sách hay mới nhất!

Sách của nhà phát hành: #Công_ty_TNHH_Văn_Hóa_Khai_Tâm

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Nam Triều Công Nghiệp Diễn Chí

Tác giả: #Nguyễn_Khoa_Chiêm Ngày cập nhật: 17-07-2018

Nam Triều Công Nghiệp Diễn Chí

Năm 1969, sử gia Phan Khoang khi nghiên cứu lịch sử xứ Đàng Trong đã được tham khảo một truyền bản của Nam triều công nghiệp diễn chí có tên sách là Nam triều Nguyễn chúa khai quốc công nghiệp diễn chí. Ông xác nhận tác phẩm của Nguyễn Khoa Chiêm có giá trị tư liệu lịch sử quý giá, nhưng cũng tinh tế để khỏi sa vào những tình tiết ít nhiều đã bị tiểu thuyết hóa. Quyển Nam triều Nguyễn chúa khai quốc công nghiệp diễn chí - Phan Khoang viết, “đáng ra là rất quý, vì là tác phẩm đồng thời với giai đoạn lịch sử chúng tôi nghiên cứu: Ông Nguyễn Khoa Chiêm làm quan nhiều năm đời chúa Hiển Tông, từ chức Thủ hợp đến chức Tham chính Chánh đoán sự. Nhưng chúng tôi nhận thấy tác giả quá trọng thị phương diện văn chương, dùng văn chương để tô điểm nhiều quá thì e có khi che lấp sự thực đi chăng…”.

Tiếc là chúng ta không biết tin gì thêm về bản sách còn giữ đủ cả sáu chữ Nam triều công nghiệp diễn chí của tên sách cũ, mấy chữ mới thêm vào lại liên quan đến tên sách Việt Nam khai quốc chí truyện của truyền bản hiện còn. Năm 1974, Tập san Sử Địa đã đăng bài khảo cứu công phu Đúng ba trăm năm trước của Giáo sư Hoàng Xuân Hãn. Nhân chuyên đề “Kỷ niệm 300 năm ngưng chiến Nam - Bắc phân tranh thời Trịnh - Nguyễn”, Giáo sư Hoàng đã căn cứ vào tác phẩm của Nguyễn Khoa Chiêm để trình bày một cách tóm tắt những sự kiện chính của thời Trịnh - Nguyễn phân tranh. (Văn bản ông sử dụng là bản HM. 2140 ở Paris có tên là Việt Nam khai quốc chí truyện, tức là bản của L. Cadière đã nói ở trên). Sau khi phân tích các mặt giá trị của tác phẩm, Giáo sư Hoàng viết: “Tôi cũng không nhận sách này là một bộ sử chính quy, nhưng cũng không coi nó là một bộ tiểu thuyết. Đối với những triều chúa Nguyễn, sách này cũng có giá trị tương đương với sách Hoàng Lê nhất thông chí đối với các triều cuối Trịnh và đầu Tây Sơn. Huống chi tác giả đã vâng lời người trên mà soạn, mà người trên ấy có lẽ là chúa Minh vương. Như vậy thì tác giả không dám bịa những chuyện mà người đương thời không biết. Bấy giờ Nam triều đã vững trong hơn một trăm năm, các đại thần đều thông thuộc các họ vào Nam với Nguyễn Hoàng, nghĩa là đã có đời sống phong kiến trong lâu năm. Vậy các công văn gia sử, truyền thuyết gia đình, thần phả, truyền thuyết dân gian bấy giờ chưa bị gián đoạn hoặc bị tiêu hủy vì loạn lạc. Văn học bấy giờ khá thịnh, và những biến cố được ghi cũng rất gần sinh thời tác giả. Bởi những lẽ ấy, tôi nghĩ rằng về đại cương cũng như về chi tiết, sách này khá đáng tin, nhất là về khoảng từ chúa Sãi về sau. Duy chỉ có những lời nói dông dài, những câu văn hay ý nghĩ của các nhân vật được ghi lại, thì ta chỉ nên xem là đại cương hợp lý, và nên huyền nghi về thể thức là thôi.”

Việt Sử Diễn Nghĩa là bộ sử ca bằng chữ Nôm, do các ông hoàng triều Nguyễn gồm Tôn Thất Hân, Hồng Nhung và Hồng Thiết biên soạn, là tác phẩm xuất hiện khá muộn trong quá trình trước tác học thuật của chế độ phong kiến Việt Nam. Trong bối cảnh văn minh - văn hóa phương Tây như luồng gió mới có sức hấp dẫn lớn, đã góp phần làm thay đổi nhanh chóng diện mạo xã hội Việt Nam vào những thập kỉ đầu của thế kỉ XX, khi chữ Quốc ngữ đã có những thành tựu bước đầu trong sáng tác và học thuật, thì sự ra đời tác phẩm sử ca bằng chữ Nôm như Việt sử diễn nghĩa quả là một hiện tượng đặc biệt.

Huyền Học Đạo Phật Và Thiên Chúa

Tác giả: #Daisetz_Teitaro_Suzuki Ngày cập nhật: 17-07-2018

Huyền Học Đạo Phật Và Thiên Chúa không hề có kỳ vọng là một nghiên cứu tường tận, có hệ thống về chủ đề đã đưa ra. Sách không ít thì nhiều chỉ là một thu tập những nghiên cứu mà tác giả đã viết dần dà trong khi nghiên độc, nhất là về Meister Eckhart như là một đại diện của Huyền học Thiên Chúa giáo. Vì tư tưởng Eckhart rất là gần gũi với tư tưởng Thiền tông và Chân tông. Thiền và Chân tông dị biệt biểu hiện ở chỗ: Thiền được gọi là Juriki, hay “tự lực”, trong khi Chân tông được gọi là Tariki, hay “tha lực”. Nhưng có một cái gì chung cho cả hai tông mà bạn đọc sẽ cảm thấy. Do đó, ta có thể quy Eckhart, Thiền và Chân tông coi như cùng thuộc về trường phái huyền học vĩ đại. Mối dây liên hệ nền tảng của ba phái trên có thể không luôn luôn rõ rệt trong các trang sau đây. Tuy nhiên, hy vọng của tác giả là nó đủ mức kích thích để lôi cuốn các học giả Tây phương chủ tâm nghiên cứu chủ đề này.

Hoa Trôi Trên Sóng Nước

Tác giả: #Satomi_Myodo Ngày cập nhật: 17-07-2018

Hoa Trôi Trên Sóng Nước là cuốn sách nói về cuộc hành trình tìm đạo đầy gian khổ kéo dài hơn 40 năm của tác giả. Khi tạp chí Phật học Kyosho vừa khởi động loạt hồi ký này vào năm 1956, nó đã được các độc giả, nhất là độc giả phái nữ, say mê theo dõi. Lòng nhiệt thành và quyết tâm tìm đạo của bà là một tấm gương sáng cho tất cả những ai muốn bước chân vào cửa đạo. Ngoài ra, sự chứng đắc của bà đã đánh đổ quan niệm cổ hủ cho rằng chỉ có phái nam mới có thể thành công trên con đường tu học mà thôi.

Tâm Lý Bí Truyền

Tác giả: #Osho Ngày cập nhật: 17-07-2018

Tâm Lý Bí Truyền

Đầu tiên, sự tiến hóa vô thức là máy móc và tự nhiên. Nó tự xảy ra. Thông qua dạng tiến hóa này mà ý thức phát triển. Nhưng ở thời điểm ý thức ra đời thì sự tiến hóa vô thức dừng lại, bởi vì mục đích của nó đã được hoàn thành. Sự tiến hóa vô thức chỉ được cần đến cho tới khi ý thức ra đời. Con người đã trở nên ý thức. Theo một cách nào đó thì con người đã vượt lên tạo hóa. Bây giờ tạo hóa không thể thực hiện bất cứ điều gì; sản phẩm cuối cùng có thể thông qua sự tiến hóa tự nhiên đã ra đời. Bây giờ con người trở nên tự do để quyết định có tiến hóa hay không tiến hóa.

Khi Tựa Gối Khi Cúi Đầu

Tác giả: #Cao_Huy_Thuần Ngày cập nhật: 17-07-2018

Khi Tựa Gối Khi Cúi Đầu

Rất khó định nghĩa thế nào là một người trí thức, nhưng bất cứ người trí thức nào cũng có lúc phải đặt câu hỏi cho chính mình: giữa những nguyên tắc trong veo mà mình nuôi dưỡng trong đầu với thực tế trái ngược mà mình phải đương đầu trước mắt, có thể nào dung hòa được không trong hành động? Gác qua một bên định nghĩa về người trí thức, hầu như ai cũng nhận rằng trăn trở về câu hỏi nói trên là một trăn trở trí thức, dù cho người đang gặp vấn đề có phải là người trí thức hay không.

Giải quyết khúc mắc ấy như thế nào là tùy mỗi người, có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu câu trả lời. Lịch sử, văn chương, để lại thiếu gì câu trả lời nổi tiếng, lắm khi bằng chính thân mạng. Nhưng dù trả lời thế nào đi nữa, câu hỏi cũng gây nhức nhối tận trong xương tủy tuy bề ngoài có khi vẫn phải phơn phớt nói cười. Trí thức là người đau với câu hỏi ấy, bởi vì đó là câu hỏi bi đát trong bản chất, nhất là đối với những người trí thức "dấn thân".

Việt Sử: Xứ Đàng Trong 1558 - 1777

Tác giả: #Phan_Khoang Ngày cập nhật: 17-07-2018

Việt Sử: Xứ Đàng Trong 1558 - 1777

Trong những công trình sử học của Phan Khoang ở thập kỷ 50 - 70 của thế kỷ XX, người ta còn chú ý đến tác giả này bởi lẽ, ông đã dành rất nhiều công sức của mình vào việc nghiên cứu Lịch sử xứ Đàng Trong. Tất nhiên ông không phải là người duy nhất để tâm, có nhiều tác giả ở miền Nam trước 1975 đã có những thành công nhất định trong việc khai phá địa hạt này như Lê Kim Ngân, Nguyễn Thế Anh, Sơn Nam, Nguyễn Hiến Lê…

Tuy vậy, theo chúng tôi, các công trình của Phan Khoang như Việt sử xứ Đàng Trong (1558-1777) - Cuộc Nam tiến của dân tộc Việt Nam, ngay từ khi mới ra mắt bạn đọc đã sớm được ghi nhận. Vấn đề là ở chỗ, tác phẩm này không chỉ là sự phục hiện hệ thống và chi tiết nhất về lịch sử hình thành Vương triều Nguyễn nói riêng và lịch sử Đại Việt thời Lê - Trịnh nói chung, mà còn được dưa trên căn bản hệ thống tư liệu rất đồ sộ, quý hiếm. Chúng ta biết rằng, viết về lịch sử xứ Đàng Trong, không chỉ đụng đến lịch sử cuộc Nam tiến hào hùng, đẫm mồ hôi nước mắt của những người con dân Việt can đảm và khai phóng, mà còn đề cập đến lịch sử của vương quốc Chăm Pa, vấn đề Chân Lạp… những thách đố với giới sử học lúc đó và cả ngày hôm nay.

Chúng ta biết rằng, lịch sử cuộc Nam tiến của dân tộc Việt Nam (1558 -1777) bắt nguồn từ sự xuất hiện cục diện chính trị Trịnh - Nguyễn phân tranh ở hai bờ sông Gianh. Thử thách lớn đầu tiên của các chúa Nguyễn, “công việc các chúa Nguyễn làm ở Nam Hà” không chỉ là việc tạo dựng lực lượng để “Bắc cự” (chữ dùng hay lột tả 200 năm nội chiến Trịnh - Nguyễn) mà còn lần lượt giải quyết vấn đề Vương quốc Chămpa (tác giả gọi là Chiêm Thành) cũng như vấn đề Thủy Chân Lạp. Tác giả có những nhận định sắc nét: “Như đã thấy, khi cuộc chiếm cứ hết đất Chiêm Thành gần như hoàn tất, với những hoạt động ngoại giao, quân sự, các chúa Nguyễn lần lượt xâm lấn Thủy Chân Lạp để đem vào bản đồ miền Nam rộng rãi, phì nhiêu. Ngoại giao để can thiệp nội tình Hoàng gia Chân Lạp mà nhất là Tiêm La... Còn quân sự chỉ khi cần mới dùng đến” .

... Đúng như cái tên sách rất gợi cảm, Việt Sử: Xứ Đàng Trong 1558-1777 - Cuộc Nam Tiến Của Dân Tộc Việt Nam không chỉ là một cuốn lịch sử của một phần cơ thể dân tộc, quốc gia Việt Nam mà còn là một trong những cuốn sách đầy đặn bậc nhất ở thập kỷ 60 về những vấn đề cơ bản của công cuộc khai phá vùng đất Nam Bộ ngót 300 năm. Đặc biệt, cây bút sử học Phan Khoang có được những nhận định về bản chất của các sự kiện lịch sử (vốn rất phức tạp và chồng chéo) được đưa ra trong quá trình “phục hiện lịch sử Đàng Trong”, sau gần 50 năm, vẫn có sức tham khảo, gợi mở với nhận thức lịch sử ngày nay.

Xin có đôi lời về phong cách viết sử của Phan Khoang: một ngòi bút lịch lãm mà giản dị, uyên thâm mà rất bình dân kể cả khi phải đề cập đến những kiến thức lịch sử phức tạp… Nhờ đó, cuốn lịch sử hơn 200 năm mà ông gọi là Việt sử: Xứ Đàng Trong có được một cấu trúc tưởng đơn giản mà chặt chẽ, ngồn ngộn sự kiện mà vẫn không che lấp gương mặt những nhận vật lịch sử, từ tính cách của các chúa Nguyễn đến hình ảnh người bình dân (tác giả gọi là “sinh hoạt của nhân dân”), ngòi bút sử học chính thống được pha trộn khéo léo với văn phong sắc bén của nhà báo, có khi còn mang chút hơi hướng của “tiểu thuyết lịch sử”.

Công trình nghiên cứu tầm cỡ, với dày đặc tên nhân vật, địa danh đều chú kèm chữ Hán rất cẩn trọng này được Nhà xuất bản Khai Trí xuất bản lần đầu tiên năm 1969. Không đầy một năm sau, Phan Khoang mắc bệnh nặng phải ra nước ngoài chữa bệnh. Năm 1971, ông trở lại Sài Gòn rồi mất. Trong bối cảnh đặc biệt của thời cuộc, Việt sử xứ Đàng Trong (1558-1777) (cuộc Nam tiến của dân tộc Việt Nam) đã phản ánh nhận thức của giới sử học miền Nam trước năm 1975 về lịch sử xứ Đàng Trong và những nỗ lực của họ trong phục hiện quá trình xác lập chủ quyền bờ cõi, hoàn chỉnh không gian quốc gia Việt Nam. Có gì đó ẩn hiện phía sau những trang sử ấy là nỗi niềm của một nhà sử học miền Nam, trong bối cảnh đất nước chia cắt và chiến tranh. Mỗi chữ, mỗi dòng đều đáng quý.

Hoa Sen Trên Tuyết

Tác giả: #Alan_Havey Ngày cập nhật: 17-07-2018

Hoa Sen Trên Tuyết

Từ trước đến nay, câu hỏi về cuộc đời vẫn là những câu hỏi lớn, đòi hỏi một nỗ lực phi thường để trả lời.

Trong đà sống quay cuồng, có khi nào chúng ta biết dừng lại để đặt câu hỏi về cuộc sống? Tại sao chúng ta lại sống như vậy? Chúng ta đã biết gì về sự sống? Đây không phải một câu hỏi dành riêng cho các triết gia, học giả hay để mang ra bàn luận lúc trà dư tửu hậu, mà là một câu hỏi thầm kín, có tính cách cá nhân giữa ta và chính ta. Nếu chúng ta không tìm được một câu trả lời thỏa đáng thì có thể cuộc đời chúng ta chỉ vật vờ sống như chiếc lá nổi trôi, lềnh bềnh trên mặt nước, chịu sự lôi cuốn của dòng đời.

Nếu chúng ta không thành thật với chính chúng ta thì có lẽ cuộc đời chỉ là những vở kịch, mà chúng ta là những diễn viên bắt buộc phải diễn xuất cho đến lúc màn hạ. Nếu câu trả lời không đến từ chính nội tâm của chúng ta thì có thể trọn đời chúng ta chỉ chạy theo những ảo ảnh bên ngoài mà không bao giờ hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Cũng như đa số mọi người, tôi đã lao vào cuộc đời mà không hề tìm hiểu cuộc đời và nếu không có những trải nghiệm sâu sắc, những đau khổ xảy ra thì có lẽ giờ này tôi vẫn còn đang trôi nổi giữa dòng đời mà không ý thức được gì hết.


Trở Về Từ Cửa Tử

Tác giả: #Betty_J._Eadie Ngày cập nhật: 17-07-2018

Trở Về Từ Cửa Tử

Cuốn sách này thực tình là một cuốn sách giáo khoa về trải nghiệm cận tử, được viết ra như một câu chuyện kể đơn sơ và kỳ diệu mà chúng ta ai ai cũng có thể thấu hiểu. Bản thân tôi chưa hề có một trải nghiệm cận tử, hay thậm chí một trải nghiệm tâm linh mà tôi có thể xác định, và tôi có phần nào hoài nghi về những gì nhiều người chia sẻ với tôi. Chắc chắn cái phần gay go nhất cho một kẻ hoài nghi muốn thông hiểu là thấu suốt được việc ra ngoài cái thân thể vật lý của chúng ta là như thế nào, hay cách nào cái chết có thể là một sự trải nghiệm thích thú. Cuốn sách của Betty Eadie minh hoạ những trình tự của trải nghiệm này với giọng văn tráng lệ, bắc cầu qua độ phân cách này. Chị khiến điều không thể biết được trở thành thông suốt.

Khi chị khởi sự chết đi, chị đã cảm thấy thân thể mình càng lúc càng yếu ớt hơn. Rồi “tôi cảm thấy một sự trào dâng của năng lượng, một sự bung phá hay buông thả bên trong tôi. Ấn tượng đầu tiên của tôi là tôi đã được tự do. Chẳng có gì là không tự nhiên về trải nghiệm này”. Rồi chị gặp những chư linh quan phòng giúp chị thấu hiểu những điều quan trọng về đời sống của mình và rồi thông suốt mối quan hệ của chị với gia đình. Họ hỗ trợ chị trong sự chuyển tiếp vào cái chết. Chị nhập vào một vùng tối đen và du hành trong một đường hầm tối. Chị nói: “Tôi cứ ngỡ rằng đây chắc hẳn phải là thung lũng của cái bóng tử thần. Tôi chưa hề bao giờ cảm thấy an tĩnh hơn thế trong cuộc đời mình”.

Trải nghiệm của chị trả lời cho những câu hỏi mà người ta đặt ra cho tôi biết bao nhiêu năm về những trải nghiệm cận tử, những câu hỏi mà tôi chưa từng có thể giải đáp. Chị mô tả việc duyệt xét lại cuộc đời mình ở phía bên kia và cách thế chị không bị những người khác phán xét, nhưng đúng ra là bởi chính chị. Chị giải thích ý nghĩa và những nguyên nhân của một số trải nghiệm cận tử tiêu cực và lý do tại sao một số người bị băn khoăn một cách sâu sắc về trải nghiệm của họ. Chị giải thích lý do tại sao cuộc sống thường là khó khăn và tại sao những điều xấu tệ lại thường xảy ra với những người tốt lành. Chị giải thích tại sao những người đã chết thường ngại ngần việc quay trở lại với thân thể của họ. Chị nói: “Cái thân thể nặng nề cồng kềnh và lạnh lẽo là đáng ghê sợ. Sau niềm hoan lạc của sự tự do về tâm linh, tôi lại trở thành một tù nhân của xác thịt lần nữa”.

Betty không chỉ có một trải nghiệm cận tử khi là người lớn trưởng thành, mà chị còn được chuẩn bị cho nó vì đã có một trải nghiệm cận tử lúc còn thơ ấu. Trẻ em có những trải nghiệm cận tử đơn sơ và thuần khiết, không bị vướng mắc bởi những trông chờ về tôn giáo hay về văn hoá. Chúng không trấn áp trải nghiệm này như người lớn thường làm và không có phiền nhiễu gì với việc tiếp nhận những hàm nghĩa tâm linh của việc nhìn thấy Thượng đế. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên một bé gái năm tuổi đã bẽn lẽn kể với tôi: “Cháu đã chuyện trò với Giêsu và ông dễ thương lắm. Ông bảo cháu rằng cháu chưa tới lúc chết”. Trẻ em nhớ lại những trải nghiệm cận tử của chúng thường xuyên hơn người lớn nhiều, và do kết quả của trải nghiệm ấy chúng dường như có một thời gian thoải mái để tiếp nhận và thông hiểu tâm linh của chính chúng khi là người lớn. Nếu chúng có thêm một trải nghiệm cận tử khác khi là người lớn, trải nghiệm này thường cực kỳ mãnh liệt và toàn diện.
- trích Lời giới thiệu của Melvin Morse, Bác sĩ y khoa.

Hành Trình Nội Tại

Tác giả: #Osho Ngày cập nhật: 17-07-2018

Hành Trình Nội Tại

Trong buổi gặp đầu của chúng ta tại trại thiền này, tôi muốn nói tới bước đầu tiên của một thiền sinh, một người đi tìm. Bước đầu tiên ấy là gì? Một nhà tư tưởng hoặc một người yêu sẽ đi theo những con đường nhất định nào đó. Thế nhưng một người đi tìm lại phải qua một cuộc hành trình khác biệt hoàn toàn. Đối với người đi tìm, đâu là bước đầu tiên của cuộc hành trình?

Cơ thể chính là bước đầu của người đi tìm - thế nhưng lại không ai quan tâm hay để ý đến. Không phải chỉ đôi lúc thôi mà đã từ hàng ngàn năm nay, ta đã lãng quên cơ thể. Sự xao lãng này có hai dạng. Đầu tiên, có những kẻ phóng túng xao lãng cơ thể. Họ chẳng có kinh nghiệm gì về cuộc sống ngoài việc ăn, ngủ và mặc. Họ đã quên lãng cơ thể, lạm dụng và làm hao mòn nó một cách ngu ngốc. Họ đã phá hỏng dụng cụ của họ, cây đàn veena của họ.

Nếu một nhạc cụ - ví như cây đàn veena - hư hỏng, nó không thể nào phát ra âm nhạc. Âm nhạc là điều khác hẳn cây đàn. Âm nhạc là một thứ. Cây đàn lại là thứ khác. Nhưng nếu không có đàn thì không thể nào phát ra nhạc được.

Những người phóng đãng đã là một loại, thế rồi lại có một loại người khác xao nhãng cơ thể bằng yoga và bằng sự hành xác. Họ tra tấn, đàn áp và thù ghét cơ thể. Chẳng ai, người buông thả cũng như người khắc kỷ, hiểu được tầm quan trọng của cơ thể.

Vì thế, có hai loại: buông thả và tra tấn cơ thể. Một bởi những người phóng túng và một bởi những người khắc kỷ. Cả hai đều làm hư hại cho cơ thể. Tại phương Tây, cơ thể bị hư hại theo một cách và tại phương Đông, theo một cách khác. Nhưng họ thảy đều là những kẻ tham dự vào việc phá hoại nó. Những người lui tới các nhà thờ hay các câu lạc bộ làm hại cho cơ thể theo một cách, còn những người đứng chân trần dưới nắng hoặc trốn chạy vào rừng sâu lại làm hại cơ thể theo một cách khác.