sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Cổ_Long

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Tà Công Phật Chưởng (Trọn Bộ 4 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 23-05-2018


“… Lời nói của Triển Bạch không những khiến bọn đại hán nộ khí xung thiên mà đến cả Lăng Phong công tử cùng mấy tên tùy tùng cùng biến Phong công tử ùng mấy tên tùy tùng cùng biến sắc. Nên biết trong Mộ Dung gia mặc dù chỉ là mấy tên thuộc hạ nhưng tên nào tên nấy đều là võ lâm hảo thủ, võ công cũng đáng liệt vào hàng cao thủ võ lâm. Nào ngờ lời nói miệt thị lại xuất phát từ miệng một tiểu tử vô danh, thử hỏi chúng làm sao nhận được, chỉ thấy tên đại hán quát vang như sấm múa đao xông tới.

- Dừng tay!

Bỗng có tiếng quát thanh tao khiến tên đại hán khựng lại, hắc y thiếu nữ cười lạnh:

- Thủ hạ của Mộ Dung gia có đâu hạng vô sỉ như ngươi. Người ta đã dùng tay không mà ngươi lại dùng binh khí?

Tên đại hán nghe nói mặt lúc xanh lúc trắng, hết nhìn Lăng Phong công tử đến nhìn hắc y thiếu nữ.

Lăng Phong công tử đến nhìn hắc y thiếu nữ.

Lăng Phong công tử nhíu mày:

- Việc ở đây không cần ngươi xen vào. Ngươi cũng với tên tiểu tử ở đây làm gì ta còn chưa hỏi tới, tránh sang một bên!

Hắc y nữ nhân biến sắc chỉ tay vào mặt Lăng Phong công tử, toàn thân run bắn, nói không nên lời:

- Ngươi… ngươi…

Lăng Phong công tử hừ lạnh một tiếng quay sang tên đại hán quát:

- Động thủ!

Tên đại hán liếc hắc y nữ nhân một cái rồi quát lớn một tiếng trợ oai, múa đao chém xả xuống đầu Triển Bạch.

Triển Bạch đã vận công chờ sẵn, thấy đối phương xông tới vội bước xéo sang trái một bước đồng thời hữu thủ một chiêu “Lực phách hoa sơn” đánh thẳng vào ngực đối phương.

“Bình!” một tiếng, tên đại hán lãnh trọn một chưởng ngay giữa ngực, rú lên một tiếng thê thảm thân hình văng bắn ra xa ba trượng rơi phịch xuống đất bất động.

“Xoảng!” tên đại hán còn lại cũng vội rút đao quát một tiếng xông vào định một đao kết liễu đối phương vãn hồi danh dự cho võ sĩ nhà Mộ Dung. Nào ngờ vừa giơ đao lên đã thấy trước ngực nặng như núi đè, thất kinh nhảy ra phía sau tránh đòn…”.

Mời bạn đón đọc.

  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Dịch giả: Đông Hải
  • Nhà xuất bản: #Nxb_Hội_Nhà_Văn
  • Năm xuất bản: 01-06-2003
  • Công ty phát hành: #Chưa_có
  • Trọng lượng: 650.00 gam
  • Kích cỡ: 13x19 cm
  • Số trang: 833
  • Giá bìa: 79,000 đ


Xin giới thiệu cùng bạn tập 4 và tập 5 tiếp theo của bộ Lục Tiểu Phụng - Hệ Liệt.
- Tập 4: Ngân Câu đổ phường
- Tập 5: U linh sơn trang


Võ Lâm Tam Tuyệt - Võ Hiệp Kỳ Tình (Trọn Bộ 7 Cuốn)

Hắc Tâm Bạch Thủ (Trọn Bộ 6 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 23-05-2018


Đêm trở nên thê lương. Mây đen nghịt trời che kín trăng sao. Gió gào, mưa trút, điện chớp loang loáng, sấm nổ ầm ầm, quang cảnh rừng núi như cuồng loạn cả lên.

Một tiếng “hu… u… u… hú” kéo dài, lẫn vào tiếng sấm, tiếng mưa to, truyền mãi đi, vang dội cả một vùng rừng nội.

Một lằn chớp loé lên, tiêu tan chảnh đêm tối trong nháy mắt đồng thời chiếu sáng một thân hình ăn vận áo bào văn nhã, với bộ mặt thanh tú đầy những hạt mưa đọng lóng lánh như hạt châu, tay xách ngược thanh trường kiếm, chân gấp bước, thần thái hớt hải…Vút cái, nổi lên mấy tiếng thét dữ dội, trong lằn mưa gió tơi bời hiện ra ba cái bóng người ngược chiều chạy tới, đứng chặn lối đi người kia!

Ba người này ăn vận hệt nhau: đồ chẽn sắc đen, đầu cũng bao quấn lụa đen, chỉ lộ ra hai con mắt.

Người đứng giữa, bỗng đưa tay phách ra một chưởng. Chưởng phong hô gió, vén hẳn ra một khoảng trống rộng ước hơn một thước đánh giạt cả lằn mưa gió đi!

Người vận áo bào ra vẽ văn nhã, dừng bước lại, tay trái đưa lên phảy một cái từ trước ngực vạch thành một đường tròn tống ra, cất cao giọng, hỏi:

- Chư vị bịt mắt bằng khăn đen, kín kín hở hở! Sao đáng gọi anh hùng hảo hán?

Câu hỏi chưa dứt, hai chưởng lực giập vào nhau. “Binh” một tiếng. Công lực của người áo bào hơi kém, bị đẩy lùi lại sau hai bước.

Người áo chẽn đen đứng phía tay mặt, cười lạnh lùng mà rằng:

- Năm hồ, Bốn biển, Đại giang Nam Bắc, nhân vật trong làng võ, ai cũng muốn giết người đi!
Người áo chẽn đứng bên tay trái, đằng hắng rồi nói:

- Hiện người đương bị hãm trong vòng bao vây trùng điệp rồi! Đừng nói là thân thể bằng xương thịt, dù là Kim cương La Hán, xương đồng da sắt, cũng không chống lại được cuộc vây đánh của những cao thủ trong làng võ hiện giờ!

Người áo đen đứng giữa, trầm giọng nói:

- Đây cũng là một cơ hội cuối cùng. Có hai đường sống và chết. Tuỳ ý ngươi lựa chọn.

Giữa lúc đương nói, trong màn mưa mù mịt, bóng người qua lại như bay, trên mưòi kẻ áo ch4n sắc đen, đầu bịt khăn đen, như ong vọt tới, bao vây lấy người báo bào dài.

Chợt có tiếng một người già từ phía bên, nói

- Sinh mạng con người đáng quí biết bao? Nếu như vì một vật ngoại thân mà lựa chọn con đường chết, quả thực đang tiếc!...”

Mời bạn đón đọc.

Đao Kiếm Đa Tình (Trọn Bộ 6 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 23-05-2018


“….Bỗng nghe bình lên một tiếng, chiếc khoái thuyền đã nhắm chắc thuyền hoa đụng thẳng vào.

Người đẹp đang ngồi bên song cửa đùa nghịch với con anh vũ lông trắng, bị đụng cơ hồ muốn rớt xuống nước.

Bốn gã hoà thượng thì đã nhảy lên thuyền hoa, xông vào như hung thần ác sát, chỉ vào mũi cô mắng chửi loạn lên, nghe không rõ là đang mắng chửi gì.

Ngay cả con anh vũ cũng sợ quá kêu lên quang quác cả lên, vừa kêu vừa nhảy, người thì sợ quá mất cả nhan sắc, toàn thân run rẩy không ngớt, xem ra thật là đáng thương vô cùng.

Mấy gã hoà thượng lại không hiểu chuyện liên hương tiếc ngọc, có gã còn thò bàn tay lớn như cái quạt, hình như muốn túm lấy đầu tóc của cô.

Mấy tên ác tăng này ở đâu ra đây, thật còn hung dữ hơn cả cường đạo, ban ngày ban mặt, trước mắt mọi người, dám cả gan khinh lờn một người đàn bà đơn lẻ đáng thương thế này.

Chuyện này mà không xem vào can thiệp, còn nói gì đến chuyện phò nguy cứu khốn, hành hiệp trượng nghĩa?

Đoàn Ngọc cảm thấy máu nóng hừng hừng dâng lên ứ ngực, y chẳng cố kỵ gì nữa, chụp lấy đao để trên bàn, bỗng đứng bật dậy, nhảy vọt ra khỏi lan can.

Ngoài lan can là nước hồ, mắt thấy y sắp rớt xuống nước, cô bé có cặp mắt to hình như thất thanh kinh hô lên.

Nào ngờ Đoàn Ngọc tuy còn nhỏ tuổi, võ công đã luyện đến nơi, y đã nhìn đúng chỗ mình nhảy xuống. Chỉ thấy mũi chân y đang điểm vào chỗ bờ trúc dùng để rào quanh ao nhốt cá, người lại búng lên cao, sử chiêu Đăng Bình Độ Thuỷ, Yến Tử Tam Sao Thuỷ, mấy chiêu khinh công tuyệt đỉnh.

Cô bé mắt to còn chưa la lên xong, Đoàn Ngọc đã búng ngược người, một chiêu Tế Xung Xảo Phiên Vân, tiếp theo đó là Bình Sa Lạc Nhạn, nhẹ phiêu phiêu hạ xuống chiếc thuyền hoa.

Trong bốn gã hoà thượng, có một gã đang đứng ở ngoài khoanh giữ, thấy có người lại, bèn lập tức sa sầm nét mặt trầm giọng hỏi:

- Ai đó? Lại đây làm gì?

Gã hoà thượng này mặt mày rỗ chằng rỗ chịt, mặt lộ sát cơ, xem ra không giống kẻ xuất gia ăn ở thanh tịnh.

Đoàn Ngọc cũng sa sầm nét mặt, nói:

- A Di Đà Phật, kẻ xuất gia làm sao mà lại là cường đạo?

Đoàn Ngọc nói:

- Nếu không phải cường đạo, tại sao còn hung dữ hơn cả cường đạo, ngay cả cường đạo không dám khinh lờn đàn bà con gái như vậy.

Gà hoà thượng gằn giọng nói:

- Người là gì của người đàn bà đó, lại đi xen vào chuyện này?

Đoàn Ngọc ưỡn ngực, nói:

- Người trong thiên hạ ai cũng xen vào được chuyện thiên hạ, tại sao ta không xen vào được?

Trong khoang thuyền lại vọng ra tiếng kinh hô của người đàn bà đẹp đó:

- Cứu mạng, cứu mạng, mấy tên hung tăng này muốn giở trò vô lễ.

Đoàn Ngọc lại càng giận dữ, cười nhạt nói:

- Xem ra lá gan của bọn hoà thượng các ngươi không nhỏ tí nào.

Gã hoà thượng tức giận nói:

- Lá gan của ngươi cũng không nhỏ, dám đứng trước mặt ta vô lễ thế kia.

Miệng của y thì nói, hai bàn tay không hề rảnh rỗi, bỗng nhiên trầm eo lưng xuống toạ mã, hai tay quyền cùng đấm mạnh vào sườn của Đoàn Ngọc, chính là Thiếu Lâm chính tông Phục Hổ La Hán Quyền….”

Mời bạn đón đọc.

Phong Vân Đệ Nhất Đao (Trọn Bộ 4 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 23-05-2018


“…Thiếu niên áo tía cố ý nở một nụ cười thật tròn, thật tươi, bởi gã biết là hiện tại trừ Phó Hồng Tuyết và Diệp Khai, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về gã.

Gã đến cạnh Diệp Khai, nhẹ tay vỗ lên đầu vai Diệp Khai, hỏi:

- Ta mời ngươi một chén, có được không nào?

Diệp Khai vẫn không nhìn gã:

- Không được.

Thiếu niên áo tía tiếp:

- Vậy phải làm sao mới được cho? Quì xuống mà van cầu ngươi uống, được chăng?

Diệp Khai buông gọn:

- Được.

Thiếu niên cười lớn.

Mọi người đều cười lớn.

Diệp Khai cũng cười, song cười nhẹ, thốt:

- Quì xuống, van cầu ta uống, thì được lắm. Nhưng ta cũng không uống đâu!

Thiếu niên áo tía hỏi:

- Ngươi biết ta là ai chăng?

Diệp Khai đáp:

- Chắc là không biết rồi! Cả đến cái việc ngươi có phải là con người hay không, ta còn không biết rõ, thì biết làm sao được ngươi là ai?

Nụ cười của thiếu niên tắt ngay, và bàn tay của gã án lên chuôi kiếm ngay.

Một tiếng xoảng vang khẽ. Chuôi kiếm theo tay ló ra, chực tuốt khỏi vỏ.

Nhưng, bàn tay của gã nhích động rồi, bàn tay chỉ nắm cái chuôi kiếm, một chuôi kiếm không có thân kiếm.

Vì thân kiếm đã tách rời chuôi kiếm, nằm gọn trong vỏ, không theo chuôi kiếm mà ra.

Bàn tay của gã vừa nhích động, một ngón tay của Diệp Khai cũng nhích động, ngón tay chạm kiếm, chỗ chạm bị gãy ngay.

Kiếm gãy ở đoạn một tấc cách chuôi kiếm.

Do đó, chuôi kiếm theo tay thiếu niên mà ra, nhưng thân kiếm còn nằm yên trong vỏ.

Cầm chuôi kiếm cụt thân kiếm, thiếu niên xám xịt gương mặt.

Mọi người dù không xám xịt mặt, cũng tắt lịm nụ cười. Nụ cười tắt, cái đó đành rồi, tất cả cũng nín thở luôn.

Mọi âm thanh đều ngưng bặt, trừ một âm thanh, âm thanh của các cỗ bài xương.

Người trung niên cứ xáo trộn các cỗ bài, mường tượng chẳng nghe gì, thấy gì đã xảy ra bệnh cạnh y.

Phó Hồng Tuyết cũng thản nhiên đến lạnh lùng.

Diệp Khai nhìn Phó Hồng Tuyết, cuời nhẹ, thốt:

- Ngươi thấy đó, ta có lừa ngươi đâu! Kẻ khác mời rượu ta, là cả một sự khó khăn ghê gớm!

Phó Hồng Tuyết từ từ gật đầu:

- Ngươi không lừa ta!

Diệp Khai hỏi:

- Ngươi mời hay không mời?

Phó Hồng Tuyết từ từ lắc đầu:

- Không mời.

Chàng đứng lên, quay mình, mường tượng chẳng muốn tranh luận về bất cứ việc gì nữa.

Nhưng, chàng quay đầu lại, nhìn thiếu niên mặt tía, từ từ thốt:

- Ngươi nên dùng tiền mua sắm y phục, tìm mua một thanh kiếm tốt hơn. Tuy nhiên từ nay trở đi, ngươi không nên mang kiếm bên mình nữa, bởi dùng kiếm để trang sức cho mình có một cái vẻ hách, thì thật là nguy hiểm không tưởng nổi…”

Mời bạn đón đọc.

Cửu Nguyệt Ưng Phi ( Bộ 2 Tập )

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 23-05-2018
  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Nhà xuất bản: #Nxb_Hội_Nhà_Văn
  • Năm xuất bản: 01-06-2006
  • Công ty phát hành: #Phương_Nam
  • Trọng lượng: 660.00 gam
  • Kích cỡ: 13x19 cm
  • Số trang: 784
  • ISBN: 8932000110774 (VI61685)
  • Giá bìa: 95,000 đ


Cửu Nguyệt Ưng Phi ( Bộ 2 Tập )
Tập 1: Gồm 17 Hồi.
Hồi 1: Thanh thành tử sĩ.
Hồi 2: Nam Hải nương tử
Hồi 3: Nhiếp hồn đại pháp.
Hồi 4: Hồng nhan bạc mệnh.
Hồi 5: Phi Hồ Dương Thiên.
...
Hồi 17: Tình mềm ý ngọt.
Tập 2: Từ Hồi 18 đến hồi 35.
Hồi 18: Hận vì gặp muộn.
Hồi 19: Nguyện chết vì tình:
Hồi 20: Một đêm trừ lịch.
Hồi 21: Hồng Tân khách sạn.
....
Hồi 35: Một phen thắng bại.
Mời bạn đón đọc.

Cửu Nguyệt Ưng Phi (bộ 2 Quyển)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 23-05-2018
Đó là một buổi sáng sớm. Những ánh nắng đầu tiên len lỏi trong màn tuyết nhưng không thể ngăn được cái lạnh khốc liệt làm đóng băng tất cả những tuyết tích tụ lại ở trên đường, những trụ băng trên mái hiên nhà giống như là những cái răng sói đan vào nhau, giống như đang đợi lựa chọn người để nuốt chửng đi. Trên đường không có đến một bóng người, cửa sổ của mọi nhà đều đóng kín, áp lực giống như là bị mây vây kín, không gian sặc mùi sát khí mà có thể làm lạnh cóng bất cứ sự sống nào. Bầu trời không có lấy một ngọn gió, làm cho ta cảm tưởng gió cũng bị cái lạnh làm đông cứng. Đồng Đồng Sơn ôm lấy cái áo lông chồn đang mặc, ngồi trên chiếc ghế bành da hổ đặt ở cuối đường, mặt hướng về con đường dài lạnh ngắt này, trong lòng cảm thấy rất là toại nguyện, đó là vì những mệnh lệnh của y đã được chấp hành một cách triệt để. Y đã dàn trận sẵn sàng trên con đường, không cần quá nửa giờ nữa, y sẽ dùng máu của Tây thành lão Đỗ rửa sạch tuyết đóng băng trên con đường này. Trước cái khoảnh khắc đó, nếu như có một người nào đó dám cả gan đi trên con đường này, y sẽ giết chết người đó ngay, và nếu như có một bước chân lỡ bước lên con đường này, y sẽ chặt đứt ngay cái chân đó. (trích đoạn)

Tiêu Thập Nhất Lang - Bộ 2 Tập

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 23-05-2018
  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Dịch giả: Huỳnh Ngọc Chiến
  • Nhà xuất bản: #Nxb_Văn_Nghệ_TP.HCM
  • Năm xuất bản: 01-04-2007
  • Công ty phát hành: #Phương_Nam
  • Trọng lượng: 1340.00 gam
  • Kích cỡ: 13x19 cm
  • Số trang: 1738
  • ISBN: 8932000112723 (VI177)
  • Giá bìa: 199,000 đ


Tiêu Thập Nhất Lang - Bộ 2 Tập:
"Trời chớm thu, ánh nắng thật đẹp.
Ánh dương quang rọi qua lớp giấy mỏng trên cửa sổ, chiếu lên làn da sáng bóng mịn màng như tơ lụa.
Độ ẩm của nước và ấm hơn ánh nắng mặt trời chút xíu, nàng nằm soải trong nước, dáng lười biếng, đôi chân thon thon gác chênh chếch lên thành bồn, để lòng bàn chân tiếp nhận những tia nắng nhẹ nhàng vuốt ve như bàn tay của tình nhân.
Lòng nàng cảm thấy thật thoải mái.
Sau khi trải qua hơn nửa tháng trời bôn ba, trên đời còn có chuyện gì khiến người ta sung sướng bằng được tắm trong bồn nước nóng nữa chứ? Toàn thân nàng dường như tan ra trong nước, chỉ trừ hai con mắt mở hé nhìn để thưởng thức đôi chân của mình.
Đôi chân này đã vựơt núi, băng sông, đã suốt ba ngày đêm vượt qua vùng sa mạc nóng bỏng như chảo dầu sôi, và cũng đã từng đi ngang qua con sông đã đóng băng ngàn dặm trong mùa đông lạnh lẽo.
Đôi chân này đã đá chết ba con chó sói đang đói mồi, một con mèo rừng, dẫm chết vô số độc xà, lại còn đá lên tên đại tặc "Mãn Thiên Văn" cát cứ ở núi Kỳ Liên văng xuống vực sâu vạn trượng.
Những bây giờ thì đôi chân ấy nhìn vẫn thon thon xinh xắn làm sao, ngay cả một vết thẹo cũng tìm không ra; kể cả thiên kim tiểu thư chưa từng bước chân ra khỏi khuê phòng một bước cũng chưa chắc có đôi chân hoàn mỹ như vậy.
Trong lòng nàng cảm thấy cực kỳ thoả mãn.
Trên lò còn đang đun nước, nàng lại đổ thêm một chút nước nóng vào trong bồn; nước tuy đã đủ nóng, nhưng nàng còn muốn nóng thêm chút nữa, nàng thích loại kích thích nóng này.
Nàng thích đủ các loại các dạng kích thích.
Nàng thích cưỡi ngựa thật nhanh, leo lên núi thật cao, ăn thức ăn thật cay, uống rượu thật mạnh, đùa với đao thật bén, giết những người thật hung dữ!...".
Mục Lục:
Chương 1: Bàn tay của tình nhân
Chương 2: Đôi chân của Phi đại phu
Chương 3: Tiếng hát nửa đêm
Chương 4: Các lộc đao
Chương 5: Nữ nhân xuất sắc
Chương 6: Lòng dạ mỹ nhân
Chương 7: Phóng thái của Thẩm thái quân
Chương 8: Bí mật của Ưng Vương
Chương 9: Sắc đẹp khuynh thành
Chương 10: Sát cơ
Chương 11: Thục nữ cường đạo
Chương 12: Hôn sự chết người
Chương 13: Đèn thu
Chương 14: Lôi điện song thần
Chương 15: Nhà của Tiêu thập nhất lang
Chương 16: Tan nát cõi lòng
Chương 17: Lòng dạ quân tử
Chương 18: Vong mạng
Chương 19: Mưu kế thần kỳ
Chương 20: Thế giới đồ chơi
Chương 21: Bộc lộ chân tình
Chương 22: Một đêm dài nhất trong đời
Chương 23: Tân nương tử động trời
Chương 24: Tình kia, kỷ niệm đành vùi chôn theo
Chương 25: Ánh tịch dương đẹp vô chừng
v.v.........
Chương 55: Phóng lao thì phải theo lao
Chương 56: Cuộc ước hẹn đêm rằm
Chương 57: Long đàm hổ huyệt
Chương 58: Hiệp nghĩa vô song
Chương 59: Chân tướng đã rõ.
Mời bạn đón đọc.



“… Không ai thấy rõ mọi chuyện như thế nào? Thiên Kỳ ra tay thế nào, chẳng ai trông thấy, vì vậy những cái nhìn kinh miệt của quần hào lập tức được thay thế bằng ánh mắt kinh hãi.

Lão hòa thượng ngồi ở giữa nhìn thẳng vào nốt ruồi trên huyền Mi tâm của chàng trai rất lâu rồi chợt thở dài nói:

- Huyết kiếp! Lại một Huyết Kiếp Thủ mới xuất hiện trên giang hồ,chắc chắn sẽ vươn tay tới nhiều sự việc của võ lâm.

Lão hoà thượng ngồi bên cạnh thấp giọng nói:

- Có lẽ trong võ lâm ngày nay cần một Huyết Kiếp mới để tận diệt những hung khí gian tà!

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Phụng Linh không giấu được nụ cười hãnh diện. Tà bốc Tư Không Linh lại nắm lấy cổ tay của Lỗ Dũng, hiển nhiên gã này nóng nảy định động thủ một lần nữa!

Thiên Kỳ lạnh lùng nhìn Tất Truyền Nghiệp lúc này mặc xám như tro tàn bình thản nói:

- Một chiêu đã đoạn kiếm thì hai chiêu ắt là đoạn thân công tử rồi.

Xảo Kiếm Thủ không nhìn thấy Thiên Kỳ ra tay như thế nào nhưng với bản tánh cao ngạo xưa nay gã vẫn không muốn thừa nhận kiếm pháp mình thua kém, khuôn mặt gã hồng trở lại, đột nhiên gã quát lớn lên:

- Thiếu gia nhất thời sơ ý để cho người giở trò ma mị làm gãy đoạn kiếm, bây giờ ta nhất định lấy cái mạng cẩu trệ của ngươi!

Nói đoạn gã như một con hổ điên lao vụt tới phía Thiên Kỳ xuất một chiêu trí mạng. Ánh mắt Thiên Kỳ nhìn gã biểu hiện vẻ khinh bỉ, khoé miệng chàng nhếch lên phảng phất nét tàn khốc. Thanh kiếm gãy của gã họ Tất nhằm thẳng tim của thiên Kỳ vút đến, chỉ thấy chàng trai vung nhẹ thanh roi như bỡn cợt qua loa song uy lực hình như đã phong bế hoàn toàn kiếm chiêu của Xảo Kiếm thủ. Tất Truyền Nghiệp lúc này nghiến chặt hàm răng, gã biến cũng rất mau lẹ, kiếm chiêu xoay vụt về phía bên trái

Đúng lúc này giọng Thiên Kỳ vang lên lạnh lẽo:

- Bằng hữu! Vậy là hết rồi!

Cùng với câu hói là bóng chàng như biến mất, cả ba lão hoà thượng và lão đạo sĩ đền biến sắc vì thân pháp của chàng và cũng ngay lúc đó một tiếng rú thảm khốc vang lên, ánh máu phụt lên mờ cả ánh đèn chúc thọ. Như quỉ u linh hiện hồn, Thiên Kỳ lại trở lại vị trí cũ đứng bình thản, trước mặt chàng chừng ba thước là Xảo Kiếm Thủ mặt trắng như tờ giấy, tay đã bị gãy đoạn đến vai trông khuôn mặt gã hoảng loạn khủng khiếp…”.

Mời bạn đón đọc.