sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Cổ_Long

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Huyết Kiếm Công Tử (Trọn Bộ 6 Tập) 

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018
  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Nhà xuất bản: #Thanh_Hóa
  • Năm xuất bản: 12/2008
  • Công ty phát hành: #Văn_Chương
  • Trọng lượng: 1000 g
  • Kích cỡ: 13 x 19 cm
  • Số trang: 1728
  • ISBN: 1116020013865 (NH89537)
  • Giá bìa: 260,000 đ
Giới thiệu sách : Huyết Kiếm Công Tử (Trọn Bộ 6 Tập)

“… Bọn đại hán áo đen vay quanh bởi thấy Mai Dao Lân bề ngoài yếu đuối, vốn có ý xem thường và từ nãy giờ đã háo hức muốn xáp vào, nghe vậy liền đổ xô ùa tới.

Đồng Tẩu lạnh lùng nhìn Mai Dao Lân gằn giọng nói:

- Mai Dao Lân, theo lão phu thì không cần làm phiền đến Vạn Tượng Công Tử.

Mai Dao Lân khinh miệt quét mắt nhìn quanh, cười ta nói:

- Theo Mai mỗ thì bắt buộc phải làm phiền tới y thôi!

Đồng Tẩu biết không doạ nỗi chàng, bèn thầm nhủ:

- Đằng nào những mạng người này cũng chẳng phải của mình, sao không thử xem.

Nghĩ đoạn bỗng quát to:

- Hãy giết tên tiểu tử này đi, trừ hại cho võ lâm!
Lập tức bọn đại hán áo đen cùng buông tiếng gầm vang, từ bốn phương tám hướng lao đến, côn thương đao kiếm hệt như thiên la địa võng giáng xuống.

Mai Dao Lân tuy ngoài mặt tỏ ra xem thường bọn đại hán áo đen, nhưng trong lòng sớm đã phòng bị, bởi những người này không cùng một môn phái, các môn các phái đều có. Họ đã được vạn Tượng Công Tử chọn phái đến đây đối phó với chàng, võ công hẳn chẳng phải tầm thường.

Trong chớp mắt binh khí của đối phương đã ập đến, Mai Dao Lân không dám chậm trễ, buông tiếng quát vang:

- Các ngươi muốn chết!

Chỉ thấy một luồng sáng bạc như tia chớp quét ra tứ phía

Bọn người áo đen biết trước là Mai Dao Lân sẽ đột vây, nên chiêu thức công ra tuy hung hiểm, song vẫn thế thủ là chính.

Thế nhưng họ đâu ngờ võ công của Mai Dao Lân khủng khiếp đến vậy, chỉ nghe tiếng binh khí chạm nhau chát chúa và tiếng rú thảm liên hồi, kèm theo là máu tươi bắn tung toé.

Lập tức bóng đao ánh kiếm vụt tắt, bọn ngưòi áo đen đã như làn sóng lui ra xa.

Mai Dao Lân quét mắt nhìn bảy tám tử thi nằm quanh trên mặt đất, thần sắc vẫn bình thản như chẳng có việc gì xảy ra cả.

Bỗng có người kinh hãi hét to:

- Ô! Bạch Long Kiếm!

- Bạch Long Kiếm…

Đồng Tẩu giật nảy mình, vội đưa mắt nhìn, chỉ thấy thanh trường kiếm trong tay Mai Dao Lân thoáng màu hồng nhạt, thân kiếm có chạm một con rồng trắng, miệng rồng nằm ở phần mũi

Lưỡi rồng thè ra là mũi kiếm, theo độ sáng yếu mạnh khiến cho rồng trắng khi ẩn khi hiện, vô cùng sinh động…”

AI CÙNG TÔI CẠN CHÉN

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018
  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Nhà xuất bản: #Văn_học
  • Năm xuất bản: 2/2014
  • Công ty phát hành: #Nhã_Nam
  • Trọng lượng: 250 gr
  • Kích cỡ: 14x20.5 cm
  • Số trang: 212
  • ISBN: 8935235201439 (MI184019)
  • Giá bìa: 60,000 đ
“Bạn bè và rượu đều cũ mới ngon.
Tôi cũng hiểu câu đó. Tôi thích bạn bè, thích uống rượu; chơi bời với một người bạn thân bao nhiêu năm nay, uống một ly Bạch Lan Địa để tám chục năm trời, thứ cảm giác ấy làm sao còn hình dung ra cho nổi? Chỉ tiếc là trong xã hội hiện đại này, cơ hội như thế càng lúc càng ít đi.
Xã hội càng tiến bộ, giao thông càng phát triển, chân trời xa nhau bỗng gần như mấy thước. Tối nay còn ở trong nhà người uống mấy ly, nói chuyện xa xưa với bạn bè, hôm sau rất có thể đã ở xa mãi tận chân trời.
Ai tới cùng tôi cạn chén?”

Du Long Kiếm Phổ (Trọn Bộ 6 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018


“… Thiên Ma Nữ nói:

- Tự nhiên là có quan hệ, nếu Ác Khổng Minh ngầm quan sát thì nhất định hắn không để cho ta giết lão. Nếu thấy lão không cầm cự được thì hắn xuất thủ kịp thời giúp lão, hợp lực hai ngươi thì tự nhiên Thiên Ma Nữ ta không phải là địch thủ. Như thế há chẳng phải đã không giết được lão mà còn rơi vào thế “hoạ hổ bất thành” sao?

Thanh bào lão nhân thản nhiên nói:

- Lão phu không tin là ngươi có thể đả thương lão phu…

Nói đoạn bỗng nhiên lão chồm người tới trước như định xuất thủ.

Thiên Ma Nữ lập tức tung người thối lui hai trượng và nói:

- Trần đại hiệp không cần miễn cưỡng, mã bộ của lão đã đứng không vững rồi kia.

Thanh bào lão nhan ngạc nhiên dừng bước, trong lòng vừa tức giận vừa khẩn trương nên bất giác thở một hơi.

Thiên Ma Nữ vẫn hạnh phúc nói tiếp:

- Không cần khẩn trương, ta cũng không thể giết lão, lão đã hạ thủ lưu tình tha thiết chết cho ta ba lần nên lần này ta cũng nên báo đáp đôi chút.

Thanh bào lão nhân nộ khí quát lớn:

- Ta không tin!

Thiên Ma Nữ đưa ngọc thủ trắng nõn nà lên vén tóc rồi nói:

- Không tin cũng không sao, thực ra ta không giết lão là còn lý do quan trọng hơn, ta cần lão sống tiếp, để bọn chúng không dám vọng động, như vậy sẽ tạo cơ hội cho ta dễ dàng hành động.

Thanh bào lão nhân nộ khí nói:

- Nếu bệnh của lão phu có thể hồi phục thì người đầu tiên lão phu giết là Thiên Ma Nữ ngươi đấy!

- Đáng tiêc là lão đã không còn có cơ hội.

- Lão phu có thể nói tin tức này với bọn Liễu Mị Nương, Ác Khổng Minh, khiến cho ngươi không dễ dàng thực hiện ý đồ.

- Muộn rồi, bốn người bọn học rất khó gặp trở lại.

- Bọn chúng nói tâm cơ của ngươi thâm nhất, xem ra quả nhiên không sai.

- Quá khen, quá khen…

Nói đoạn Thiên Ma Nữ lấy trong người ra một túi da rồi quăng đến trước mặt Thanh bào lão nhân và nói tiếp:

- Lúc này công lực của lão đã khó lòng phát xuất như ý, nếu tức giận thì ảnh hưởng rất lớn đến thân thể Trần đại hiệp. Nếu Thiên Ma Nữ này phán đoán không sai thì sợ rằng lão đã không còn khí lực để rời Kim Phong Đỉnh này rồi. Trong túi da của ta có lương khô và mấy vị dược liệu giúp tăng khí lực, lúc nào cần thì Trần đại hiệp cứ dùng, xem như ta báo đáp ân tình mà lão đã hạ thủ lưu tình mấy lần trước. Trần đại hiệp hãy bảo trọng, cáo biệt!

Lời vừa dứt thì Thiên Ma Nữ lập tức xoay người lướt đi như bay xuống núi, chớp mắt đã mắt hút tung tích…”

Mời bạn đón đọc.

Xà Hình Lệnh Chúa (Trọn Bộ 6 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018


“…- Oắt con! Giết người thường mạng!

Chợt nghe mụ Lăng Sương cất giọng lạnh lùng nói:

- Tránh ra! Né ra! Để lão bà đây thử coi cao thủ của phái Toàn Chân ghê gớm bậc nào mà dám giết đồ đề của bà…!

Thạch Vân định nói với mụ đôi lời! Nhưng lại nghĩ rằng Bạch Nguyên Trọng quả thực do tay mình giết, trong lòng lấy làm ân hận. Không biết nói gì bèn đứng im!

Trong khi Cừu Ma liếc mắt nhìn một vòng, thấy một tuyệt sắc cô nương đương đứng sau Thạch Vân. Cừu Ma đột nhiên la lên:

- Ôi các vị đại anh hùng! Ối lão tiền bối! Các vị là thế nào mà lại ức hiếp, khí vũ một cô nương!

Nguyên Cừu Ma từng thấy cô kia từ trên đầu núi nhào xuống, lại thấy mụ Lăng Sương cùng Nhị Anh nhảy theo. Chàng đoán chắc là ba người kia đã uy hiếp cô kia.

Nay lại thấy ba người lăm le uy hiếp Thạch Vân, mối bất bình nổi lên, chàng thuận miệng nói ra, ý nhiếc móc sinh sự chơi để có cớ can thiệp.

Quả nhiên, mụ Lăng Sương quay sang gây gổ với chàng. Mụ gân cổ lên quát:

- Con ranh con kia! Đó là lão nhân gia đây dạy nó một bài học đấy! Việc gì đến mày! Làm gì ta tốt!

Cừu Ma vuốt ve mảnh áo rách trước ngực, cười rồi nói:

- Cừu mỗ đây rất hâm mộ mấy ngọn gậy của phái Hoa Sơn. Ý muốn lãnh giáo!

Tính nết như mụ Lăng Sương thì chịu đựng sao nổi những câu nói khích. Quên luôn cả việc báo thù cho đệ tử, không lý gì đến Thạch Vân nữa, mụ bĩu môi bảo Cừu Ma:

- Tướng đã bại trận! Chớ có khoe giỏi nữa!

Cừu Ma cười mũi nói:

- Hèn chi Thần Quyền Kim Cang chỉ là đồ bị thịt, nguyên do thầy như thế thì học trò cũng thế…!

Mụ quát:

- Coi gậy…! Ta…

Cùng với hai tiếng “… ta đây” thốt ra, cây gậy của mụ vung lên quật xuống!

Cừu Ma phản ứng lại như chớp. Ba bốn động tác như với tay rút kiếm, đưa lên gạt, đâm ra đi liền một hơi, chỉ nghe “soạt… keng”, hai binh khí chạm nhau tóe lửa rồi rời nhau ra liền.

Thạch Vân nghĩ thầm:

- Rõ ràng Cừu Ma có ý sanh sự cầm chân mụ giúp ta khỏi cái họa bị đông người uy hiếp. Chỉ e công lực của mụ lợi hại. Cừu Ma có chống lại nổi chăng?

Còn đương băn khoăng nghĩ cách can thiệp cho Cừu Ma khỏi bị mụ làm phiền thì Thiết Bút Tú Sĩ, hình như đoán biết ý chàng, vội hất hàm gọi:

- Họ Thạch… giỏi ra đây!

Dù không muốn đánh với Nhị Anh mà Thạch Vân cũng phải vận công chuẩn bị đề phòng… Bỗng nhiên, phía sau chàng có người sẽ đập lên lưng một cái. Chàng quơ tay ra sau chộp liền. Sự phản ứng của chàng quá mau, một bàn tay nhỏ bé mềm mại. Chàng giật mình quay lại, té ra chính là thiếu nữ chàng vừa cứu thoát chết.

Thiếu nữ đỏ mặt, sẽ nói:

- Đa tạ… đa tạ! Tôi… đi đây!...”

Mời bạn đón đọc.

Ma Đao Truyền Kỳ (Trọn Bộ 8 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018


“Ngày hai mươi bốn tháng sáu, trên lầu Yên Vũ.

Ngày hôm ấy phát sinh một sự kiện mà nhìn qua cũng đã không đơn giản, nhưng hậu quả về sau vẫn hoàn toàn bất ngờ đối với Thẩm Thăng Y.

Nếu là người khác, gặp phải việc như vậy, chắc là đã rời khỏi chỗ ấy rồi, nhưng chàng không những can đảm hơn người, mà về tính tò mò thì còn thuộc loại nhất thiên hạ. Cho nên không những chàng ở lại, mà còn dính líu vào. Nhưng cho dù chàng không dính líu vào, thì bản thân sự việc cũng đã đủ dẫn tới một hậu quả.

Một hậu quả đáng sợ.

Lầu Yên Vũ ở Nam Hồ, cách huyện Gia Hưng hai dặm về phía nam, các nhánh sông đều tụ hội ở đó, cây biếc phía tây sáng đèn, cầu vồng bên bắc chiếu nước, nhà chài tụ họp, sau lưng là thành cao hàng trăm thước, lau lách xen dương liễu, hoa sen uốn lá xanh, là một nơi thắng cảnh, cũng là một nơi du ngoạn rất tốt.

Tới Gia Hưng rồi, dĩ nhiên Thẩm Thăng Y không quên tới Nam Hồ một chuyến.

Đây là lần thứ hai chàng tới Nam Hồ, lần đầu cách đây đã mười năm

Lúc bấy giờ, chàng mới mười tám tuổi, đã đánh bại năm đại kiếm khách ở Giang Nam, lại đánh nhau một trận không phân thắng bại với Nhất nộ sát long thủ Tổ Kinh Hồng vẫn được tôn là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Khách, thanh danh lừng lẫy có một không hai.

Thiếu niên đắc chí nên lần đầu tới Nam Hồ, tâm tình của chàng vui vẻ thế nào có thể đoán biết được. Lúc bấy giờ chàng thậm chí còn không biết thế nào là buồn rầu, thế nào là lo lắng.

Sau mười năm, đến ngày hôm nay, chàng tuy càng nổi danh, nhưng trong lòng đã ít nhiều thấy mỏi mệt.

Cảnh sắc Nam Hồ vẫn cứ như vậy, chàng thuê một chiếc thuyền do một cô gái trẻ tuổi chèo. Cô gái mặc một bộ quần áo màu cánh sen, tóc búi, dáng vẻ tha thướt. Chàng nhìn hồi lâu, bất giác nghĩ tới cô gái chèo thuyền mười năm trước đã gặp ở Nam Hồ, nếu như hôm nay gặp nhau không biết đã trở thành một người như thế nào rồi, không biết có còn nhận ra chàng không.

Mười năm nữa, không biết cô gái mặc bộ quần áo màu cánh sen này ra sao?

Trong lòng nghĩ ngợi, Thẩm Thăng Y bất giác nở một nụ cười buồn bã. Bất kể thế nào, mười năm trước chàng cũng không có ý nghĩ này.

Ngày hai mươi bốn tháng sáu theo tục lệ là ngày sinh nhật hoa sen, hôm nay lẽ ra Nam Hồ phải rất đông đúc ồn ào, nhưng tình hình thì ngược lại, trên hồ chỉ có vài chiếc thuyền nhỏ vãng lai.

Thẩm Thăng Y không hề để ý, đưa mắt nhìn ngắm phong cảnh chung quanh, một bầu rượu ngon, một đĩa ngó sen, thưởng thức một mình.

Lúc ấy đã gần giữa trưa, sắc trời u ám, một đám mây đen kéo tới, gió lớn nổi lên, một cơn mưa khói đổ xuống.

Lầu Yên Vũ giữa hồ mờ mịt trong mưa, cảnh sắc chung quanh giống như một bức tranh mờ mờ ảo ảo.

Thẩm Thăng Y thì không hề sầu, nhưng bất giác mơ màng nhìn ra, nâng một chén rượu hướng về Lầu Yên Vũ, lẩm bẩm nói:

- Mưa khói Nam Hồ lầu Yên Vũ, quả là danh bất hư truyền.

Cô gái chèo thuyền cười một tiếng, tiếp tục khua mái chèo, chiếc thuyền nhỏ lướt qua rặng liễu.

Nam Hồ có rất nhiều cây cỏ, liễu là nhiều nhất, khi gió thổi thì ngàn muôn cây liễu nhảy múa. Thẩm Thăng Y phủi nhẹ những sợi tơ liễu rơi trên vạt áo, tấm áo trắng cũng theo gió bay bay, xem ra càng tiêu sái, mường tượng như lãng đãng bay trong gió, bay vào giữa cảnh mưa khói ở Nam Hồ.

Chàng thong thả đặt chén rượu xuống, nói với cô gái chèo thuyền:

- Cô nương, xin chịu khó đưa ra tới lầu Yên Vũ.

Cô gái chèo thuyền sửng sốt, hỏi:

- Công tử, người biết Trương đại gia sao?

- Trương đại gia à? Trương đại gia nào?

Thẩm Thăng Y chén rượu đang nâng lên chợt dừng lại, ngạc nhiên nhìn cô gái chèo thuyền:

- Tại sao ta lại phải biết y?

Cô gái chèo thuyền thở nhẹ một hơi, nói:

- Công tử đã không biết ông ta, thì không lên lầu Yên Vũ được đâu.

….”

Mời bạn đón đọc.

Long Thành Kiếm (Trọn Bộ 2 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018


“… - Trong Kim Bích Cung của ngươi, kẻ nào đã dám mạo danh lão phu, làm thương tổn đến thanh danh lão phu? Bảo y đến đây gặp lão phu.

Vân Dật Long cười khẩy:

- Tôn giá tự hiểu lấy, trên cầu của Huyết manh Bầnh Tâm Trần không hề có độc, giới võ lâm ai ai cũng biết.

Huyết si Lôi Mãnh nghe nói mắt liền bừng sát cơ, vỗ vào đùi đánh bốp quát:

- Bành lão nhi không bao giờ dùng độc, ngươi quả đúng không phải là Huyết Manh, ta phanh thây ngươi…

Vân Dật Long thoáng biến sắc, ngoảnh lại trầm giọng quát:

- Lôi Mãnh có chịu nghe lời dặn bảo của Vân mỗ hay không?

Tuy nói lời của chàng lạnh lùng, song ánh mắt lại lộ vẻ lo âu không sao che giấu được.

Huyết si Lôi Mãnh vừa chạm vào ánh mắt Vân Dật Long, sát cơ trong mắt dần tan biến, gượng cười nói:

- Tiểu cung thủ, Lôi Mãnh xin tuân lệnh!

Lão nhân tóc bạc cười mỉa mai:

- Hứ! Can đảm lắm!

Vân Dật Long bỗng ngoảnh lại, cười khẩy nói:

- Trong mình tôn giá hằn là có thuốc giải?

- Không sai, trong mình lão phu quả có thuốc giải, nhưng theo lão phu nhớ thì xưa đến nay chưa một ai được lão phu ân huệ ban cho thuốc giải cả.

Vân Dật Long đanh giọng:

- Vân Dật Long này ngoại lệ.

Lão nhân tóc bạc cũng đanh giọng:

- Dưới tay Huyết manh Bành Tâm Trần này chưa từng một ai ngoại lệ cả.

Vân Dật Long mặt càng tăng sát cơ, liền buông tiếng cười dài sắc lạnh rồi nói:

- Huyết manh Bành Tâm Trần tuy chỉ là thủ hạ của Vân mỗ, song tôn giá cũng chưa xứng đáng dùng danh hiệu của y, phen này Vân mỗ phải cho lão biết có người ngoại lệ hay không.

Đoạn liền song chưởng dựng đứng, chớp nhoáng đã xoay thành vòng tròn đỏ, nhưng lại không tấn công.

Vòng đỏ xuất hiện, lão nhân tóc bạc lập tức lướt lùi chéo sang phải ba thước, giơ xích cương trượng lên chuẩn bị hoàn kích.

Vân Dật Long cười khẩy:

- Huyết manh Bành Tâm Trần mắt mù không thấy cảnh vật, song chưởng của Vân mỗ chỉ hiện màu chứ không có tiếng động, tôn giá thoái lui như vậy chẳng hay đã dựa vào cảm giác nào vậy?

Hai mươi mấy gã đại hán đi theo lão nhân tóc bạc nghe nói đều nhơn nhác nhìn nhau, thì ra ngay chính họ cũng ngỡ lão nhân tóc bạc thật sự là Huyết manh Bành Tâm Trần.

Lão nhân tóc bạc biết mình đã thất thố, không sao biện hộ được nữa, chỉ còn cách là hạ sát Vân Dật Long tại chỗ, bèn buông tiếng quát vang, vung xích cương trượng điểm thẳng vào ngức Vân Dật Long, nhanh và hung mãnh khôn tả.

Ba quả cầu gai tẩm độc theo làn sóng trượng thoạt rụt về thoạt tung ra, hoặc thành hình tam giác, một trước hai sau hoặc thành một đường thẳng, linh ảo khôn lường, thật khó thể phòng bị.

Vân Dật Long thoáng biến sắc mặt, trong nhất thời không sao quá giải được. Chàng chẳng ngại gì xích cương trượng, song ba quả cầu gai có tẩm kỳ độc thì khó nắm bắt được, chỉ cần sơ ý một chút là có thể bị trúng độc ngay.

Chàng bèn hít vào một hơi chân khí, lướt chéo ra xa một trượng, sang bên phải lão nhân tóc bạc, vung chưởng công vào mạn sườn đối phương.

Lão nhân tóc bạc võ công thật cao cường, ngọn xích cương trượng lập tức cuốn lên như gió xoáy, đón lấy ba chưởng của Vân Dật Long, ba quả cầu gai một trước hai sau bay vào bàn tay phóng trưởng của chàng, mũi trưởng đâm thẳng tới, điểm vào lòng bàn tay Vân Dật Long.

Vân Dật Long không dám chạm tay vào cầu gai, đành thu chưởng về và lại lùi ra xa.

Hai mươi mấy gã đại hán gn của Nam Thiên Môn thấy vậy đều lộ vẻ đắc ý, tiếng hoan hô cổ vũ vang rền, ngoại trừ Huyết si Lôi Mãnh, người của Vân Liễu Bảo thảy đều trán đẫm mồ hôi, ra chiều hết sức căng thẳng, Sở Mộng Bình thì càng kinh hãi đến mặt hoa tái ngắt.

Trong chớp mắt Vân Dật Long đã liên tiếp né tránh bốn chiêu, mày kiếm chau mặt như vẫn còn đang nghĩ cách phá giải, xích cương trượng của lão nhân tóc bạc mỗi lúc càng thêm dồn dập, chặt kín tựa như thiên lạ điạ võng.

Đôi mày kiếm của Vân Dật Long giãn dần, song chàng chưa có dấu hiệu tân chiêu, mặt chàng vẫn lạnh lùng và bình thản.

Lão nhân tóc bạc liên tiếp tấn công mười mấy chiêu, mặc dù chưa gây được mảy may tổn thương cho Vân Dật Long, nhưng lòng tin đã gia tăng rất nhiều.

Lão xiết chặt xích cương trưởng trong tay, liên tiếp tung ra mười hai trượng, vây chặt lấy Vân Dật Long, cười khẩy nói:

- Nhãi con, lão phu so với Huyết Manh giả hiệu trong Kim Bích Cung của ngươi thế nào?

Vân Dật Long nhanh nhẹn lướt chéo ra xa hơn trượng, lạnh lùng nói;

- Chiêu thức của các hạ tuy hoàn toàn phỏng theo Huyết Manh, nhưng hãy còn kém ông ấy xa lắm.

Lão nhân tóc bạc cười khẩy:

- Giá mà những lời ấy xuất phát từ miệng của Kim Bích Cung chủ hổ trăm năm về trước thì không ai nghi ngờ, còn miệng ngươi thốt ra, hắc hắc, nhiều chẳng ai tán đồng với ngươi đâu.

Dứt lời lại tung ra mười mấy trượng nữa.

Vân Dật Long bỗng nhướng mày, mắt rực vẻ sắc lạnh, cười khẩy nói:

- Chỉ e các hạ kiếp này không thấy được người trong võ lâm tin nơi Vân Dật Long này nữa đâu, trừ phi các hạ tự nguyện trao ra thuốc giải.

Huyết si Lôi Mãnh từ nãy giờ chẳng thể nào hiểu nổi với cá tính kiêu ngạo và rắn rỏi, cùng với võ công chấn sơn động nhạo của Vân Dật Long, vì sao lại cứ tránh né mà không phản động, giờ nghe nói mới vỡ lẽ, chơm chớp mắt xúc động nói:

- Tiểu cung chủ, một mạng đổi một mạng, Lôi Mãnh thấy cũng chẳng có gì thiệt thòi. Vả lại mỗ cũng chưa chắc sẽ chết tại đây, hạ thủ đi!

Giọng nói lão hết sức hào phóng và kiên định.

Lão nhân tóc bạc nghe nói liền nảy sinh độc niệm, cười dài gằn giọng nói:

- Huyết Si, ngươi còn muốn sống rời khỏi đây ư? Ha ha… lão phu nghĩ đó chỉ là mộng tưởng mà thôi…”

Mời bạn đón đọc.

Đoạt Hồn Kỳ (Trọn Bộ 6 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018


“Nền trời không một bóng mây nào, nhưng có chim bay để thay thế.

Dưới đất không một ngọn cỏ, nhưng có nhiều thây người nằm ngổn ngang trên mặt cát!

Một màu vàng mênh mông vô cùng tận…

Đây là Bạch Long Đôi, ở ngoài Ngọc Môn Quan, lại cũng có tên gọi: bãi sa mạc Khố Mạc Tháp Cách.

Tuy không thể đem so sánh với bãi sa mạc Đại Qua Bích, nhưng cũng là một bãi sa mạc mênh mông cát trắng, dẫu có những lạc đà hay long câu giỏi đến đâu đi nữa, trong hai ba ngày lộ trình, đừng có hòng ra khỏi ngay được bãi sa mạc mênh mông này.

Tuốt từ phía chân trời, cả một màu vàng đục, bỗng trong màu vàng ấy xuất hiện hai chấm trắng, mỗi lúc một lớn, dần dần thấy xuất hiện rõ là hai tuấn mã màu trắng, phóng vó chạy tuốt về hướng đông!

Trên lưng hai ngựa, một già một trẻ, người già ước ngoại ngũ tuần, chiếc áo dài màu xám trơ nhạt cuốn khắp toàn thân, mày dài mắt nhỏ, bộ râu năm chòm phất phơ trước ngực, thần sắc có vẻ thanh cao tao nhã vô cùng!

Người trẻ, chừng 14, 15 tuổi, nhưng tướng mạo sáng sủa linh hoạt, một đôi mắt to đen láy, trong những tia chớp nháy ấy cũng có những nét oai phong của nó!

Giữa lúc đang đi ấy, thiếu niên giơ roi ngựa chỉ lên trời, nghiêng đầu hỏi người già đi cạnh:

- Thầy xem kìa, biết bao chim ăn xác người đương bay đằng kia, không lẽ những đống ngổn ngang dưới cát đằng kia lại là thây xác người chết hay sao?

Người già nheo mày nói:

- Nếu quả thật gặp xác chết, chúng ta nên đi chôn cất tử tế cho họ làm phúc. Linh, con hãy mau lại đuổi đám chim đáng ghét đằng kia đi đã!

Thiếu niên giơ roi khẽ quất, con bạch mã tăng theo tốc độ, khi gần kề đám thây người nằm dưới đất, thiếu niên vung tay vãi một lúc luôn mấy đồng tiền, thế là cả một đàn chim đang lượn quanh trên không bèn thất kinh vỗ cánh bay tuốt lên cao và mất dạng dần. Thiếu niên cúi nhìn sơ dưới đất một lượt, vội ghìm ngựa và quay đầu về phía thầy mình lớn tiếng rằng:

- Da, thưa thầy, quả nhiên là xác người chết cả, trong những thây ma ấy có cả hoà thượng, đạo sĩ, người thường, nằm ngổn ngang đến mười mấy người!

Người gia nghe xong tỏ vẻ ngạc nhiên, vội thúc ngựa tới gần coi một hồi bỗng kinh lạ nói:

- Ô kìa, sao lại có cả Chí Cảnh thiền sư của phái Thiếu Lâm, Thủ Nhất đạo trưởng của phái Võ Đường, nào Tiền Đường Song Kiệt, nào Trường Bạch Bát Hùng, toàn là những nhân vật nổi danh của trời Nam đất Bắc, không hiểu sao lại cùng nhau chết hết tại Bạch Long Đôi ở Ngọc Môn Quan thế này?

Sự việc quá đỗi ly kỳ, người già khẽ tung mình xuống ngựa, để cố tìm thử lý do về những cái chết của đám cao thủ trong làng võ lâm, thiếu niên đột nhiên kêu lên:

- Thầy coi thử kìa, những cái chết nằm ngổn ngang vô thứ tự này, hình như người ta đã cố ý bày xếp thành một lá cờ đương tung bay thì phải?

Người gia nghe nói càng thất kinh, định thần coi kỹ, quả nhiên những xác chết ấy, thoạt nhìn vào thì ngổn ngang vô thứ tự thật, nhưng để ý nhìn kỹ, đích xác là đã có người cố ý xếp thành hình lá cờ tung bay!

Người già khẽ rùng mình, vừa tỉ mỉ quan sát vừa nói:

- Linh! Con mau lại đây, hãy lần theo cỗ xác chết mà được chọn đặt làm ngọn cây cờm tức ngay đỉnh đầu của Thủ Nhất đạo trưởng của phái Võ Đương, đi thẳng và đếm đúng chín chín tám mươi mốt bộ, xong rồi ngừng lại quan sát kỹ xem có vật gì đặc biệt không? Nhớ xem về thể tích lớn nhỏ của nó như thế nào, nhưng tuyệt nhiên không được động chạm rờ mó tới nó, xong rồi về đây báo ngay cho thầy hay!

Thiếu niên nghe vậy, trong bụng nghi hoặc khó hiểu, nhưng cũng tuân lời, hướng về phía Đông Bắc, vừa đi vừa đếm từ bước một.

Người già coi kỹ 12 cỗ tử thi một lượt, đều không tìm ra mảy may vết tích gì, chỉ thấy trên khoé miệng mỗi người có chút ít máu ứa ra mà thôi!

Người già cúi mình xuống vạch miệng tử thi, bất giác nín thở, thì ra trong miệng tử thi ngậm đầy một đống huyết đã tím thâm, đúng là chết trước khi chưa kịp phun ra!.....”

Mời bạn đón đọc.



Đạt Ma Thập Tam Thức (Tiểu Thuyết Kiếm Hiệp, Trọn Bộ 8 Tập )
Mời bạn đón đọc.

Huyết Tâm Lệnh - Hậu Tiểu Lý Phi Đao (Tập 1)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018
  • Tác giả: #Cổ_Long
  • Dịch giả: Quý Long
  • Nhà xuất bản: #Nxb_Thanh_Hóa
  • Năm xuất bản: 01-09-2010
  • Công ty phát hành: #Nhân_Văn
  • Trọng lượng: 280.00 gam
  • Kích cỡ: 14 x 20 cm
  • Số trang: 304
  • Giá bìa: 48,000 đ


Hai năm sau khi dẹp được nạn Mai Hoa Đạo, giang hồ tưởng chừng như thôi không còn sóng gió nữa, nhưng lại xuất hiện Kim Tiền Bang. Kim Tiền Bang một bang phái mới khởi xuất nhưng đã thao túng toàn võ lâm. Như chính tên của nó, "Kim tiền" là đại diện cho toàn bộ sức mạnh và thế lực trong cuộc sống. Các cao thủ trong "Thập Đại cao thủ" đã từng được bình bầu trong "Binh khí phổ" của Bách Hiểu Sinh cũng lần lượt xuất hiện, "Chánh tà khó phân".


Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Quan và vị kiếm khách trẻ tuổi Tiểu Phi cũng lần lượt xuất hiện. Nhưng họ có còn phong độ như xưa? Một đao một kiếm dọc giang hồ, nhưng liệu rằng họ có còn đủ vững chắc để đương đầu trước các thế lực hùng mạnh của Kim Tiền Bang và những mưu ma quỷ quyệt?


Hậu tiểu Lý Phi Đao là bộ sách nói về 2 năm sau của Tiểu Lý Phi Đao...


Mời bạn đón đọc.

Phong Vân Đệ Nhất Đao (Trọn Bộ 4 Tập)

Tác giả: #Cổ_Long Ngày cập nhật: 24-07-2018


“…Thiếu niên áo tía cố ý nở một nụ cười thật tròn, thật tươi, bởi gã biết là hiện tại trừ Phó Hồng Tuyết và Diệp Khai, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về gã.

Gã đến cạnh Diệp Khai, nhẹ tay vỗ lên đầu vai Diệp Khai, hỏi:

- Ta mời ngươi một chén, có được không nào?

Diệp Khai vẫn không nhìn gã:

- Không được.

Thiếu niên áo tía tiếp:

- Vậy phải làm sao mới được cho? Quì xuống mà van cầu ngươi uống, được chăng?

Diệp Khai buông gọn:

- Được.

Thiếu niên cười lớn.

Mọi người đều cười lớn.

Diệp Khai cũng cười, song cười nhẹ, thốt:

- Quì xuống, van cầu ta uống, thì được lắm. Nhưng ta cũng không uống đâu!

Thiếu niên áo tía hỏi:

- Ngươi biết ta là ai chăng?

Diệp Khai đáp:

- Chắc là không biết rồi! Cả đến cái việc ngươi có phải là con người hay không, ta còn không biết rõ, thì biết làm sao được ngươi là ai?

Nụ cười của thiếu niên tắt ngay, và bàn tay của gã án lên chuôi kiếm ngay.

Một tiếng xoảng vang khẽ. Chuôi kiếm theo tay ló ra, chực tuốt khỏi vỏ.

Nhưng, bàn tay của gã nhích động rồi, bàn tay chỉ nắm cái chuôi kiếm, một chuôi kiếm không có thân kiếm.

Vì thân kiếm đã tách rời chuôi kiếm, nằm gọn trong vỏ, không theo chuôi kiếm mà ra.

Bàn tay của gã vừa nhích động, một ngón tay của Diệp Khai cũng nhích động, ngón tay chạm kiếm, chỗ chạm bị gãy ngay.

Kiếm gãy ở đoạn một tấc cách chuôi kiếm.

Do đó, chuôi kiếm theo tay thiếu niên mà ra, nhưng thân kiếm còn nằm yên trong vỏ.

Cầm chuôi kiếm cụt thân kiếm, thiếu niên xám xịt gương mặt.

Mọi người dù không xám xịt mặt, cũng tắt lịm nụ cười. Nụ cười tắt, cái đó đành rồi, tất cả cũng nín thở luôn.

Mọi âm thanh đều ngưng bặt, trừ một âm thanh, âm thanh của các cỗ bài xương.

Người trung niên cứ xáo trộn các cỗ bài, mường tượng chẳng nghe gì, thấy gì đã xảy ra bệnh cạnh y.

Phó Hồng Tuyết cũng thản nhiên đến lạnh lùng.

Diệp Khai nhìn Phó Hồng Tuyết, cuời nhẹ, thốt:

- Ngươi thấy đó, ta có lừa ngươi đâu! Kẻ khác mời rượu ta, là cả một sự khó khăn ghê gớm!

Phó Hồng Tuyết từ từ gật đầu:

- Ngươi không lừa ta!

Diệp Khai hỏi:

- Ngươi mời hay không mời?

Phó Hồng Tuyết từ từ lắc đầu:

- Không mời.

Chàng đứng lên, quay mình, mường tượng chẳng muốn tranh luận về bất cứ việc gì nữa.

Nhưng, chàng quay đầu lại, nhìn thiếu niên mặt tía, từ từ thốt:

- Ngươi nên dùng tiền mua sắm y phục, tìm mua một thanh kiếm tốt hơn. Tuy nhiên từ nay trở đi, ngươi không nên mang kiếm bên mình nữa, bởi dùng kiếm để trang sức cho mình có một cái vẻ hách, thì thật là nguy hiểm không tưởng nổi…”

Mời bạn đón đọc.