sách hay mới nhất!

Hash tag: #Sách_văn_học_trong_nước

Phân loại sách

Good news! chính thức liên kết với mạng xã hội mọt sách, cộng đồng review và chia sẻ sách http://obook.co/

chi tiết >>

Bữa Đời Lạc Phận

Tác giả: #Ka_Bình_Phong Ngày cập nhật: 25-05-2018
Bữa Đời Lạc Phận
Tác phẩm có kết cấu độc đáo khi liên kết quá khứ và hiện tại thông qua một bữa tiệc sơn hào hải vị tiếp đón sếp lớn. Mỗi món ăn lại mở ra những góc khuất số phận trong quá khứ cũng như những nỗi khóc cười trước cảnh đời trêu ngươi trong hiện tại. Truyện thể hiện không khí Nam Bộ đậm đặc từ thiên nhiên, ẩm thực đến tính cách con người.

Tuyển Tập Văn Xuôi

Tác giả: #Trương_Tửu Ngày cập nhật: 25-05-2018


Trương Tửu sáng tác khá nhiều và được coi là một trong những cây bút có phong cách trong làng tiểu thuyết giai đoạn trước Cách mạng tháng Tám.


Sau chín năm tham gia kháng chiến chống Pháp, ông tiếp tục giảng dạy lý luận và lịch sử văn học Việt Nam tại Đại học Sư phạm và Đại học Văn khoa Hà Nội. Năm 1956, ông tham gia phái đoàn giáo dục đại học tham quan nghiệp vụ ở Trung Quốc, khi trở về viết bài trên tập san Giai phẩm của Nhà xuất bản Minh Đức, kiến nghị một số chủ trương, chính sách mới về văn hóa, văn nghệ, giáo dục và kinh tế với Đảng và Nhà nước. Năm 1957, ông được phong Giáo sư cùng đợt với các học giả Đào Duy Anh, Đặng Thai Mai, Trần Văn Giàu, Nguyễn Mạnh Tường... Đầu năm 1958, ông bị "thi hành kỷ luật", buộc thôi công tác, không dạy đại học nữa vì tham gia viết trên Giai phẩm mùa thu và Giai phẩm mùa đông (không viết báo Nhân văn). Từ sau đó ông chuyển sang nghiên cứu, viết sách, hành nghề Đông y và mất tại Hà Nội...


Đến nay không mấy ai còn nhớ những trang văn xuôi (bao gồm tiểu thuyết, truyện vừa, truyện ngắn) in đậm tính luận đề và chất dã sử của Trương Tửu thời những năm ba mươi, bốn mươi của thế kỷ XX. Sự lãng quên này có lý do bởi các tác phẩm văn xuôi Trương Tửu đều chưa được tái bản, hơn nữa còn chịu búa rìu của những quan niệm phê bình cực đoan, "bắt vít" một chiều, cơ hội chủ nghĩa, cố ý tạo nên luồng dư luận không đúng và không tốt. Trên thực tế, Trương Tửu sáng tác khá nhiều và được coi là một trong những cây bút có phong cách trong làng tiểu thuyết giai đoạn trước Cách mạng tháng Tám...


Mời bạn đón đọc.

Ân Ái Với Hư Không

Tác giả: #Nhật_Chiêu Ngày cập nhật: 25-05-2018
Nhật Chiêu là nhà văn độc đáo nhất trong những nhà văn. Tác phẩm của ông luôn muôn hình vạn trạng, trong văn, trong thơ của ông luôn đan xen một đời rất thực. Truyện ngắn Ân Ái Với Hư Không là một trong những tác phẩm dành tặng đời, siêu hình nhưng đầy triết lí. Đời sống, sự sáng tạo, thế giới, vũ trụ được sinh thành bởi tình yêu, bởi sự ái ân, bởi duyên gặp gỡ để từ những cái không trở thành cái có. Ngọn nguồn của ân ái là tình yêu. Ngọn nguồn của hư không là cái vô cùng, bao la, bất tận của vũ trụ, đời sống. Ân ái làm cho hư không trở nên hiện hữu, sống dậy, hồi sinh. Như hai câu thơ của Rumi bật lên trong truyện ngắn của ông: “Hiện hữu được sinh thành Một lần ta ân ái với hư không”. “Ân ái với hư không” là tham gia vào quá trình sáng tạo, trải mình ra, bùng vỡ thành đời sống. Đó là nguyên lý của đời, nguyên lý của tình yêu. Một số tác phẩm khác của Nhật Chiêu như: "Ba nghìn thế giới thơm", " Tôi là một kẻ khác", "Mưa mặt nạ",....

Đời, Thế Mà Vui

Tác giả: #Lê_Minh_Quốc Ngày cập nhật: 25-05-2018



Đọc tiểu thuyết hoạt kê Đời, Thế Mà Vui của nhà thơ Lê Minh Quốc - ta sẽ có nhiều phen cười nôn ruột. Các nhân vật vây quanh lấy ta với đủ chiêu tròtừ nhăng nhố đến bi hài nhằm khắc họa “sinh hoạt văn nghệ” đã và đang diễn ra trong đời sống này: Đạo diễn nổi tiếng Lắc Lơ của đoàn cải lương Nòng Súng bỗng nhảy sang lĩnh vực hài kịch. Đạo diễn này vừa dựng xong vở hài kịch có tên là Ngã ba chúÍa, 15 màn với ba diễn viên chính: Rền Vang – nhà văn kiêm nhà báo, Rổn Rảng - nhà đòn kiêm nhà thơ, Robert Tạch - GS.TS. chuyên ngành mông má cho những người đàn bà trời bắt làm thân cá sấu. Hai diễn viên phụ là vợ nhà đòn Rổn Rảng và quí bà sồn sồn đến thẩm mĩ viện Dậy Thì cắt mí mắt. Một số diễn viên quần chúng là các tiếp viên hãng bia...


Nhà văn kiêm nhà báo Rền Vang đã diễn quá xuất sắc vai diễn một nhà báo đầy mánh lới kiếm tiền. Dù có uống bao nhiêu bia rượu, Rền Vang không bao giờ say xỉn. Say là say thế nào, không thể say, phải chờ người khác say để còn cầm cố xe máy, hoặc móc túi của nó trả tiền bia. Và còn để ngủ với vợ của nó.


Rổn Rảng, một thương gia trong lĩnh vực kinh doanh nhà đòn (hòm áo quan) bỗng một ngày đẹp giời trời phú cho làm thơ. Chứ không à, thơ hay thơ dở đều phải trời phú cho mới làm được đấy chứ. Khi tập thơ Ngã ba chú Ía hoàn tất, Rổn Rảng tìm đến nhà văn Rền Vang để nhờ nhà văn hồ (gà) cho nổi tiếng. Robert Tạch, cha mẹ mất sớm phải ở với ông cậu, bán thuốc dạo kiếm ăn, rồi vượt biên, rồi quay về nước làm ăn. Chẳng học hành gì nhưng cứ tự phong hàm GS.TS, cho nó oai. Cái việc tự phong hàm GS.TS như Robert Tạch ở cái đất này thiếu gì.


Nào có ai kiểm chứng đâu. Robert Tạch có công ty Luky và thẩm mĩ viện Dậy Thì mở chui. Rền Vang là một tay “hồ gà” siêu hạng. Rổn Rảng nghe tên đến cầu thân. Rổn Rảng muốn được thành người nổi tiếng. Rền Vang ra tay gạo xay ra cám luôn.


Thơ của Rổn Rảng được phổ nhạc. Lại được đạo diễn Lắc Lơ chuyển thể Ngã ba chú Ía thành kịch với giá một chỉ vàng… Rền Vang phải lòng vợ Rổn Rảng.


Quen mui thấy mùi ăn mãi, ngủ được một lần với thị khi chồng thị say, ngủ với thị lần nữa thì chồng thị bắt được…


Đến đây vở hài kịch có chuyển sang bi kịch?


Tôi biết Lê Minh Quốc là một nhà báo gạo cội và là nhà thơ nổi tiếng. Trong làng văn làng báo của chúng ta không hiếm những người đa tài, không chỉ tay trái tay phải đều là tay phải, mà sở trường sở đoản đều là sở trường. Nhưng Lê Minh Quốc lại chọn cách thể hiện khác trong Đời, Thế Mà Vui. Anh đã dùng tiếng cười để gắn người đọc vào con chữ của anh.


Các nhân vật trong tiểu thuyết của anh với những thói hư tật xấu nhưng lại không ác, có thể lấy những câu chuyện của họ để cười liên tu bất tận, chẳng phải cười đằng sau lưng mà cười ngay vào mũi. Cười vậy là xong, không thấy ghét.


Ngay cả cao trào ở phần cuối tiểu thuyết Rền Vang ngủ với vợ của Rổn Rảng, cũng chỉ cất tiếng cười đau đớn và hỏi thầm trong bụng, có bao nhiêu nhà văn, nhà thơ rơi vào cảnh này? Lê Minh Quốc không khoáy sâu vào những nỗi đau, không nhấn nhá vào mánh lới. Anh như chẳng thêm thắt, cường điệu chút nào. Anh cứ để nhân vật hồn nhiên bộc lộ cái bi hài của mình. Viết được như vậy là rất khó.


Tôi lại tự hỏi, nếu Lê Minh Quốc không là nhà thơ, nhà báo anh có viết được tiểu thuyết này không? Anh có viết được cái cảnh Lắc Lơ cho tay vào túi quần để sờ ít tiền đã nằm im trong túi. Nếu không để cho Robert Tạch đứng tên thì phải nôn tiền trong túi ra. Được tiền thì mất tên mà được tên thì mất tiền?


Phải chăng đó là bi kịch của Đan Thiềm thời nay?


Nhà văn Y Ban


Mời bạn đón đọc.

Tay Buông Tay Và Tim Thôi Nhớ

Tác giả: #Trương_Tiểu_Nhàn Ngày cập nhật: 25-05-2018

Truyện ngắn Tay buông tay và tim thôi nhớ đã thể hiện tất cả những cung bậc cảm xúc trong tình yêu, có hận mới có yêu, sự chia cắt đau khổ. Nếu không thể mỉm cười nói lời tiễn biệt, vậy có nên âm thầm quay bước, cố ngăn giọt nước mắt tuôn rơi, rồi cúi đầu bước vội? Ai khiến ta chìm đắm trong tình yêu thuở trước.

Rồi sớm muộn cũng có một ngày, bạn sẽ mỉm cười khi đối diện với những vết thương của quá khứ. Bạn sẽ biết ơn người khi xưa đã rời bỏ bạn, người ta không xứng đáng với tình yêu của bạn và không phải là người mà số phận đã định cho bạn...

Cuốn sách Tay buông tay và tim thôi nhớ đã gây ấn tượng rất mạnh ngay từ những từ ngữ của cái tựa sách. Tay buông tay và tim thôi nhớ nghe có vẻ rất buồn và bi đát,nhưng ai rồi cũng phải trải qua một lần đau trong cuộc đời. Đọc cuốn sách này để cảm nhận trước được những cung bậc cảm xúc, những cánh cửa tình yêu. Để những ai đã trải qua cảm giác đau trong tình yêu có thể thấy rằng mình đau khổ nhưng vẫn có người đau khổ hơn hoặc những ai chưa từng trải có thể rút kinh nghiệm cho bản thân mình

Vào Thủ Phủ Vàng Pao

Tác giả: #Vũ_Toàn Ngày cập nhật: 25-05-2018
  • Tác giả: #Vũ_Toàn
  • Nhà xuất bản: #Nxb_Trẻ
  • Năm xuất bản: 01-05-2007
  • Công ty phát hành: #NXB_Trẻ
  • Trọng lượng: 300.00 gam
  • Kích cỡ: 14.5x20.5 cm
  • Số trang: 230
  • Giá bìa: 32,000 đ


Vào "Thủ Phủ" Vàng Pao
Từ
những chuyến đi của mình, Vũ Toàn lại viết và chuyển tải đến người đọc của anh những mảng hiện thực sống động, ngồn ngộn đang phơi bày nhiều màu nhiều vẻ và đầy góc cạnh. Có một mảng về quá khứ với những cuộc truy tập mộ liệt sĩ đầy gian khổ và nguy hiểm trên biên giới hay nằm sâu trong đất Lào. Có một mảng về đường rừng với những cái lạ nơi những bộ tộc ít người như tục ngủ ngồi, tục thờ ma mót…

Vũ Toàn và dòng phóng sự không lẫn với ai khác
TTO - Vũ Toàn và tôi là hai đồng nghiệp “biết” nhau trước tiên là qua “thế giới ảo” rồi qua nhịp cầu âm thanh. Từ Nghệ An, Vũ Toàn email cho tôi những phóng sự của anh, rồi thỉnh thoảng gọi điện vào hỏi thăm “số phận” chúng ra sao. Còn từ TP.HCM, tôi đọc bài của anh và gọi điện ra… “phiền trách” anh.


Mối quan hệ “quen tiếng” như thế kéo dài khá lâu và đến một lúc bất ngờ đã phải trả giá bởi một sự cố thuộc vào hàng giai thoại làng báo. Vũ Toàn vào thành phố lần đầu tiên để nhận phần thưởng của báo về tuyến bài “Cơm tù”. Chưa một lần gặp mặt Vũ Toàn nên tôi không nhận ra anh. Tôi đến ngồi cùng bàn với các phóng viên, cộng tác viên từ các tỉnh về. Ngồi cạnh, tôi hỏi anh: “Ông có biết Vũ Toàn là ai không?”. Những tiếng cười phá lên. Tôi cũng cười như để “bù lỗ” cho sự quan liêu lâu nay của mình. Chẳng lẽ Vũ Toàn là đây sao? Toàn thấp người, dáng đậm, đầu hói, nói năng nhỏ nhẹ với cái môi hơi chúm chím nhưng lém lỉnh. Chao ôi, đây là “đồng chí bí thư huyện ủy” chứ nào phải một nhà báo chuyên viết những ký sự đường rừng hay những phóng sự mang hơi hướng “hình sự” và “giang hồ” như tôi vẫn hình dung!


Tôi và Vũ Toàn thân nhau là thế


Phải nói rằng có lẽ tôi là “người đọc đầu tiên rất… khó tính” của anh. Ngay từ những phóng sự đầu tiên của Vũ Toàn, đọc xong, tôi không khỏi bức xúc gọi điện ra cho anh. Ít có những lời khen mà thường khi là những “đe dọa”: “Bài phải viết lại, nếu không…”, giống như một “tối hậu thư” đáng sợ đối với bất cứ phóng viên nào trong cái nghề viết báo là… gác bài! Không ít lần, tôi yêu cầu anh viết lại lần hai thậm chí lần ba. Chẳng phải vì ghét bỏ mà vì tiếc cho những đề tài “độc” nhưng anh lại chưa chịu viết đúng tới độ như nó cần được viết. Là thư ký tòa soạn của tờ Tuổi Trẻ Chủ Nhật (nay là Tuổi Trẻ Cuối Tuần), hàng ngày tôi phải đọc không ít phóng sự nhàn nhạt với những đề tài làng nhàng mà ở đó người viết đi thực tế như “cưỡi ngựa xem hoa” nhiều hơn là thâm nhập. Và vì thế, tôi không thể không có lỗi với người đọc của mình khi lại cứ “dọn” lên cho họ “xơi” những món như thế mỗi tuần. Chính vì tiếc là chính mà tôi đã phải… hành anh là chính. Có lần, tôi góp ý thẳng: “Ông viết phóng sự chứ không phải làm văn, làm thơ đâu. Ông đang làm báo đấy. Trong phóng sự, ông hãy căng hết các giác quan của mình ra để cho người đọc có thể nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, cảm thấy, thậm chí sờ thấy sự kiện chứ?”. Tôi hiểu cái máu “văn thơ” đã không khỏi nhiễm sâu vào anh bởi trước khi làm báo, anh đã làm thơ và làm nhiều thơ nữa, từng in vài tập thơ rồi.


Tôi và Vũ Toàn có “ân oán” với nhau là thế


Anh hiểu tôi, chỉ cười và lặng lẽ viết lại. Và anh viết “lên tay” thấy rõ. “Cây kéo” của tôi ít được dùng đến hơn. Anh nhanh chóng thuyết phục được “người đọc đầu tiên rất khó tính” của anh cùng đông đảo người đọc khác khi những phóng sự của anh xuất hiện trên trang báo.


Phải nói Vũ Toàn chịu đi và đi nhiều. Có khi anh cùng “một tay lái xe ôm đường rừng lên đường trong chiều mưa” đến những bản làng của người Thái để tiếp cận những kẻ chuyên săn lùng nhà sàn cổ . Có khi anh “ngược dòng thác hung hãn để lên độ cao 1.300m đến với bộ tộc Đan Lai trong “chốn sơn cùng thủy tận” hay ngược sông Nậm Nơn với những con thác cuồn cuộn sóng nước, nhâm nhi trong đêm hết hai bánh lương khô 702 để tìm đường vào các bản làng hẻo lánh của tộc người Ơ Đu. Có khi chiều gió lạnh, anh “vác ba lô lội qua suối đá Rào Tre, ngược lên mấy bản làng vắng” đến với tộc người Mã Liềng dưới chân núi Ka Đay hay lang thang trên Tây Trường Sơn tìm đến những tộc người Ma Coong, A Rem, sách, Rục… Hết lên rừng, có khi anh lại xuống biển cùng đám thợ lặn ở Hà Tĩnh. Có khi anh lại đột nhập vào hang ổ những kẻ đào vàng trên núi Mốc. Có khi anh lại cùng các chiến sĩ biên phòng nằm mai phục truy kích bọn phỉ. Có khi anh quá giang “ vượt biên” qua đất Lào để vào thủ phủ Vàng Pao, vào đất Trung Quốc để thâm nhập đường dây “buôn phụ nữ qua biên giới”. Có khi... Có khi...


Có lẽ nhờ có thời gian lăn lộn trong ngành giao thông vận tải, Vũ Toàn có khả năng nhập vai nhiều nhân vật khác nhau, không chỉ để dễ tiếp cận đối tượng mà chính là để có thể quan sát sự việc từ bên trong của nó như “người trong cuộc”. Lúc thì Vũ Toàn là một gã “phường săn” đi lùng nhà sàn, như một đại gia chuyên đi buôn thú rừng. Lúc thì Vũ Toàn “khoác áo phường chèo” như một nhà địa chất, tay cầm búa, chân đi tất bộ đội, bản đồ, la bàn, kính lúp lỉnh kỉnh… Lúc thì Vũ Toàn là một gã thợ săn đã mệt mỏi nay muốn đi thực tế để mở quán thịt khỉ. Lúc thì Vũ Toàn là một khách hàng xồn xồn muốn mua vài xê xê mật gấu để ngâm rượu uống, lúc thì như một thợ học việc bám càng theo “ sếp” hay “ đại ca” để lọt vào thế giới xăm, đào cổ vật. Lúc thì Vũ Toàn là một gã làng chơi lạc vào những ô nhà ổ chuột rách nát dưới những vòm cây hoang mặc cho những cô gái ăn mặc hở hang chạy ùa tới ôm vai bá cổ, giục “ lấy gái” rồi dẫn đi “ đóng” hay “mở” trinh… Lúc thì Vũ Toàn là một hành khách nghèo trên tuyến xe đò Bắc-Nam để nếm cảnh ăn “cơm tù”… Lúc thì… Lúc thì ….


Từ những chuyến đi của mình, Vũ Toàn lại viết và chuyển tải đến người đọc của anh những mảng hiện thực sống động, ngồn ngộn đang phơi bày nhiều màu nhiều vẻ và đầy góc cạnh. Có một mảng về quá khứ với những cuộc truy tập mộ liệt sĩ đầy gian khổ và nguy hiểm trên biên giới hay nằm sâu trong đất Lào. Có một mảng về đường rừng với những cái lạ nơi những bộ tộc ít người như tục ngủ ngồi, tục thờ ma mót… Nhưng với tôi, ấn tượng nhất vẫn là mảng hiện thực nóng bỏng ở đó những đối kháng, xung đột đang diễn ra khốc liệt, một mất một còn, có khi lồ lộ, mặt đối mặt, có khi thầm lặng mà không kém nghiệt ngã. Vũ Toàn đã “bóc”, “lột” được từ thực tế này những đề tài “độc”; chắt lọc được từ đó những chi tiết, những nhân vật, những hình ảnh thật đến mức sống sượng, trơ trẽn đến độ không khỏi khiến người đọc giựt mình thảng thốt. Ngôn ngữ đời thường được anh đưa vào thật “đắt” trong những phóng sự của mình.


Với “đồng chí bí thư huyện ủy” của mình, “người đọc đầu tiên rất khó chịu” này có một chút tiếc nuối riêng. Thời gian gần đây, anh ít viết hơn trước. Quản lý một văn phòng đại diện của báo Tuổi Trẻ tại Nghệ An (và cũng là của cả vùng Bắc Trung bộ) với bao công việc không tên, đang làm cạn kiệt quĩ thời gian của anh. Bởi nếu Vũ Toàn tiếp tục đi và khai thác cái mảng sống ngồn ngộn ở vùng đất “đắc địa” này, chắc chắn anh sẽ còn mang đến cho người đọc một dòng phóng sự không lẫn với ai khác.


ĐỖ ĐÌNH TẤN


Ăn Và Yêu Và Ăn Và Yêu...

Tác giả: #Ann_Lee Ngày cập nhật: 25-05-2018
  • Tác giả: #Ann_Lee
  • Nhà xuất bản: #Nhà_Xuất_Bản_Trẻ
  • Năm xuất bản: 01-2017
  • Công ty phát hành: #NXB_Trẻ
  • Trọng lượng: 198.00 gam
  • Kích cỡ: 13 x 20 cm
  • Số trang: 184
  • ISBN: 8934974147848 (VI37091)
  • Giá bìa: 83,000 đ



Phụ nữ sẽ có lúc đứng trong bếp, mắt cay không biết vì nước mắt kết thúc một cuộc tình hay mồ hôi thấm xuống, nghiệm ra rằng, cái bếp, các món ăn, chính là nơi người ta có thể nấu sôi, hòa tan, làm lắng lại những cảm xúc của mình, để ngày mai lại bình tĩnh, mỉm cười mà sống.


Căn bếp là nơi phụ nữ mang lại sự âu yếm, giữ cho mình sự tự chủ, cân bằng, tỏa thơm mùi thức ăn ấm áp. Bếp luôn đầy ắp những gia vị để níu giữ hay dứt bỏ, dành nấu những món làm lành hay những món từ biệt để ra đi.


Mời bạn đón đọc.

Vùng Cách Ly

Tác giả: #Lorenzo_Angeloni Ngày cập nhật: 25-05-2018
Vùng Cách Ly
Trước khi bước vào thiên niên kỷ mới, có lẽ loài người đã không hình dung được mình sẽ phải đối mặt với những nỗi kinh hoàng mới có quy mô toàn cầu: nỗi sợ khủng bố sau vụ 11/9/2001, nỗi sợ các đại dịch mới sau dịch cúm gia cầm cũng trong năm ấy và sau đó là dịch SARS năm 2002, rồi đến nỗi sợ khủng hoảng kinh tế… Virus, biến đổi gen, dịch cúm đã trở thành những từ xuất hiện với tần suất ngày càng thường xuyên hơn, và đôi lúc đằng sau một loại virus đột biến gen chính là những thế lực mờ ám mà tay phải thì nghiên cứu virus để khắc chế chúng nhưng tay trái lại tìm cách tạo ra chúng để tung ra xã hội, gieo rắc nỗi sợ và sau đó là thu lợi. Năm 2002, SARS được phát hiện lần đầu ở Việt Nam, một loạt các bệnh viện đã bị đặt trong vùng cách ly. Nhờ nỗ lực của các cơ quan y tế, nhờ sự tận tâm và thậm chí là hy sinh tính mạng của các bác sĩ và cán bộ y tế mà nạn dịch đã được kiểm soát kịp thời. Nhưng cơn ác mộng này dù diễn ra không lâu cũng đã kịp khiến cả thế giới lo lắng và gây ra một loạt hậu quả kinh tế xã hội nghiêm trọng. Vùng Cách Ly đưa người đọc vào bên trong Bệnh viện Việt Pháp, sống trong “Vùng cách ly”, sống với những số phận lo âu trong lòng Hà Nội những năm tháng kinh hoàng đó, rồi mở rộng đến những vùng đất khác, những số phận khác, những vấn đề khác. Để cùng khám phá ra rằng mỗi cuộc đời đều chịu một sự cách ly, đều luôn chờ đợi sẽ xảy ra một điều gì đó không lường trước được, rằng trong mỗi con người đều có một đốm lửa thiện, đôi khi chỉ còn le lói dưới đống tro tàn mà những lỗi lầm trên đường đời chất lên ngày càng dày, nhưng đốm lửa ấy vẫn chờ đến một thời điểm, một hoàn cảnh, một ngưỡng chín muồi của lương tâm để lại bùng lên. Bạn đọc có thể tham khảo những cuốn sách văn học khác tại đây nhé!

Tôi Học Đại Học

Tác giả: #Nguyễn_Ngọc_Ký Ngày cập nhật: 25-05-2018

Thầy Nguyễn Ngọc Ký sinh ngày 28-06-1947 tại Hải Thanh, Hải Hậu, Nam Định. Thầy bị liệt đôi tay từ năm 4 tuổi; 7 tuổi đi học và dùng chân để viết. Hai lần thầy được Bác Hồ thưởng huy hiệu vì thành tích vượt khó học giỏi. Năm 1970, Nguyễn Ngọc Ký tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Hà Nội, khoa Ngữ Văn, sau đó đi dạy và trở thành Nhà giáo Ưu tú năm 1992 và là nhà văn Việt Nam đầu tiên viết bằng chân. Tôi học đại học được ấp ủ từ hình thành từ những năm tháng như thế. Quyển sách này được thầy viết trong suốt 43 năm, và hoàn thành trong khoảng thời gian sức khoẻ thầy không được tốt, phải chạy thận 3 lần 1 tuần song với nghị lực và sự cố gắng phi thường, thầy đã hoàn thành quyển sách Tôi học đại học. Bên cạnh đó, thầy vẫn miệt mài ngày ngày vừa đi giao lưu với học sinh các trường vừa tiếp khách tư vấn tâm lý, giáo dục qua Tổng đài 1088 và tiếp tục sáng tác tại TP. Hồ Chí Minh. Vừa qua, thầy cùng dịch giả Bích Lan có buổi giao lưu vô cùng xúc động với hơn 300 cán bộ văn hoá thư viện của 64 tỉnh thành do Bộ Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch cùng First News tổ chức tại Đà Nẵng. Cuộc giao lưu cùng dịch giả Bích Lan đã làm nhiều người trong khán phòng không cầm được nước mắt. Quyển sách đầu tiên thầy Nguyễn Ngọc Ký đã ký tặng bằng chân cho thứ trưởng Bộ Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch Huỳnh Vĩnh Ái. Các tác phẩm của thầy luôn thấm đẫm tư tưởng nhân văn và giáo dục sâu sắc. Song cách thể hiện lại rất giản dị, hồn nhiên, dí dỏm, tinh tế, giàu hình ảnh, nhạc điệu và cảm xúc, Tôi học đại học cũng là một tác phẩm như thế.

Tuyển tập TS Lê Thẩm Dương: Cảm Xúc Là Kẻ Thù Số Một Của Thành Công (Bản Đặc Biệt)

Sau khi Tuyển tập TS Lê Thẩm Dương: Cảm Xúc Là Kẻ Thù Số Một Của Thành Công trở thành hiện tượng xuất bản trong năm 2016 với lượng phát hành lớn, theo yêu cầu của đông đảo bạn đọc, báo Sinh Viên Việt Nam – Hoa Học Trò và Trung tâm tiếng Anh Langmaster tiếp tục phối hợp xuất bản phiên bản đặc biệt của cuốn sách này. Dự kiến cuốn sách sẽ được phát hành vào 21/6/2017. Theo nhà báo Nguyễn Huy Lộc, dự kiến sẽ có 500 phiên bản đặc biệt của Tuyển tập TS Lê Thẩm Dương: Cảm Xúc Là Kẻ Thù Số Một Của Thành Công. Đây là những cuốn sách có bìa cứng, có chữ ký của Tiến sĩ Lê Thẩm Dương, được bổ sung thêm một chương gắn liền với thương hiệu của tiến sĩ Lê Thẩm Dương: Hàm số của tình yêu hạnh phúc. Tuyển tập TS Lê Thẩm Dương: Cảm Xúc Là Kẻ Thù Số Một Của Thành Công gồm những bài nói chuyện và bài viết nổi tiếng của TS Lê Thẩm Dương có tác động lớn đến giới trẻ trong thời gian vừa qua liên quan đến việc hướng nghiệp, chọn nghề nghiệp, học tập, nghiên cứu, lao động, chọn vợ/chồng, thái độ sống tích cực... Sách được chia thành 5 phần:

Chào bạn, Tân Sinh Viên Thất nghiệp là tín hiệu tuyệt vời Cái gì không mua được bằng tiền? Chọn vợ/chồng theo hàm số hay biến số? Phân loại tính cách bằng MBTI

Đặc biệt, Tuyển tập TS Lê Thẩm Dương: Cảm Xúc Là Kẻ Thù Số Một Của Thành Công có sự tương tác rất cao với bạn đọc: Tên cuốn sách, tên các phần của cuốn sách, bố cục của cuốn sách được lựa chọn sau khi đã tham khảo ý kiến của bạn đọc trên mạng xã hội nhằm mang đến một quyển sách có nội dung hữu ích và phù hợp với độc giả nhất.