật như một tách café buổi sáng, uống “vì cần một vị đắng cho trái tim”, cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa, cũng có khi là ngày ngày tháng tháng nỗi cô đơn ở bên ta như một điều quen thuộc mà đến nước mắt cũng nhận ra. Cô đơn chất chồng cô đơn, nhưng tại sao, tại sao chúng ta phải mang vác những cô đơn này? Là từ giây phút nào, những cô đơn ấy đã bắt đầu?


“chúng ta đã lẻ loi ngay từ phút giây đầu tiên biết than thở


trẻ con, lớn lên rồi già đi trong trăm ngàn nỗi nhớ


phải mang theo...”


(- Trích “Đêm về khuya tối IV”)


Trong “Sinh ra để cô đơn” dường như tồn tại một vòng tuần hoàn của nỗi cô đơn. Chúng ta sinh ra là để cô đơn, vì cô đơn nên chúng ta khao khát được lấp đầy, khao khát được yêu thương, khao khát được thấu hiểu, khao khát được sẻ chia. Do đó, cô đơn chính là thứ sẽ khiến con người ta sát lại gần nhau, cần đến nhau, mang trong nhau nỗi đau đáu về yêu, mong được yêu, được ấm êm, được đan tay, được bao bọc. Sinh ra để cô đơn, cô đơn để sát lại gần nhau, để yêu thương và được yêu thương.


Nhưng những yêu thương chẳng bao giờ là đủ và muôn vàn tình yêu chẳng khi nào trọn vẹn đến tận cùng, hạnh phúc thì mong manh nên chúng ta càng khao khát đủ đầy thì lại càng cô đơn.


"Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu


không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc


đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc


cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt


như một dòng chảy ngược


sinh ra để cô đơn!"


(- Trích “Một bàn tay để nắm một thương nhớ”)

Sau nỗi ám ảnh, đau đớn của những cuộc tình không trọn vẹn trong “Đi qua thương nhớ” là “Từ yêu đến thương” với hương vị ngọt ngào của sự bao dung và niềm tin mạnh mẽ vào con người, vào cuộc sống. Và giờ đây, với “Sinh ra để cô đơn” Nguyễn Phong Việt dường như đã thay độc giả kể lại từng nỗi cô đơn của mỗi người bằng những lời thơ chân thực nhất, hữu hình nhất, có đôi khi, chính người đọc cũng phải tự đặt câu hỏi: “Biết bao dáng hình của nỗi cô đơn lại chân thực đến thế, liệu người viết ra đã cô đơn đến vậy sao?”


Mời bạn đón đọc.

Sống Một Cuộc Đời Bình Thường

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 25-09-2018



Cuộc đời đã làm gì để… phải viết một cuốn sách?


Khi gõ những dòng chữ đầu tiên của cuốn sách, cảm giác bao giờ cũng háo hức và đầy tự tin vì biết rằng mình đang viết một câu chuyện (hoặc nhiều câu chuyện) mà mình đang có sẵn ở trong đầu. Thế nhưng, đến giữa cuốn sách sẽ bắt đầu cảm giác có vẻ như mình đang hoang mang, không biết những gì mình viết ra có thật sự có cảm xúc, có phải là thứ mình muốn viết, có phải là điều mà độc giả muốn đọc. Và đến trước thời điểm chuẩn bị kết thúc cuốn sách, mình sẽ hoảng sợ vì biết rằng cuối cùng cái giây phút ấy cũng đến - cái giây phút mình hoàn thành bản thảo cuốn sách và số phận nó từ đây không còn thuộc về mình nữa.


Cuốn sách đầu tiên Đi qua thương nhớ‬ là một sự ngẫu nhiên, cuốn sách thứ 2 ‪Từ yêu đến thương‬ là một sự tiếp nối không thể nào khác, cuốn sách thứ 3 ‪Sinh ra để cô đơn‬ là một mong muốn được chia sẻ, và đến cuốn sách thứ 4 này ‪Sống Một Cuộc Đời Bình Thường‬ là những nặng nợ về ý tưởng mà nếu không đặt nó xuống trang viết mình sẽ mãi suy nghĩ về nó ngày này qua ngày khác…


Thật sự là như một giấc mơ, chưa bao giờ nghĩ mình đi được đến chặng đường này, với cuốn sách thứ 4 Sống Một Cuộc Đời Bình Thường‬ sẽ phát hành vào trung tuần tháng 12 năm nay, trước thềm Giáng Sinh 2015…


Đã từng có ai đó nói sao mình không viết về những điều lớn lao hơn, những điều sâu sắc hơn. Và mình, trong một nỗ lực nào đó, đã cố thử… kết quả là khi đọc lại những điều mà mình “cố thử” đó cảm giác trang viết ấy như một người xa lạ. Để rồi, vui vẻ nhận ra, mình không có khả năng chia sẻ về những điều lớn lao. Mình chỉ hợp với những điều nhỏ bé, bình dị, những đau đớn bình thường và vụn vặt… Mình viết những thứ mà ai cũng biết rồi nhưng đôi khi họ không nói ra, hoặc họ đã nói ra nhưng có thể chưa tìm thấy nhiều sự đồng cảm như mình.


Mình chỉ là một người may mắn hơn một số người khác trên trang viết.


Sống Một Cuộc Đời Bình Thường‬ vì thế sẽ vẫn là một cuốn sách nói về những điều bình thường, giản dị... Cuốn sách này có thể được xem như một viên kẹo gừng mà bạn vô tình nhận được từ một người lạ, vào đúng ngay khoảnh khắc mà bạn vừa để trái tim mình chạm vào một cơn gió lạnh thổi qua…


Suy cho cùng - con người ai cũng cần một hơi ấm để biết mình còn cần yêu thương!


Mời bạn đón đọc.