sách hay mới nhất!

Sách của nhà phát hành: #Phương_Nam

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Thương Mấy Cũng Là Người Dưng

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 23-05-2018



Tôi viết "Thương mấy cũng là người dưng" trong những ngày tủi thân cùng cực nhất của thanh xuân mình. Cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh, bình bình đạm đạm đi đến cuối. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm "vĩnh viễn" như mình mong đợi. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ "hết yêu".


Chớp mắt đã thành chuyện cũ. Quay lưng đã là người xưa. Duyên phận, cuối cùng cũng như vầng dương lúc chiều tà, nấn ná cách mấy cũng không thể cản nổi vận mệnh phải lặn về Tây.


Chúng ta đã khép lại cuộc yêu này. Dù nhẹ nhàng. Dù bão nổi. Thì vẫn là chuyện đã qua. Dĩ vãng có bao giờ sống lại. Quá khứ đã là nước đổ khó thu. Chúng ta còn lựa chọn nào khác ngoại trừ gọi nhau hai tiếng "người dưng"?


Thứ tâm trạng ấy quả thật không hề dễ chịu. Những câu hỏi tại sao cứ chực trào ra như lũ tràn thác đổ, còn bạn trân người hứng chịu đủ mọi lạnh băng bế tắc và thở dốc trong từng hồi nấc nghẹn của thương thân. Tại sao lại lìa bỏ? Tại sao nỡ lãng quên? Tại sao xưa thương nhiều mà giờ đã lạ xa? Tại sao người không còn yêu ta? Tại sao lại chối từ làm phần đời còn lại duy nhất của nhau?...


Hỏi đã đời, rồi cũng có ai trả lời cho mình đâu? Nên đành tự trấn an lòng: Thương mấy cũng là người dưng!


Chẳng phải thế sao? Trước lúc chúng ta từng có với nhau những gì gọi là kỷ niệm, tụi mình cũng chỉ là hai người dưng điềm nhiên băng qua đoạn đời nhau cả. Và khi cuộc yêu này đã khép lại xong xuôi phận sự, chúng ta trở về thân phận cũ trước đó của mình. Đơn giản thế mà sao cứ chấp nhất so đo?


Dẫu gì cũng chỉ là một danh xưng, một tên gọi. Cái quan trọng hơn cả vẫn là hiểu ra, tình thương dành cho một người dưng xa lạ, ngay từ đầu đã định sẵn là hoang phí bất khả vãn hồi. Người dưng thôi mà, sao lại cưỡng cầu họ phải có trách nhiệm với thương nhớ yêu ái của bạn dành trao cho. Người dưng thôi mà, có thương nhiều bao nhiêu cũng đâu thể xoay chiều sự thật hiển nhiên ở đời rằng, máu thịt ruột rà còn chưa chắc sống đời với nhau, huống hồ là người dưng nước lã. Người dưng thôi mà, nên là còn có thể làm gì hơn ngoài tự nhủ "mà thôi...".


Nên nhớ, chân ái bất khả cầu là như vậy đó!


Nhưng tình cảm vẫn luôn là một thứ lỗi lầm tinh khôi và hoàn toàn cam tâm của tuổi trẻ. Thế nên bất kể bao lần sai, bao lần tổn hại chính lòng mình, thì chúng ta vẫn bất chấp yêu và bất hối tiếc!


Và dẫu có phải tự ủi an lòng mình "Thương mấy cũng là người dưng" bao nhiêu lần chăng nữa, chúng ta rồi cũng sẽ thương. Còn thương. Nhiều như đã từng!


- Anh Khang


Mời bạn đón đọc.

Sóng

Tác giả: #Hoa_Pham Ngày cập nhật: 23-05-2018

Sóng

"Chúng ta đã từng là chúng ta. Cho đến khi họ khiến chúng ta trở thành tôi và em".

Âu Cô đến từ Việt Nam. Midori đến từ Nhật Bản. Cả hai đều là những du học sinh ở Melbourne. Họ có chung một nỗi cô đơn - nỗi cô đơn khi không thuộc về bất kỳ mảnh đất nào, dù là mảnh đất quê hương với những áp lực, kỳ vọng từ gia đình truyền thống, hay vùng đất mới với những rào cản văn hóa biến họ thành những kẻ bên rìa của xã hội. Họ tìm đến nhau rồi yêu nhau, cùng nhau viết nên những câu chuyện huyền ảo của riêng mình. Mọi thứ tưởng chừng bình lặng, cho đến ngày mà cơn sóng thần ở Fukushima cuốn theo bố mẹ Midori, và ngày mà cả hai cùng chứng kiến vụ xả súng ở trường học...

Buồn Làm Sao Buông (Tái Bản 2017)

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 23-05-2018



Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình?


Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi. Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm.


Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả. Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về.


Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt... Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy.


Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?


Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một người. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận.


Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong.


Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay.


Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc? Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...


Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!


Mời bạn đón đọc.

Thương Mấy Cũng Là Người Dưng (Tái Bản)

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 23-05-2018

Thương Mấy Cũng Là Người Dưng (Tái Bản)

Anh Khang (Tác giả sách bán chạy nhất Hội sách TP.HCM lần VIII - 2014) chính thức ra mắt tập tản văn Thương mấy cũng là người dưng trong khuôn khổ Hội sách TP.HCM lần IX - 2016.

Đây là cuốn sách thứ năm của tác giả 8X này sau thành công của các tựa sách trước. Tổng số bản in cho các tác phẩm của anh đã vượt mức 250.000 bản; riêng tựa "Buồn làm sao buông" - “Cuốn sách bán chạy nhất” Hội sách TP.HCM vào 2 năm trước - đến nay đã tiêu thụ hơn 100.000 bản. Đến Hội sách lần này với tác phẩm mới Thương mấy cũng là người dưng, Anh Khang cho biết đây là một sự đánh dấu hành trình trưởng thành cảm xúc của mình. Chạm ngõ văn chương từ năm 2012, đến nay đã có một thế hệ độc giả trẻ 8X, 9X đồng hành và lớn lên cùng những câu chữ, tâm tư của Anh Khang qua trang sách. Vì lẽ đó, với cuốn sách thứ 5 này, Anh Khang hy vọng sẽ cùng người đọc bước sang một giai đoạn mới trên chặng đường dung dưỡng và nuôi lớn tâm hồn mình.

Thương mấy cũng là người dưng được tác giả viết “trong những ngày tủi thân nhất của thanh xuân mình. Cái quãng đời đã bước qua đủ nhiều cuộc yêu để tự thấy mình không còn dư dả tuổi trẻ, niềm tin và tình thương để phung phí; thành ra chỉ muốn nắm thật chặt bàn tay của người bên cạnh, bình bình đạm đạm đi đến cuối. Nhưng thế sự tuyệt đối khó toại lòng người, và chân tình ở đời hiếm khi buộc ràng trong khái niệm vĩnh viễn như mình mong đợi. Bởi nên, mọi tủi buồn của tuổi trẻ, chung quy cũng vì hai chữ hết yêu”.

Một thực tế là giới trẻ ngày nay khá dễ yêu, dễ chán và vì thế, dễ buồn. Thế nên với tựa sách Thương mấy cũng là người dưng, Anh Khang xem đó như là một lời trấn an và động viên tinh thần những người từng có một thời tuổi trẻ đi qua đổ vỡ tình cảm. Và câu nói “thương mấy cũng là người dưng” như nhắc lại danh phận của chúng ta với nhau trong cuộc đời này và xoa dịu những nỗi buồn mà thanh xuân ai cũng vài lần đối diện. Bởi như chính tác giả đã viết trong lời mở đầu: “tình thương dành cho một người dưng xa lạ, ngay từ đầu đã định sẵn là hoang phí bất khả vãn hồi. Người dưng thôi mà, sao lại cưỡng cầu họ phải có trách nhiệm với thương nhớ yêu ái của bạn dành trao cho. Người dưng thôi mà, có thương nhiều bao nhiêu cũng đâu thể xoay chiều sự thật hiển nhiên ở đời rằng, máu thịt ruột rà còn chưa chắc sống đời với nhau, huống hồ là người dưng nước lã”.

Với tâm thế đó, Anh Khang hy vọng cuốn sách này sẽ giúp trang bị cho những người trẻ một hành trang tâm lý vững vàng để đối diện với những “sầu khổ dịu dàng” khi bước vào tình cảm, và cả khi buộc phải… bước ra. Bởi suy cho cùng, tình thương dù nhiều đến mấy thì cũng sẽ đến lúc những người trẻ đủ lớn, đủ chín chắn, đủ trải nghiệm… để nhận ra người bên cạnh dẫu gì cũng là một người dưng quen thuộc. Cho nên đừng mong cầu quá nhiều để tránh thất vọng về sau, cũng như đừng trách cứ hằn học quá nhiều nếu cuộc tình chẳng may không trọn vẹn. Anh Khang cho biết: “Cứ xem như tôi viết ra những dòng văn này để báo trước với bạn những nguy cơ cảm xúc mà ai-từng-trẻ cũng phải trải qua. Biết đâu những câu chữ trong cuốn sách sẽ giúp bạn đọc đồng trang lứa tiết kiệm nỗi buồn, tiết kiệm vấp ngã… Vì họ đã nhận ra tôi buồn vì đâu, ngã ở chỗ nào, để biết cách tránh né những đổ vỡ tiềm tàng trên quãng đường trưởng thành cảm xúc của chính mình”.

Đơn Giản Hơn Ta Nghĩ

Tác giả: #Sylvia_Boorstein Ngày cập nhật: 23-05-2018

Đơn Giản Hơn Ta Nghĩ

Trong cuốn sách này, tác giả, bà Sylvia Boorstein – một bác sĩ tâm lý học và là một vị giáo thọ - chia sẻ với độc giả những giáo lý nền tảng và sâu sắc của Đức Phật. Như là Bốn sự thật mầu nhiệm - Tử vô lượng tâm - Năm điều chướng ngại - Tam pháp ấn qua những ví dụ và câu chuyện rất gần gũi bình thường hàng ngày.

Bà cho chúng ta thấy một bản đồ của con đường đi đến hạnh phúc, phương cách để vượt qua trở ngại trong thiền tập, và những việc làm cụ thể giúp ta phát huy được chánh niệm và tình thương trong cuộc sống. Qua đó ta sẽ nhận ra rằng, con đường hạnh phúc qua sự thực tập chánh niệm theo lời Phật dạy và điều đó đơn giản hơn ta nghĩ.

Cấu Hình Xã Hội - Cộng Đồng Công Giáo Bắc Di Cư Tại Nam Bộ

Sự kiện di cư của những người Công giáo miền Bắc vào miền Nam sau Hiệp định Genève năm 1954 là một sự kiện mà cho đến nay có rất ít công trình khoa học xã hội chú tâm nghiên cứu.

Trong sự kiện lịch sử - xã hội này, có một nét đặc thù mà chắc ai cũng dễ dàng nhận thấy, đó là hiện tượng quá trình di dân diễn ra phần lớn trên quy mô tập trung theo từng làng gốc ở miền Bắc cho tới làng định cư ở miền Nam. Chắc hẳn nét đặc thù mang tính cộng đồng này là một trong những nhân tố sẽ dẫn đến nhiều tính chất đặc trưng về sau này của những cộng đồng Công giáo Bắc di cư trong lòng xã hội miền Nam, xét cả về mặt văn hóa - xã hội lẫn kinh tế - xã hội, mà cho đến nay người ta vẫn chưa nghiên cứu thấu đáo hết các khía cạnh đa dạng.

Công trình nghiên cứu thực hiện theo hướng tiếp cận nhân học của Nguyễn Đức Lộc là một nỗ lực hiếm hoi đáng ghi nhận theo chiều hướng vừa nêu. Công trình này tìm hiểu quá trình định cư và lập nghiệp của những cộng đồng làng xã người Công giáo miền Bắc ở Nam bộ, qua việc khảo sát cụ thể ở Hố Nai và Cái Sắn, xét trên hai phương diện – phương diện cấu trúc cộng đồng làng xã và phương diện ứng xử của cá nhân.

Chuyện Đời Thường

Tác giả: #BS._Nguyễn_Ý_Đức Ngày cập nhật: 23-05-2018

Chuyện Đời Thường

"Bác sĩ Nguyễn Ý Đức viết sách một cách chăm chỉ, ngày này sang ngày khác, hết chủ đề này sang chủ đề khác, từ chuyện ăn uống thế nào cho khỏe đến những bệnh nghề nghiệp mà người lao động dễ mắc phải. Những bài viết ngắn và cả bài viết dài đều được chắt lọc câu từ một cách cẩn thận giúp người đọc hiểu đúng những gì ông muốn nói. Tính cách điềm đạm của ông cũng đi theo lời văn dung dị trong từng bài viết. Ngoài những bài viết về giáo dục sức khỏe, ông còn viết những chuyện đời thường, chuyện xã hội, chuyện triết lý sống...

Đây là những câu chuyện ngăn ngắn, có khi là một bình luận về câu chuyện xảy ra trong thực tế, có khi là những ghi chép bất chợt… Những câu chuyện được viết ra theo cách một người già kể chuyện đời. Cái hay của người già kể chuyện đời là bao giờ cũng có một bài học mang tính triết lý sống. Ông già Nguyễn Ý Đức là như vậy, kể chuyện miên man từ chuyện này sang chuyện khác, những câu chuyện mà ông cảm thấy lý thú, thấy cần chia sẻ cho mọi người. Sau khi “nghe” xong mỗi câu chuyện, người đọc tự nhiên thấy mình đang đi tiếp cho phần tiếp theo của câu chuyện đó. Người nghe bị ông dẫn dắt vào những suy nghĩ mới như thể một đứa trẻ được nghe truyện cổ tích và tiếp tục mơ mộng về câu chuyện." - Bác sĩ Phan Xuân Trung

Đạo Bụt Nguyên Chất

Tác giả: #Thích_Nhất_Hạnh Ngày cập nhật: 23-05-2018

Đạo Bụt Nguyên Chất là một cuốn sách gồm có 16 bài kinh rất nguyên chất, rất cổ xưa về văn và về nghĩa, được Bụt nói vào những năm đầu khi Ngài mới thành đạo.

Những kinh này được dịch từ kinh Nghĩa Túc phẩm thứ tư của kinh tập (Sutta- Nipàta)…Đạo Bụt của kinh Nghĩa Túc, nghĩa là thời Nguyên Thủy của Nguyên Thủy, không phải là một tôn giáo, không mang tính chất tín mộ, không vướng vào nghi lễ và giới cấm, tuy nhiên sự hành trì rất nghiêm túc.
Đây là đạo lý của sự buông bỏ: buông bỏ ái dục, buông bỏ giáo điều, buông bỏ lý luận, buông bỏ tranh chấp, buông bỏ nhận thức lưỡng nguyên, buông bỏ lễ nghi và cấm giới, buông bỏ mọi kiến thức, mọi chủ nghĩa, mọi ý thức hệ, buông bỏ mọi tìm cầu và mọi dự án. Buông bỏ như vậy để đạt tới thảnh thơi và an lạc…

Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh 

Tác giả: #Anh_Khang Ngày cập nhật: 23-05-2018
  • Tác giả: #Anh_Khang
  • Nhà xuất bản: #Văn_Học
  • Năm xuất bản: 04-2017
  • Công ty phát hành: #Phương_Nam
  • Trọng lượng: 250 g
  • Kích cỡ: 12 x 120 cm
  • Số trang: 192
  • ISBN: 2510901697240 (NH90332)
  • Giá bìa: 75,650 đ
Giới thiệu sách : Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh

Giữ Gìn 36 Phố Phường

Tác giả: #Tô_Hoài Ngày cập nhật: 23-05-2018

Giữ Gìn 36 Phố Phường

"Có trách nhiệm với di tích lịch sử mọi mặt ở các nơi đô hội qua các đời là một phong tục đẹp của một dân tộc có văn hóa và truyền thống.

Trên thế giới, hầu như bất cứ thủ đô hoặc thành phố lớn nào nhiều tuổi cũng đều được bảo vệ, trân trọng. Cách Tân Đê-li (Đê-li mới) thủ đô Ấn Độ vài ki-lô-mét là Đê-li cũ, thành cổ Đê-li ngày xưa. Tbi-li-xi, thủ đô nước Gruzia, ở kề bên vẫn nguyên thành cổ Tbi-li-xi phố phường và nhà thờ. Bên trong nhà ở các thành phố chính đã được hiện đại hóa cho thích nghi đời sống hôm nay, nhưng bề ngoài vẫn tầng nhà, màu tường và mặt đường đá tảng từ thời Pie đại đế. Thành phố Vacsava, thủ đô Ba Lan bị phát xít Đức hoàn toàn hủy diệt. Khi xây dựng lại Vacsava, các khu cổ được hồi sinh như trước kia. Kể từ màu gạch đến cái trụ đá trước sân nhà thờ để chống bệnh dịch tả – theo mê tín cũ, cũng được làm lại giống thế.

Trải hàng nghìn năm, di tích lịch sử ở Hà Nội tập trung nhất ở hai khu: Khu thành cũ mà ta quen gọi là “trong thành”, kinh đô từ thời Lý và triều đại về sau; và vùng dân cư ở bọc ngoài thành, từ phố Nhà Hỏa đến ngõ Phất Lộc, từ Hàng Khoai sang Cầu Gỗ, tuy không có mốc giới hạn bao giờ, nhưng có một cái tên chung là khu 36 phố phường.

36 phố phường vẫn đứng yên thế, nhưng cũng lại luôn chuyển động theo thời gian và lịch sử mỗi thời kỳ. Nó là một bảo tàng ngoài trời, bảo tàng ở giữa sinh hoạt thành phố, không tách khỏi đời sống – một lưu niệm sâu sắc ý nghĩa giáo dục truyền thống..."