sách hay mới nhất!

Sách của tác giả: #Anh_Khang

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Đường Hai Ngả - Người Thương Thành Lạ

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018


Đường Hai Ngả - Người Thương Thành Lạ


Nếu như với Ngày trôi về phía cũ, Khang kể chuyện chính mình để nói thay lòng những người đồng cảnh ngộ, thì với tập truyện ngắn lần này, Khang lại kể chuyện của thiên hạ để nói hộ lòng mình. Và dù là chuyện người hay chuyện mình, thì đều là những... chuyện buồn của những mối tình lưng chừng giữa níu kéo - bỏ buông.



"Là tất cả những gì mà bản thân muốn viết cho một người-thương-đau-nhất. Một người mà mỗi lần nghĩ về là ngay lập tức lại nghĩ về những ký ức dịu dàng nhất, dẫu cho rằng chỉ là sự dịu dàng thoáng chốc để khỏa lấp một nỗi đau đong dài...


Nhưng nhớ cho rằng, Trái đất vẫn quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, có khóc như trẻ dại thì sáng mai khi Mặt trời thức dậy, chúng ta vẫn phải bước tiếp trên con đường còn quá rộng dài đã chia làm hai..."


"Lạc nhau trên đường thì còn mong gặp lại, chứ lạc nhau trong tình thương thì vô phương tìm về. Sao lại là chúng ta, mà không là ai khác? Vẫn biết trong cuộc đời đâu thiếu sự lỡ tay và ngoài kia, người ta vẫn đánh rơi và lạc mất nhau đâu đó mỗi ngày. Nhưng tại sao sự lỡ tay của hai đứa thời trẻ lại khiến chúng ta bạc đầu lạc nhau trong những hối tiếc thế này?


...


Sẽ đến lúc chúng ta hiểu ra buông tay hay nắm tay cũng chẳng khác gì nhau nữa. Bởi khi ấy, bàn tay chỉ có thể làm một điều duy nhất là vẫy chào cuối phố chứ chẳng còn dư dả để níu với hay từ bỏ.


Xin nhớ cho rằng thời gian chưa bao giờ chờ đợi chúng ta và những chuyện ta mong cầu nhất chỉ có thể đến một lần duy nhất trong đời. Nếu đã qua rồi, cố chấp đến mấy cũng chỉ đành cam chịu ngước nhìn mây bay. "


(Trích "Đường hai ngả, người thương thành lạ")


Mời bạn đón đọc.

Thương Mấy Cũng Là Người Dưng (Tái Bản 2017)

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018



Tôi viết "Thương mấy cũng là người dưng" trong những ngày tủi thân cùng cực nhất của thanh xuân mình. Cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh, bình bình đạm đạm đi đến cuối. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm "vĩnh viễn" như mình mong đợi. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ "hết yêu".


Chớp mắt đã thành chuyện cũ. Quay lưng đã là người xưa. Duyên phận, cuối cùng cũng như vầng dương lúc chiều tà, nấn ná cách mấy cũng không thể cản nổi vận mệnh phải lặn về Tây.


Chúng ta đã khép lại cuộc yêu này. Dù nhẹ nhàng. Dù bão nổi. Thì vẫn là chuyện đã qua. Dĩ vãng có bao giờ sống lại. Quá khứ đã là nước đổ khó thu. Chúng ta còn lựa chọn nào khác ngoại trừ gọi nhau hai tiếng "người dưng"?


Thứ tâm trạng ấy quả thật không hề dễ chịu. Những câu hỏi tại sao cứ chực trào ra như lũ tràn thác đổ, còn bạn trân người hứng chịu đủ mọi lạnh băng bế tắc và thở dốc trong từng hồi nấc nghẹn của thương thân. Tại sao lại lìa bỏ? Tại sao nỡ lãng quên? Tại sao xưa thương nhiều mà giờ đã lạ xa? Tại sao người không còn yêu ta? Tại sao lại chối từ làm phần đời còn lại duy nhất của nhau?...


Hỏi đã đời, rồi cũng có ai trả lời cho mình đâu? Nên đành tự trấn an lòng: Thương mấy cũng là người dưng!


Chẳng phải thế sao? Trước lúc chúng ta từng có với nhau những gì gọi là kỷ niệm, tụi mình cũng chỉ là hai người dưng điềm nhiên băng qua đoạn đời nhau cả. Và khi cuộc yêu này đã khép lại xong xuôi phận sự, chúng ta trở về thân phận cũ trước đó của mình. Đơn giản thế mà sao cứ chấp nhất so đo?


Dẫu gì cũng chỉ là một danh xưng, một tên gọi. Cái quan trọng hơn cả vẫn là hiểu ra, tình thương dành cho một người dưng xa lạ, ngay từ đầu đã định sẵn là hoang phí bất khả vãn hồi. Người dưng thôi mà, sao lại cưỡng cầu họ phải có trách nhiệm với thương nhớ yêu ái của bạn dành trao cho. Người dưng thôi mà, có thương nhiều bao nhiêu cũng đâu thể xoay chiều sự thật hiển nhiên ở đời rằng, máu thịt ruột rà còn chưa chắc sống đời với nhau, huống hồ là người dưng nước lã. Người dưng thôi mà, nên là còn có thể làm gì hơn ngoài tự nhủ "mà thôi...".


Nên nhớ, chân ái bất khả cầu là như vậy đó!


Nhưng tình cảm vẫn luôn là một thứ lỗi lầm tinh khôi và hoàn toàn cam tâm của tuổi trẻ. Thế nên bất kể bao lần sai, bao lần tổn hại chính lòng mình, thì chúng ta vẫn bất chấp yêu và bất hối tiếc!


Và dẫu có phải tự ủi an lòng mình "Thương mấy cũng là người dưng" bao nhiêu lần chăng nữa, chúng ta rồi cũng sẽ thương. Còn thương. Nhiều như đã từng!


- Anh Khang


Mời bạn đón đọc.

NGƯỜI XƯA ĐÃ QUÊN NGÀY XƯA

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018

NGƯỜI XƯA ĐÃ QUÊN NGÀY XƯA là cuốn sách thứ 7 của cây bút trẻ Anh Khang. Như tác giả cho biết, “viết cho mình, và cho những ai đã từng có một ngày-xưa, một người-xưa.

Dẫu không còn nữa…

Năm năm, tháng tháng. Rồi sẽ phải đến một giai đoạn mà bản thân cố chấp cách mấy, cũng không thể thay đổi một sự thật, rằng, người xưa đã quên ngày xưa mất rồi. Lãng quên. Nhẹ tênh. Cạn lòng. Hóa ra, “quên” là một khái niệm có thật và đo lường được bằng thời gian. Đủ giờ đủ khắc, ắt hẳn sẽ quên. Như cách người xưa đã quên được chuyện xưa tụi mình.

Nhưng còn mình, đến bao giờ mới quên?

Tình yêu, bắt đầu bằng nỗi nhớ, kết thúc bằng niềm quên.
Nhưng đáng tiếc, sẽ luôn có một người nhớ nhiều hơn, và một người quên nhanh hơn. Bởi tình yêu, chưa bao giờ là một chuyện có thể đòi hỏi tuyệt đối công bằng và cân bằng. Bản chất của tình yêu, vốn là sự cam tâm, dám yêu dám chịu; dẫu biết sẽ luôn có một người yêu nhiều hơn để đau nhiều hơn, và một người yêu nhẹ hơn để mau nhạt lòng hơn.
Thế nên chuyện người xưa quên bẵng ngày xưa, chỉ còn riêng mình cố chấp nhớ, âu cũng là lẽ thường tình.

Nhưng tôi viết những dòng này, không phải để trách cứ, càng không để phân định ai yêu nhiều - ai yêu nhạt. Chỉ đơn giản là ghi lại một quãng thời gian bản thân bước qua chông chênh sau chia tay và học cách bình thản chấp nhận dù quên dù nhớ. Khi cả người xưa, lẫn ngày xưa, đều không thuộc về mình nữa rồi”.

Minh khai trân trọng giới thiệu.

NGƯỜI XƯA ĐÃ QUÊN NGÀY XƯA

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018
Sự trở lại của hiện tượng xuất bản – nhà văn của nỗi buồn tuổi trẻ
“Cảm ơn người, vì đã từng một lần nắm lấy tay nhau.”
Cuốn sách thứ 7 của nhà văn Anh Khang là những tiếp nối một chút nuối tiếc, một chút cô đơn, một chút sầu vọng: “sau yêu – đến chia tay”. Rồi sau đó? Sau đó… làm gì còn sau đó nữa… Người xưa đã quên ngày xưa – nghe như một tiếng thở dài, trầm buồn, thê thiết. Những tưởng rồi Anh Khang sẽ lại mang đến những nỗi buồn cũ đã gặp trong các cuốn sách trước của anh, những tưởng sẽ chỉ là những điều lặp lại, tuần hoàn, như tình cảm vốn dĩ trong mỗi người: Dẫu biết rằng tình đã hết ở người – nhưng còn ở mình, có nói cũng chỉ là chuyện cũ, nhưng chuyện cũ nói bao giờ mới hết, mới cạn vơi? Nhưng may mà, dẫu buồn, những câu văn của Anh Khang vẫn còn trong đó chút an yên, chút bình tâm: Bởi đến sau cùng, tuổi trẻ rồi cũng qua. Ước mơ đôi lúc bất thành. Tình yêu có thể không trọn vẹn. Nhưng những gì hồn nhiên trong trẻo nhất của mối tình đầu đẹp đẽ ấy, sẽ luôn còn lại, lấp lánh trong tim… Cảm ơn người, vì đã từng một lần nắm lấy tay nhau.
Nhận định:
Báo Phụ Nữ: Cây bút trẻ Anh Khang đang dần định vị tên tuổi với danh hiệu “tác giả triệu bản”… Cuốn sách nào của Khang cũng có lượng phát hành lên đến hàng chục ngàn bản in.
Báo Vietnamnet: Được ưu ái gọi là “cây bút của nỗi buồn”, những ấn phẩm của Anh Khang thường thiên về màu sắc hoài niệm, trầm mặc trong những câu chuyện tình dở dang hay hồi ức về một người từng yêu thương gắn bó.

Tác giả:


Xuất thân là một học sinh chuyên Văn của Trường Trung học Phổ thông Chuyên Lê Hồng Phong Tp. Hồ Chí Minh, Quách Lê Anh Khang được nhiều bạn bè đồng trang lứa biết đến với các thành tích nổi bật như Huy chương vàng Olympics Truyền thống 30/4, Thủ khoa kỳ thi Học sinh Giỏi Thành phố, Giải III Học sinh Giỏi Quốc gia và được tuyển thẳng vào Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn. Trên nền tảng đó, Anh Khang đã tiếp tục rèn luyện ngòi bút trong những năm tháng là sinh viên khoa Báo chí và Truyền thông của trường bằng việc trở thành cộng tác viên thường xuyên cho nhiều tờ báo. Ngay từ khi còn trên ghế giảng đường, anh đã là cây bút quen thuộc với nhiều độc giả của báo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần. Đây cũng là tờ báo anh đã công tác trong hơn 4 năm trước khi chuyển sang phụ trách biên tập cho tạp chí Her World hiện nay.
Vừa là phóng viên, vừa công tác trong lĩnh vực PR - Marketing, thỉnh thoảng Anh Khang còn lấn sân sang vai trò người dẫn chương trình và sáng tác nhạc. Vì “ôm đồm” nhiều việc như thế mà mọi người đã gọi tác giả trẻ này bằng biệt danh “Tắc kè đa tài” (như tên một bài báo từng viết về anh). Ngày trôi về phía cũ là tập tản văn đầu tay của Anh Khang. Sau quyển sách này, anh sẽ tiếp tục đến với độc giả qua một số truyện ngắn và tiểu thuyết, theo đuổi sự nghiệp sáng tác như một nhà văn thực sự - niềm đam mê từ thời niên thiếu của anh.

Đường Hai Ngả - Người Thương Thành Lạ

Như anh đã chia sẻ về tác phẩm mới thì sau khi đã "trôi" miên man về những ngày cũ, cũng đã đến lúc chúng ta neo dừng lại với hiện tại và hiện thực, để nhận ra rằng, lúc này đây, con đường xưa cùng bước đã rẽ về hai ngả và những người mà ta yêu thương nhất đó, cũng trở thành xa lạ - dửng dưng như mưa tan thành nước, xuôi dòng ra biển cả...

Nếu như với Ngày trôi về phía cũ, Anh Khang kể chuyện chính mình để nói thay lòng những người đồng cảnh ngộ, thì với Đường hai ngả, người thương thành lạ, anh lại kể chuyện của thiên hạ để nói hộ lòng mình. Và dù là chuyện người hay chuyện mình, thì đều là những chuyện buồn của những mối tình lưng chừng giữa níu kéo - bỏ buông.

Đường hai ngả, người thương thành lạ gồm 10 truyện ngắn về 10 thành phố và đất nước mà tác giả đặt chân đến, từ Cairo, Yangon, Bali đến Thượng Hải, Chiang Mai, Singapore... Lấy bối cảnh về văn hóa bản địa và lối sống sinh hoạt của người dân địa phương, Anh Khang đã kể lại những câu chuyện tình man mác và phảng phất bóng dáng của những mối tình mà bất kỳ ai sống dưới bất kỳ khoảng trời nào cũng từng đã trải qua. Đó có thể là chuyện tình "đúng lúc - sai người" của người thứ ba trên đất Phật Myanmar để từ đó ngẫm lại lời dạy về Duyên nợ và Nghiệp báo (truyện "Ba lần là Duyên - Ba người là Nghiệp"). Hoặc câu chuyện về cách xây dựng Kim tự kháp ngày xưa để kết nối các phiến gạch cổ qua đó gợi nhắc cho con người ở hiện tại về cách kết nối hai tâm hồn (truyện "Cả khi thành tro bụi, vẫn thổi về phương anh"). Hay thậm chí từ câu chuyện thả lồng đèn trời ở Thái Lan để chiêm nghiệm về triết lý "Lửa đã cháy bỏng đến độ buộc phải buông, cũng như nỗi đau này, cứ đau đến tận cùng, tự khắc biết cách từ bỏ" (truyện "Lỗi hẹn với Thiên đăng").

Trên hết, Đường hai ngả, người thương thành lạ, như chính tác giả chia sẻ: "Là tất cả những gì mà bản thân muốn viết cho một người-thương-đau-nhất. Một người mà mỗi lần nghĩ về là ngay lập tức lại nghĩ về những ký ức dịu dàng nhất, dẫu cho rằng chỉ là sự dịu dàng thoáng chốc để khỏa lấp một nỗi đau dong dài…

Nhưng nhớ cho rằng, Trái đất vẫn quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, có khóc như trẻ dại thì sáng mai khi mặt trời thức dậy, chúng ta vẫn phải bước tiếp trên con đường còn quá rộng dài đã chia làm hai..."

Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018
  • Tác giả: #Anh_Khang
  • Nhà xuất bản: #Nxb_văn_học
  • Năm xuất bản: 25/04/2017
  • Công ty phát hành: #Phương_Nam
  • Trọng lượng: 198.00 gam
  • Kích cỡ: 12 x 20 cm
  • Số trang: 192
  • ISBN: 8932000125518 (VI450326)
  • Giá bìa: 89,000 đ



Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh là quyển sách thứ sáu của tác giả best-seller Anh Khang (Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM, và cũng là chủ nhân của hai tựa sách bán chạy nhất nhì trong cả hai kỳ Hội sách TP.HCM lần 8 & 9 vào năm 2014 - 2016). Tác phẩm này đánh dấu chặng đường năm năm kể từ ngày đầu tiên Anh Khang xuất hiện trên văn đàn vào năm 2012 với những trang viết như nói thay tâm tình của bao người trẻ Việt.


Gần 5 năm qua, Anh Khang đang dần tiến gần đến vị trí “nhà văn triệu bản” khi đã có hơn 600.000 bản sách được tiêu thụ trên thị trường: Ngày trôi về phía cũ (Tản văn - 2012), Đường hai ngả, người thương thành lạ (Tập truyện ngắn - 2013), Buồn làm sao buông (Tản văn - 2014), Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và em (Du ký - 2015), Thương mấy cũng là người dưng (Tản văn - 2016). Vậy, tâm tình của Anh Khang ở năm 2017 với tập truyện ngắn Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh có điều gì khác biệt so với Anh Khang của những năm trước đó?


Qua năm tác phẩm đã xuất bản trước đây, người đọc dễ dàng tìm được sự đồng cảm với Anh Khang ở những dòng chữ mang nhiều màu sắc hoài niệm, trầm mặc trong những câu chuyện về tình yêu dở dang, hồi ức về một người từng yêu thương gắn bó. Khi gõ google bốn chữ “nhà văn Anh Khang”, dễ dàng thấy báo giới truyền thông đã ưu ái dành cho anh những lời khen như “hoàng tử làng sách”, “nhà văn của nỗi buồn”… Thế nên dễ hiểu, “nỗi buồn” đã gắn mác với tên tuổi của chàng văn sĩ thư sinh này.


Trong Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh – tập truyện ngắn thứ hai của Anh Khang, được ví như phần tiếp theo của tập truyện Đường hai ngả, người thương thành lạ - Anh Khang vẫn viết về tình yêu với những câu chữ dịu dàng, suy tư. Tuy nhiên, Anh Khang của 2017 có lẽ đã trưởng thành hơn trong ngòi bút lẫn tâm tình khi anh chọn đối diện với nỗi buồn bằng thái độ bình thản, lạc quan và hướng người đọc tin tưởng vào chính sức mạnh ý chí của bản thân. Những nhân vật của anh điềm đạm hơn khi nghĩ về mất mát quá khứ và họ cố gắng để sống tích cực hơn ở hiện tại, những câu chuyện dù kết thúc vui hay buồn đều ươm mầm trong đó một tia sáng hi vọng.


Tinh thần này toát ra ngay từ tiêu đề của tác phẩm với lối văn biền ngẫu và điệp từ “vẫn còn” được nhấn mạnh hai lần như muốn khẳng định rằng những điều tốt đẹp “vẫn còn” tồn tại và sẽ luôn còn tồn tại. Nếu ví những tác phẩm trước đây của Anh Khang như những cơn mưa trĩu nặng nỗi niềm thì Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh chính là bầu trời trong xanh hơn, an lành hơn sau những cơn mưa ấy. Bởi như chính tác giả tự nhận xét về bản thân: “Trong mắt người ngoài, tôi là một nhà văn quẩn quanh bên sách vở. Trong mắt bạn bè, tôi là một kẻ khờ lắm điều mộng mơ. Trong mắt bố mẹ, tôi là một đứa trẻ không bao giờ chịu lớn. Trong mắt người tôi thương, tôi là một tiếng thở dài cũ kỹ. Trong mắt chính mình, tôi chỉ là một bầu trời xanh, luôn mong mình trở lại màu trong vắt và thanh tân - dẫu sau bao lần mưa giăng mây xám”. Và “bầu trời xanh” mang tên Anh Khang này đang từng bước soi chiếu thứ ánh sáng của niềm tin, lan toả những ước nguyện trong lành và gieo vào lòng người đọc những dư vị cảm xúc dễ chịu - bên cạnh nỗi buồn.


Nếu nỗi buồn trước đây trong trang sách của anh Khang là một thứ cảm xúc rất con người, rất nhân văn mà bất kỳ một người trẻ nào cũng phải trải qua trên hành trình trưởng thành, thì nỗi buồn trong Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh lại chính là sự cân bằng an nhiên của một người đã bước qua thăng trầm và đón nhận nỗi buồn như một cố nhân tri kỷ. Anh bảo: “Tôi xem nỗi buồn ngày cũ như một hành trang cần thiết để đến gặp niềm vui trong tương lai. Bởi phải làm lành với quá khứ, thì chúng ta mới có thể nhẹ nhõm tìm thấy hạnh phúc ở hiện tại”.


Bên cạnh những câu văn xuôi trầm bổng như thơ - thế mạnh đặc trưng trong văn của Anh Khang - thì Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh cho thấy rõ người viết trẻ này rất có ý thức trong việc xây dựng cấu trúc hình thức truyện. Anh Khang không vội vã để người đọc tiếp xúc ngay với nội dung chính trong các truyện ngắn của anh. Như một người bạn dẫn đường chân thành, anh chậm rãi hướng dẫn người đọc những bước chuẩn bị cần thiết trước khi thâm nhập vào tâm tình sâu kín của các nhân vật. Mười truyện ngắn trong tập truyện này đều bắt đầu bằng một đoạn trích dẫn ngắn thể hiện quan điểm nhất quán của câu chuyện, nó như một lời tự sự của chính tác giả để khởi nguồn suy nghĩ cho nhân vật chia sẻ về cuộc sống, về tình yêu. Sau khoảnh khắc lắng đọng súc tích ấy là phần “Dẫn đề” với những chia sẻ quan điểm của Anh Khang về câu chuyện, vừa dưới góc nhìn của người ngoài cuộc, vừa dưới góc nhìn của người trong cuộc đã từng trải. Qua hai bước chuẩn bị trên, cuối cùng độc giả mới chính thức bước vào câu chuyện anh kể. Có thể tạm chia cấu trúc một truyện ngắn của Anh Khang thành ba phần như sau: Lời tựa – Dẫn đề – Câu chuyện. Ba phần này như ba góc khác nhau của một “kim tự tháp cảm xúc”, chúng va đập vào nhau tạo ra vọng âm đa thanh cho câu chuyện. Có thể nói, Anh Khang là nhà văn trẻ hiếm hoi trên thị trường sách trẻ hiện nay có thể biến hóa ngòi bút đa dạng với nhiều thể loại khác nhau, chứ không đơn thuần chỉ viết sách tản văn để “chiều lòng” thị hiếu như nhiều cây bút trẻ đương thời.


Những câu chuyện trong Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh diễn ra dưới nhiều nơi chốn mà Anh Khang đã đi qua, thể hiện nhiều cảm thức văn hóa khác nhau: Trời vẫn còn xanh (Hy Lạp), Kinh thành ký ức (Pháp), Rồi sẽ có một ai đó thương em (Hàn Quốc), Khóc dưới chân Nguyệt Lão (Hong Kong), Đừng nhắc chuyện đã từng (Nhật Bản), Đôi lúc cũng nên hoang đường (Úc)… Nhưng những nhân vật của Anh Khang dù đi xa đến đâu cũng luôn giữ trong tim một bóng hình, một tình yêu. Vì vậy, không gian thay đổi liên tục trong truyện của Anh Khang không phải là để nhân vật khám phá những điều mới mẻ của ngoại cảnh, ngược lại, đi xa dường như là cách để họ nhìn lại bản thân mình trong sâu thẳm, là cách để họ gặp gỡ lại một-phần-đã-mất-của-mình và cũng là cơ hội để họ gặp gỡ những con người sẽ-là-một-phần-của-mình. Đó là cách họ vượt qua mất mát.


“Sau tất cả, màu trời trên đầu chúng ta vẫn mỗi ngày còn đó thanh tân, thì cũng sẽ luôn còn đó một người vì ta mà ở lại. Bởi đến cuối cùng, cho dù bất kỳ điều gì xảy ra, thì chỉ cần còn nhau là sẽ còn tất cả, có phải không?”


Anh Khang đã viết như thế ở phần lời tựa của tác phẩm này. Và dường như, những truyện ngắn anh viết trong Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh là để trả lời cho câu hỏi ấy. Đáp án ấy có thể sẽ khác nhau với mỗi người, nhưng có lẽ khi đọc xong Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh và gấp lại quyển sách này, vào khoảnh khắc ấy, bạn sẽ mỉm cười hạnh phúc với câu trả lời trong lòng mình. Chỉ cần còn nhau là sẽ còn tất cả.


Mời bạn đón đọc.

Thương Mấy Cũng Là Người Dưng

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018
Với 29 tản văn, Thương Mấy Cũng Là Người Dưng đưa người đọc đi qua gần hết những cung bậc cảm xúc của những ngày “khép lại cuộc yêu” mà không một người trẻ nào chưa từng trải qua. Đó là những ngày nhủ lòng “Ái ân ta có ngần này mà thôi” nên rốt cuộc mọi yêu thương cũng chỉ là “Quen để rồi Quên”. Là cảm giác hụt hẫng khi cuối cùng cũng phải chấp nhận rằng “đôi lúc phải cảm ơn những lặng thinh”, vì chẳng có lời nói nào đau đớn như những khoảng lặng thinh giữa yêu thương cạn lòng. Và dù có tự dằn vặt mình bằng hàng ngàn câu hỏi, “bất mê chấp ngộ” níu kéo thương mến, dù chỉ là níu kéo trong tim mình, thì cũng là chuyện đã qua rồi. Có khi “tưởng đau rồi cũng qua mau”, vậy mà “để quên chắc mất chừng đâu một đời”.

Những tâm trạng không hề dễ chịu như thế, trong từng trang viết của Anh Khang, hiện lên chân thật như hơi thở. Bởi trong mỗi câu chuyện, anh không còn chỉ viết cho riêng mình, hay cho riêng một Kính Cận, một Kẹp Nơ, một Chong Chóng,… nào cả. Mỗi người đều có thể chạm thấy chút dư vị rất riêng của mình trong những lời văn bàng bạc chất thơ của Anh Khang.
Nhưng trên tất cả, sau những trăn trở và những tiếng thở dài ấy, Thương Mấy Cũng Là Người Dưng của Anh Khang không kéo bất cứ ai chìm vào những nỗi buồn không lối thoát. Bởi “dẫu có phải tự an ủi lòng mình “Thương mấy cũng là người dưng” bao nhiêu lần chăng nữa, anh vẫn luôn tin rằng “chúng ra rồi cũng sẽ thương. Còn thương. Nhiều như đã từng”. Như thế, cuốn sách là một người bạn rất mực thương mến để xoa dịu những mất mát và cùng người trẻ đi qua những đổ vỡ đôi lần phải đối diện trong đời.

Buồn Làm Sao Buông (Tái Bản 2017)

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018



Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình?


Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi. Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm.


Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả. Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về.


Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt... Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy.


Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?


Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một người. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận.


Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong.


Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay.


Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc? Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...


Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!


Mời bạn đón đọc.

THƯƠNG MẤY CŨNG LÀ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 16-11-2018
Thương Mấy Cũng Là Người Dưng (Tái Bản)
Anh Khang (Tác giả sách bán chạy nhất Hội sách TP.HCM lần VIII - 2014) chính thức ra mắt tập tản văn Thương mấy cũng là người dưng trong khuôn khổ Hội sách TP.HCM lần IX - 2016.
Đây là cuốn sách thứ năm của tác giả 8X này sau thành công của các tựa sách trước. Tổng số bản in cho các tác phẩm của anh đã vượt mức 250.000 bản; riêng tựa "Buồn làm sao buông" - “Cuốn sách bán chạy nhất” Hội sách TP.HCM vào 2 năm trước - đến nay đã tiêu thụ hơn 100.000 bản. Đến Hội sách lần này với tác phẩm mới Thương mấy cũng là người dưng, Anh Khang cho biết đây là một sự đánh dấu hành trình trưởng thành cảm xúc của mình. Chạm ngõ văn chương từ năm 2012, đến nay đã có một thế hệ độc giả trẻ 8X, 9X đồng hành và lớn lên cùng những câu chữ, tâm tư của Anh Khang qua trang sách. Vì lẽ đó, với cuốn sách thứ 5 này, Anh Khang hy vọng sẽ cùng người đọc bước sang một giai đoạn mới trên chặng đường dung dưỡng và nuôi lớn tâm hồn mình.
Thương mấy cũng là người dưng được tác giả viết “trong những ngày tủi thân nhất của thanh xuân mình. Cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh, bình bình đạm đạm đi đến cuối. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm vĩnh viễn như mình mong đợi. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ hết yêu”.
Một thực tế là giới trẻ ngày nay khá dễ yêu, dễ chán và vì thế, dễ buồn. Thế nên với tựa sách Thương mấy cũng là người dưng, Anh Khang xem đó như là một lời trấn an và động viên tinh thần những người từng có một thời tuổi trẻ đi qua đổ vỡ tình cảm. Và câu nói “thương mấy cũng là người dưng” như nhắc lại danh phận của chúng ta với nhau trong cuộc đời này và xoa dịu những nỗi buồn mà thanh xuân ai cũng vài lần đối diện. Bởi như chính tác giả đã viết trong lời mở đầu: “tình thương dành cho một người dưng xa lạ, ngay từ đầu đã định sẵn là hoang phí bất khả vãn hồi. Người dưng thôi mà, sao lại cưỡng cầu họ phải có trách nhiệm với thương nhớ yêu ái của bạn dành trao cho. Người dưng thôi mà, có thương nhiều bao nhiêu cũng đâu thể xoay chiều sự thật hiển nhiên ở đời rằng, máu thịt ruột rà còn chưa chắc sống đời với nhau, huống hồ là người dưng nước lã”.
Với tâm thế đó, Anh Khang hy vọng cuốn sách này sẽ giúp trang bị cho những người trẻ một hành trang tâm lý vững vàng để đối diện với những “sầu khổ dịu dàng” khi bước vào tình cảm, và cả khi buộc phải… bước ra. Bởi suy cho cùng, tình thương dù nhiều đến mấy thì cũng sẽ đến lúc những người trẻ đủ lớn, đủ chín chắn, đủ trải nghiệm… để nhận ra người bên cạnh dẫu gì cũng là một người dưng quen thuộc. Cho nên đừng mong cầu quá nhiều để tránh thất vọng về sau, cũng như đừng trách cứ hằn học quá nhiều nếu cuộc tình chẳng may không trọn vẹn. Anh Khang cho biết: “Cứ xem như tôi viết ra những dòng văn này để báo trước với bạn những nguy cơ cảm xúc mà ai-từng-trẻ cũng phải trải qua. Biết đâu những câu chữ trong cuốn sách sẽ giúp bạn đọc đồng trang lứa tiết kiệm nỗi buồn, tiết kiệm vấp ngã… Vì họ đã nhận ra tôi buồn vì đâu, ngã ở chỗ nào, để biết cách tránh né những đổ vỡ tiềm tàng trên quãng đường trưởng thành cảm xúc của chính mình”.

Đường Hai Ngả - Người Thương Thành Lạ

Như anh đã chia sẻ về tác phẩm mới thì sau khi đã "trôi" miên man về những ngày cũ, cũng đã đến lúc chúng ta neo dừng lại với hiện tại và hiện thực, để nhận ra rằng, lúc này đây, con đường xưa cùng bước đã rẽ về hai ngả và những người mà ta yêu thương nhất đó, cũng trở thành xa lạ - dửng dưng như mưa tan thành nước, xuôi dòng ra biển cả...

Nếu như với Ngày trôi về phía cũ, Anh Khang kể chuyện chính mình để nói thay lòng những người đồng cảnh ngộ, thì với Đường hai ngả, người thương thành lạ, anh lại kể chuyện của thiên hạ để nói hộ lòng mình. Và dù là chuyện người hay chuyện mình, thì đều là những chuyện buồn của những mối tình lưng chừng giữa níu kéo - bỏ buông.

Đường hai ngả, người thương thành lạ gồm 10 truyện ngắn về 10 thành phố và đất nước mà tác giả đặt chân đến, từ Cairo, Yangon, Bali đến Thượng Hải, Chiang Mai, Singapore... Lấy bối cảnh về văn hóa bản địa và lối sống sinh hoạt của người dân địa phương, Anh Khang đã kể lại những câu chuyện tình man mác và phảng phất bóng dáng của những mối tình mà bất kỳ ai sống dưới bất kỳ khoảng trời nào cũng từng đã trải qua. Đó có thể là chuyện tình "đúng lúc - sai người" của người thứ ba trên đất Phật Myanmar để từ đó ngẫm lại lời dạy về Duyên nợ và Nghiệp báo (truyện "Ba lần là Duyên - Ba người là Nghiệp"). Hoặc câu chuyện về cách xây dựng Kim tự kháp ngày xưa để kết nối các phiến gạch cổ qua đó gợi nhắc cho con người ở hiện tại về cách kết nối hai tâm hồn (truyện "Cả khi thành tro bụi, vẫn thổi về phương anh"). Hay thậm chí từ câu chuyện thả lồng đèn trời ở Thái Lan để chiêm nghiệm về triết lý "Lửa đã cháy bỏng đến độ buộc phải buông, cũng như nỗi đau này, cứ đau đến tận cùng, tự khắc biết cách từ bỏ" (truyện "Lỗi hẹn với Thiên đăng").

Trên hết, Đường hai ngả, người thương thành lạ, như chính tác giả chia sẻ: "Là tất cả những gì mà bản thân muốn viết cho một người-thương-đau-nhất. Một người mà mỗi lần nghĩ về là ngay lập tức lại nghĩ về những ký ức dịu dàng nhất, dẫu cho rằng chỉ là sự dịu dàng thoáng chốc để khỏa lấp một nỗi đau dong dài…

Nhưng nhớ cho rằng, Trái đất vẫn quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, có khóc như trẻ dại thì sáng mai khi mặt trời thức dậy, chúng ta vẫn phải bước tiếp trên con đường còn quá rộng dài đã chia làm hai..."