sách hay mới nhất!

Sách của nhà phát hành: #Saigon_Books

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Ơi, Cái Tuổi Trăng Tròn

Tác giả: #Vũ_Đức_Sao_Biển Ngày cập nhật: 16-06-2018



Tìm hiểu một nghi vấn văn học, nhà văn phải làm việc thật nhiều, thật kỹ, phải xem xét từ thời đại văn học, tác giả, hoàn cảnh sáng tác, tác phẩm, cùng nhiều chi tiết phụ cận khác mới hy vọng làm sáng được vấn đề.


Xác nhận một tài liệu lịch sử, sử gia cũng phải bỏ mất nhiều công, phải sưu tầm, tra cứu, so sánh, kiểm chứng, nhiên hậu tài liệu lịch sử đó mới có giá trị đáng được mọi người chấp nhận.


Việc làm văn học, làm lịch sử như vừa phác qua, đã là khó, thì việc tìm hiểu một tôn giáo, nghiên cứu tất cả những gì dù sơ lược để có thể vừa tạm đủ biết qua tôn giáo đó, lại càng là một điều khó hơn.


Phật Giáo Hòa Hảo ngày nay, dù muốn hay không, vẫn đóng một vai quan trọng trong xã hội Việt và đã có một địa vị tôn giáo trong sự hiện diện giữa các tôn giáo trên thế gian. Huống chi trong mấy năm qua, với những cuộc phỏng vấn lớn, hoặc để mở tầm hiểu biết cho các độc giả báo chí muốn nhìn rõ Phật Giáo Hòa Hảo hoặc để làm những luận án trong các cuộc đệ trình các bản văn thi cử… thì sự đặt vấn đề nhận thức Phật Giáo Hòa Hảo chắc không phải là không có ích.


Cho nên dù biết rằng khó, chúng tôi vẫn gắng gổ.


Mời bạn đón đọc.

Về Ngang Quán Không

Tác giả: #Bùi_Diệp Ngày cập nhật: 16-06-2018

Về Ngang Quán Không là một cuốn tản văn đặc biệt vì tác giả Bùi Diệp viết về quê ngay khi đang sống ở quê. Đó là một điểm khác biệt với các cây bút khác. Nhiều cây bút viết về quê khi đã xa quê. Như Võ Phiến viết về Quy Nhơn khi đã vào Sài Gòn. Như Vũ Bằng viết về Hà Nội khi đã vào Sài Gòn. Nhưng cái quê trong Bùi Diệp, hầu hết là quê xưa, là kỷ niệm cũ hay là những vẻ đẹp có nguy cơ biến mất khỏi đời sống này.

“Cái ý tưởng những gì đi qua đời người đều như cơn gió cho tôi cảm giác vừa thú vị vừa buồn bã” (Chân dung gió). Đó có lẽ cũng là ý tưởng xuyên suốt để Bùi Diệp viết nên tập tạp văn này.

“Những lúc hoang mang, chán chường nhất tôi lại gặp mình ở con phố Trịnh Công Sơn, một xứ sở âm nhạc với những thông điệp ngụ ngôn gởi đến đồng loại rằng mọi người ơi đừng bao giờ biến đời mình thành những quán không. Quán không là quán ế, là chợ chiều, là thiếu vắng bóng người. Quán cuộc đời mà chỉ có bàn im hơi bên ghế ngồi/ ngày đi đêm tới đã vắng bóng người thì buồn và hờ hững biết bao nhiêu!” (Trích Về ngang quán không).

Nhưng, đâu chỉ Bùi Diệp, mỗi chúng ta trong cõi đời này, ai cũng đều muốn sống một cuộc đời không vô ích, một cuộc đời dù lặng lẽ cách mấy, nhưng tuyệt đối không hững hờ, tẻ nhạt.

Đọc Về ngang quán không là dịp để ta dừng lại thật lâu ở những nẻo quê và nẻo tâm hồn trong trẻo, vốn từng có nơi mỗi con người.

50 Hồi Ký Không Định Xuất Bản

Tác giả: #Quốc_Bảo Ngày cập nhật: 16-06-2018

50 Hồi Ký Không Định Xuất Bản là tuyển tập bao gồm những bài viết về tuổi thơ, về con người và những ký ức thuở ấu thơ của tác giả. Những tác phẩm trong tập hồi ký này rất nhẹ nhàng gồm những câu chuyện được kể qua ngòi bút dung dị và mộc mạc. Quyến sách này sẽ mang đến cho những tâm hồn yêu con chữ một khoảng thời gian nghỉ ngơi thiệt trong lành và bình yên.

“Saigon yêu tôi cũng như bố tôi yêu tôi vậy, chính bố tôi đã gửi tình yêu vào mảnh đất để chuyển đến cho tôi.” – Trích trong “Họ Nội”

“Chỉ có học mới làm ta mạnh mẽ, chỉ có trí tuệ mới là thứ năng lượng mạnh nhất, vũ khí tối thượng.” – Trích trong “Con Và Mèo”

“Mẹ tôi kết hôn khi vừa tròn hai mươi sáu tuổi và góa chồng trước sinh nhật hăm tám. Tổng cộng hôn nhân chỉ vỏn vẹn có hai năm.(…) Mẹ ăn chay trường, sống tiết kiệm, chỉ chuyên chú vào đạo đức và tâm linh. Thế chân vạc bà-bố-cháu cũng là thế vững, dẫu cho có bất đồng thế hệ thì những mối quan tâm san sẻ cũng đủ bù đắp. Tôi càng già đi càng yêu Mẹ. Càng lớn tuổi tôi càng gần Mẹ hơn, hiểu Mẹ hơn. Hiểu vì sao Mẹ lại có cách nghĩ cách sống như thế. Âu cũng do số mệnh quăng quật và Mẹ phải chống chọi." – Trích trong “Mẹ Tôi”

Thanh Xuân Không Hối Tiếc

Tác giả: #Du_Phong Ngày cập nhật: 16-06-2018

Thanh Xuân Không Hối Tiếc

Mỗi người có một cách khác nhau để sống những ngày tuổi trẻ, có người dành trọn nó cho những cuộc tình, có người dành trọn nó cho công việc, có người dành trọn nó để tự yêu thương mình, và cũng có những người chia tuổi trẻ của mình ra, để yêu một vài người, sau đó yêu mình, yêu người xung quanh mình, rồi đến một lúc nào đó thích hợp mới tiếp tục muốn yêu thêm một người cho đến hết cuộc đời.

Dù người ta có dành tuổi trẻ của mình cho ai hay để làm gì, thì cũng mong sau này khi đã đủ chín chắn để ngoái đầu nhìn lại, họ cũng sẽ mỉm cười, một nụ cười vô ưu viên mãn.

“Không có giọt nước mắt nào rơi

Vì những thứ, những người không xứng đáng.

Không có nỗi buồn nào vô hạn

Để ủ dột thê lương mọc kín góc tâm hồn!”

Cái người ta hoài công tìm kiếm suốt một thời xanh trẻ, rốt cuộc không phải là một tình yêu điên cuồng mù quáng, lại càng không phải là những thứ vật chất phù du. Cuối cùng khi đi hết đoạn đường đầy tin yêu và khát vọng, người ta chỉ mong thấy được sự thanh thản bình yên trong sâu thẳm lòng mình.

Chúc bạn có một thanh xuân không hối tiếc!

- Du Phong

Đã Thi Là Phải Giật Giải

Tác giả: #Anne_Nguyên_Lê Ngày cập nhật: 16-06-2018

Đã Thi Là Phải Giật Giải

Làm thế nào để một học sinh không biết gì về tiếng Anh có thể trở thành học sinh giỏi tiếng Anh nhất trường?

Làm thế nào để một học sinh nông thôn có thể đạt được học bổng toàn phần từ một trường đại học Top 15 nước Úc?

Làm thế nào để một sinh viên năm hai có thể vượt qua món nợ gần 28 triệu đồng trong thời gian 4 tháng?

Làm thế nào để thuyết phục bố mẹ ủng hộ những quyết định của mình?

Làm thế nào để có được những mối quan hệ tốt đẹp và hữu ích?

Tất cả đều có trong Đã thi là phải giật giải! – một tập hợp những câu chuyện được tích lũy từ kinh nghiệm 14 năm theo học chương trình giáo dục quốc gia và 3 năm rèn luyện trong môi trường quốc tế của tác giả Anne Nguyên Lê. Quyển sách chia sẻ hành trình và các chiến thuật ứng tuyển học bổng, cũng như những tự sự về cuộc sống, những thành công và thất bại đã hung đúc nên tinh thần và nghị lực của người bạn trẻ này.

Sao Phải Đau Đến Như Vậy

Tác giả: #Nguyễn_Phong_Việt Ngày cập nhật: 16-06-2018

Sao Phải Đau Đến Như Vậy

Bản thân sợ nhất là lúc này
không muốn nhìn vào đâu nữa vì có quá nhiều đắng cay…

Nếu có thể cho mình dừng lại tất cả mọi giác quan trong một ngày
để cúi xuống trở về như đứa trẻ
thế giới lặng im giống lần đầu tiên nhìn thấy một con người xa lạ
và trái tim sau nhiều năm hóa đá
bỗng vỡ đến tan tành…

Sẽ cảm nhận tất cả màu sắc chỉ còn là màu xanh
thứ hy vọng nhỏ nhoi để thấy mình sinh ra còn ý nghĩa
những ác mộng dưới gối chăn giờ có thêm một bầu trời nương tựa
dù mình lẻ loi đến mức nào đi nữa
cũng không sao!

Có những ánh sáng luôn ở đấy nhưng chẳng thể chạm vào
chỉ để tin mình sẽ có một vùng da ấm áp
khi đưa mặt ra nhưng nhận về là một giọt nước mắt
mình biết
phải tự tha thứ cho mình…

Rồi ai cũng phải chọn riêng trái tim một hành trình
để đi đến cuối dù phải qua bao dâu bể
hết một ngày thôi và mình trở lại là mình với ngập ngừng từng hơi thở
nếu cuộc đời này chỉ ngồi xuống để nhớ
sẽ vô nghĩa đến bao nhiêu?

Bản thân sợ nhất là lúc này
ước mơ chưa kịp nhìn thấy nắng đã phải tắt cho kịp buổi chiều!

- Trích Bản thân sợ nhất là lúc này -

Trần Trụi Bóng Đá Việt

Tác giả Đặng Hoàng là người đã xuất bản rất nhiều tựa sách hay về nền bóng đá Việt Nam. Với "Trần trụi bóng đá Việt" lần này, tác giả không chỉ kể những chuyện về bóng đá mà còn "phơi bày" rất nhiều mặt tối của bộ môn thể thao sở hữu lượng người hâm mộ lớn nhất Việt Nam hiện nay.

Năm 1983, Chủ tịch FIFA, ông Joao Havelange trong hành trình đến thăm những nước có nền bóng đá kém phát triển đã ghé qua Việt Nam và đưa ra một nhận định ngắn gọn với các quan chức Thể thao Việt Nam:

- "Các bạn đang sở hữu một nền bóng đá hoang sơ, chưa có bàn tay chăm sóc của con người. Không có cầu thủ nào có thể đá bóng hay trên mặt sân và thời tiết như thế này được".

Ông rời đi, để lại bóng đá Việt Nam tiếp tục hoang sơ hàng chục năm nữa. Nhưng ngày ấy trở về trước, mỗi trận đấu là một ngày hội, người ken đặt quanh sân để kiếm tấm vé chợ đen vào sân, người không có vé bu quanh các cột điện để nghe tường thuật trực tiếp qua sóng radio từ loa phát thanh. Còn bây giờ, sân bãi tốt hơn, cầu thủ có thu nhập đến cả trăm triệu mỗi tháng, nhưng các khán đài lại hoang vắng đến đáng sợ.

Rõ ràng, sự hoang sơ về vật chất mà cựu chủ tịch FIFA từng nói vẫn còn đó, nhưng nó không đáng sợ bằng sự hoang dã trong trí tuệ làm bóng đá của các nhà điều hành nền bóng đá hiện nay.

Trong cuốn sách này, tác giả đã mổ xẻ không chỉ những sai lầm về cách điều hành của các quan chức lãnh đạo bóng đá, mà còn lột trần rất nhiều thủ đoạn, tham ô, các vụ mua chuộc tỉ số và cả vấn đề thâu tóm quyền lực trong bộ máy lãnh đạo.

Và theo tác giả, với bóng đá Việt Nam hiện nay, niềm tin là đối tượng để chịu đựng.

Sài Gòn Thương Và Nhớ

Tác giả: #Nguyễn_Ngọc_Hà Ngày cập nhật: 16-06-2018

Sài Gòn Thương Và Nhớ

Sài Gòn thương và nhớ... Dành cho những ai yêu Saigon! Ừ, Saigon của tôi đó. Không phải là những bờ biển, đồi thông... mà là nơi thân quen từng nhận bao tiếng cười cũng như giọt nước mắt của tôi và bạn bè với những thăng trầm trong cuộc sống. Một nơi náo nhiệt, ồn ào, là đất hứa cho những người muốn làm một cuộc đổi đời. Và khi buồn phiền, tôi vẫn có thể tìm cho mình những dấu lặng ở những nơi từng là kỷ niệm của một thời đã xa lắm. - Tác giả Nguyễn Ngọc Hà

Bước Ngưỡng Vọng

Tác giả: #Dreamiie Ngày cập nhật: 16-06-2018

Bước Ngưỡng Vọng

Quá khứ luôn là vết cứa không thể xóa nhòa trong cuộc đời mỗi người, dù hạnh phúc hay khổ đau, dù cố quên hay đáng nhớ, dù nghiệt ngã hay dịu dàng, ta vẫn không thể phủ định sự hiện hữu của nó. Bằng một cách nào đó, ta gặm nhấm, chung sống, hoài niệm hay giày vò, thậm chí chiến đấu cùng nó. Ta chỉ có thể loay hoay trong chính vòng tròn mê cung do ý niệm và tâm hồn mình tự lực kiến tạo nên, theo bản năng, trong vô thức, xoay xở để tìm lối thoát bước ra rồi lại hồn nhiên giằng đường mà bước vào.

Ngay từ ban đầu, tâm hồn và quá khứ của anh vốn không còn lành lặn. Những gì anh trải qua, những thứ anh nghĩ suy, tôi không thể nào hiểu được. Và có lẽ, tình yêu của chúng tôi cũng chỉ là mảnh ghép trong tổng thể bức tranh đang ngự trị nơi tâm hồn của người đàn ông này.